Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 144
Đậu Khải Tuấn nói:
– Tứ cô cô cũng đi theo chúng ta đi ra ngoài, không bằng cải trang thành gia đinh đi!
Đậu Chiêu động lòng, vội liếc nhìn tổ mẫu một cái.
Tổ mẫu như không nghe thấy, cười dài đứng đó nhìn gốc cây tùng xanh biếc ở bên.
Đậu Chiêu hận không thể xông lên ôm c.h.ặ.t lấy tổ mẫu.
Đoàn người ra sau Đại Hùng bảo điện.
Giữa gốc cây tàn có một cành mới đang vươn lên, cành lá xanh biếc dạt dào sức sống đã bắt đầu có những nụ hoa vàng nhạt, chùa trồng mộc lan làm hàng rào vây quanh nhưng lại chẳng thấy một ai.
– Không phải muội nói có người đến trước chúng ta sao? Đậu Đức Xương nhìn quanh rồi hỏi Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu cũng ngạc nhiên:
– Nếu huynh không tin thì có thể hỏi Thôi di thái thái.
Phương trượng Đồ Ấn liền cười nói:
– Có lẽ là đã men theo đường mòn ở kia xuống núi rồi.
Lúc này Đậu Chiêu mới phát hiện bên đại điện có một con đường mòn.
Người này coi như là biết lễ.
Nàng thầm nghĩ trong lòng rồi lại cùng đám người Đậu Đức Xương nghe phương trượng giảng giải lai lịch gốc cây này.
※※※※※
Đi du ngoạn hai ngày ở bên ngoài, tuy rằng tinh thần tổ mẫu vẫn rất tốt nhưng Đậu Chiêu vẫn rất lo lắng, không tham gia du ngoạn trên hồ với bọn họ nữa mà cùng tổ mẫu nghỉ ở nhà.
Tổ mẫu do dự nói:
– Thật sự để cho Thôi Thập Tam đi theo Bá Ngạn sao?
– Chẳng qua chỉ là tiện tay thôi. Cũng đâu có gì to tát. Bá Ngạn là người có chí hướng, Thôi Thập Tam có thể gây dựng quan hệ với nó thì cũng sẽ có lợi rất nhiều.
Đậu Chiêu cười rồi lại nói:
– Hàng tháng Bá Ngạn chỉ có năm lạng bạc để tiêu vặt thôi, Thôi Thập Tam đi theo nó, cuối cùng là ai giúp ai cũng chưa biết được đâu.
Con cháu Đậu thị, thành thân rồi thì tiền tiêu hàng tháng mới được tăng lên nhiều.
Tổ mẫu cười lớn.
Đậu Chiêu lại gọi Thôi Thập Tam vào phủ, nói chuyện này ra cho hắn.
Lúc ấy, mắt Thôi Thập Tam sáng bừng lên, hỏi khi nào thì đi gặp Đậu Khải Tuấn.
Đậu Chiêu gọi nha hoàn đi hỏi thăm xem Đậu Khải Tuấn có ở nhà không, để lại Thôi Thập Tam và tổ mẫu nói chuyện với nhau.
Lát sau nha hoàn về báo:
– Ngũ thiếu gia đi chơi hồ còn chưa về nhưng đã dặn hạ nhân rằng nếu Thôi Thập Tam đến thì bảo hắn chờ một lát, thiếu gia sẽ về trước bữa tối.
Đậu Chiêu nghĩ dù sao Thôi Thập Tam cũng là cháu của tổ mẫu, chuyện này lại là mình đề nghị, tiễn Phật tiễn đến tây thiên, không bằng mình đi cùng Thôi Thập Tam một chuyến, đám ma ma nhìn thấy thì dù có muốn lên mặt với Thôi Thập Tam cũng phải kiêng dè, nàng cũng nhân dịp này qua thăm lục bá mẫu. Từ lúc phụ thân đi, nàng đang theo lục bá mẫu học vẽ, bởi vì lo lắng cho tổ mẫu nên ngừng việc học, giờ đã vào thu, cũng phải dần khôi phục lại việc học mới được.
Nàng dẫn Thôi Thập Tam đến Đông phủ.
Ma ma ở cửa ngách đang trực thấy xe ngựa của Đậu Chiêu thì vội chạy lên đón.
– Tứ tiểu thư, suốt cả mùa hè không thấy tiểu thư qua đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ân cần giúp Đậu Chiêu lấy thang:
– Khiến mấy vị phu nhân trong phủ nhớ tiểu thư lắm đó.
Nói xong lại nhìn thấy Thôi Thập Tam, thấy hắn mặc đạo bào (áo bào đạo sĩ), không giống gia đinh thì vội cười nịnh:
– Ôi, vị tiểu ca này là ai vậy?
Đậu Chiêu hơi cười với hắn, lời ít ý nhiều:
– Hắn là Thôi Thập Tam, Ngũ thiếu gia mời hắn đến giúp việc.
Mắt ma ma kia hơi trợn lên.
Thôi?
Người nhà Thôi di thái thái ở Tây phủ?
– Tôi còn tưởng là ai? Trông tuấn tú lịch sự thế này, thì ra là Thôi tiểu ca.
Ma ma nịnh hót.
Đậu Chiêu cười đi vào trong.
Thôi Thập Tam đi theo sau nàng, cúi người nói:
– Bình thường thấy tiểu thư âm thầm lặng lẽ, không ngờ ở Đậu gia lại rất có địa vị.
Đậu Chiêu cười không nói.
Nàng được nhị thái phu nhân coi trọng, ai dám không nịnh bợ nàng?
Đáng tiếc nàng không có ý chỉnh đốn Tây phủ, bằng không xưng vương xưng bá ở Tây phủ nhất định còn càng tiêu d.a.o, thoải mái hơn bây giờ – Tây phủ nhiều người ăn bát của Tây phủ nhưng lại nịnh hót Đông phủ.
Nghĩ đến đây, nàng lại động lòng.
Không bằng đón tổ mẫu từ điền trang về đây sớm hơn, nàng cũng có thể an trí một số người của mình.
Kiếp trước, nàng và Cam Lộ, Tố Quyên cùng nhau lớn lên, tuy rằng danh phận là chủ tớ nhưng tình cảm lại như chân tay, sau khi tổ mẫu qua đời thì sống nương tựa vào nhau, giãy dụa khỏi đau khổ mới có được những ngày tươi sáng sau này. Nhưng kiếp này nàng lớn lên ở Đông Đậu, lúc tìm được Cam Lộ và Tố Quyên thì các nàng đều đã thoáng am hiểu sự đời, tuy rằng làm việc khiến nàng an tâm nhưng mặc kệ nàng có đối xử thân thiết với bọn họ cỡ nào thì hai người thủy chung vẫn giữ ý chủ tớ, có đôi khi nàng nói thâm sâu thì bọn họ còn thoáng sợ hãi, đâu còn sự thân mật của kiếp trước.
Nhưng nàng hiểu có được thì sẽ có mất!
Nghĩ nghĩ, đã đến tam phòng.
Tam đường tẩu tự mình ra cửa đón nàng.
– Sao muội lại đến đây? Không phải nói muốn ở cùng Thôi di thái thái sao? Có chuyện gì sai người đến nói một tiếng là được rồi, còn tự mình chạy đến đây.
Nàng cười khanh khách kéo tay Đậu Chiêu.
– Là Bá Ngạn dặn dò.
Đậu Chiêu nói qua mục đích đến rồi hỏi:
– Thục thư nhi đâu?
– Cùng Nghi thư nhi đến chỗ Cửu đệ muội học thêu thùa rồi!
Tam đường tẩu cười, cùng Đậu Chiêu ngồi ở sập bên cửa sổ:
– Hai đứa nó cũng không còn nhỏ nữa, nhị thái phu nhân nói, trong nhà đã có sẵn sư phụ, cần gì phải mời người ngoài? Chắc gì đã giỏi bằng cửu đệ muội.
Đậu Chiêu thoáng hiểu ra.
Nghi thư nhi, Thục thư nhi bằng tuổi nàng, năm nay đã 12 tuổi rồi, theo quy củ của những danh môn thì đã đến tuổi đính hôn rồi.
– Tứ cô cô cũng đi theo chúng ta đi ra ngoài, không bằng cải trang thành gia đinh đi!
Đậu Chiêu động lòng, vội liếc nhìn tổ mẫu một cái.
Tổ mẫu như không nghe thấy, cười dài đứng đó nhìn gốc cây tùng xanh biếc ở bên.
Đậu Chiêu hận không thể xông lên ôm c.h.ặ.t lấy tổ mẫu.
Đoàn người ra sau Đại Hùng bảo điện.
Giữa gốc cây tàn có một cành mới đang vươn lên, cành lá xanh biếc dạt dào sức sống đã bắt đầu có những nụ hoa vàng nhạt, chùa trồng mộc lan làm hàng rào vây quanh nhưng lại chẳng thấy một ai.
– Không phải muội nói có người đến trước chúng ta sao? Đậu Đức Xương nhìn quanh rồi hỏi Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu cũng ngạc nhiên:
– Nếu huynh không tin thì có thể hỏi Thôi di thái thái.
Phương trượng Đồ Ấn liền cười nói:
– Có lẽ là đã men theo đường mòn ở kia xuống núi rồi.
Lúc này Đậu Chiêu mới phát hiện bên đại điện có một con đường mòn.
Người này coi như là biết lễ.
Nàng thầm nghĩ trong lòng rồi lại cùng đám người Đậu Đức Xương nghe phương trượng giảng giải lai lịch gốc cây này.
※※※※※
Đi du ngoạn hai ngày ở bên ngoài, tuy rằng tinh thần tổ mẫu vẫn rất tốt nhưng Đậu Chiêu vẫn rất lo lắng, không tham gia du ngoạn trên hồ với bọn họ nữa mà cùng tổ mẫu nghỉ ở nhà.
Tổ mẫu do dự nói:
– Thật sự để cho Thôi Thập Tam đi theo Bá Ngạn sao?
– Chẳng qua chỉ là tiện tay thôi. Cũng đâu có gì to tát. Bá Ngạn là người có chí hướng, Thôi Thập Tam có thể gây dựng quan hệ với nó thì cũng sẽ có lợi rất nhiều.
Đậu Chiêu cười rồi lại nói:
– Hàng tháng Bá Ngạn chỉ có năm lạng bạc để tiêu vặt thôi, Thôi Thập Tam đi theo nó, cuối cùng là ai giúp ai cũng chưa biết được đâu.
Con cháu Đậu thị, thành thân rồi thì tiền tiêu hàng tháng mới được tăng lên nhiều.
Tổ mẫu cười lớn.
Đậu Chiêu lại gọi Thôi Thập Tam vào phủ, nói chuyện này ra cho hắn.
Lúc ấy, mắt Thôi Thập Tam sáng bừng lên, hỏi khi nào thì đi gặp Đậu Khải Tuấn.
Đậu Chiêu gọi nha hoàn đi hỏi thăm xem Đậu Khải Tuấn có ở nhà không, để lại Thôi Thập Tam và tổ mẫu nói chuyện với nhau.
Lát sau nha hoàn về báo:
– Ngũ thiếu gia đi chơi hồ còn chưa về nhưng đã dặn hạ nhân rằng nếu Thôi Thập Tam đến thì bảo hắn chờ một lát, thiếu gia sẽ về trước bữa tối.
Đậu Chiêu nghĩ dù sao Thôi Thập Tam cũng là cháu của tổ mẫu, chuyện này lại là mình đề nghị, tiễn Phật tiễn đến tây thiên, không bằng mình đi cùng Thôi Thập Tam một chuyến, đám ma ma nhìn thấy thì dù có muốn lên mặt với Thôi Thập Tam cũng phải kiêng dè, nàng cũng nhân dịp này qua thăm lục bá mẫu. Từ lúc phụ thân đi, nàng đang theo lục bá mẫu học vẽ, bởi vì lo lắng cho tổ mẫu nên ngừng việc học, giờ đã vào thu, cũng phải dần khôi phục lại việc học mới được.
Nàng dẫn Thôi Thập Tam đến Đông phủ.
Ma ma ở cửa ngách đang trực thấy xe ngựa của Đậu Chiêu thì vội chạy lên đón.
– Tứ tiểu thư, suốt cả mùa hè không thấy tiểu thư qua đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ân cần giúp Đậu Chiêu lấy thang:
– Khiến mấy vị phu nhân trong phủ nhớ tiểu thư lắm đó.
Nói xong lại nhìn thấy Thôi Thập Tam, thấy hắn mặc đạo bào (áo bào đạo sĩ), không giống gia đinh thì vội cười nịnh:
– Ôi, vị tiểu ca này là ai vậy?
Đậu Chiêu hơi cười với hắn, lời ít ý nhiều:
– Hắn là Thôi Thập Tam, Ngũ thiếu gia mời hắn đến giúp việc.
Mắt ma ma kia hơi trợn lên.
Thôi?
Người nhà Thôi di thái thái ở Tây phủ?
– Tôi còn tưởng là ai? Trông tuấn tú lịch sự thế này, thì ra là Thôi tiểu ca.
Ma ma nịnh hót.
Đậu Chiêu cười đi vào trong.
Thôi Thập Tam đi theo sau nàng, cúi người nói:
– Bình thường thấy tiểu thư âm thầm lặng lẽ, không ngờ ở Đậu gia lại rất có địa vị.
Đậu Chiêu cười không nói.
Nàng được nhị thái phu nhân coi trọng, ai dám không nịnh bợ nàng?
Đáng tiếc nàng không có ý chỉnh đốn Tây phủ, bằng không xưng vương xưng bá ở Tây phủ nhất định còn càng tiêu d.a.o, thoải mái hơn bây giờ – Tây phủ nhiều người ăn bát của Tây phủ nhưng lại nịnh hót Đông phủ.
Nghĩ đến đây, nàng lại động lòng.
Không bằng đón tổ mẫu từ điền trang về đây sớm hơn, nàng cũng có thể an trí một số người của mình.
Kiếp trước, nàng và Cam Lộ, Tố Quyên cùng nhau lớn lên, tuy rằng danh phận là chủ tớ nhưng tình cảm lại như chân tay, sau khi tổ mẫu qua đời thì sống nương tựa vào nhau, giãy dụa khỏi đau khổ mới có được những ngày tươi sáng sau này. Nhưng kiếp này nàng lớn lên ở Đông Đậu, lúc tìm được Cam Lộ và Tố Quyên thì các nàng đều đã thoáng am hiểu sự đời, tuy rằng làm việc khiến nàng an tâm nhưng mặc kệ nàng có đối xử thân thiết với bọn họ cỡ nào thì hai người thủy chung vẫn giữ ý chủ tớ, có đôi khi nàng nói thâm sâu thì bọn họ còn thoáng sợ hãi, đâu còn sự thân mật của kiếp trước.
Nhưng nàng hiểu có được thì sẽ có mất!
Nghĩ nghĩ, đã đến tam phòng.
Tam đường tẩu tự mình ra cửa đón nàng.
– Sao muội lại đến đây? Không phải nói muốn ở cùng Thôi di thái thái sao? Có chuyện gì sai người đến nói một tiếng là được rồi, còn tự mình chạy đến đây.
Nàng cười khanh khách kéo tay Đậu Chiêu.
– Là Bá Ngạn dặn dò.
Đậu Chiêu nói qua mục đích đến rồi hỏi:
– Thục thư nhi đâu?
– Cùng Nghi thư nhi đến chỗ Cửu đệ muội học thêu thùa rồi!
Tam đường tẩu cười, cùng Đậu Chiêu ngồi ở sập bên cửa sổ:
– Hai đứa nó cũng không còn nhỏ nữa, nhị thái phu nhân nói, trong nhà đã có sẵn sư phụ, cần gì phải mời người ngoài? Chắc gì đã giỏi bằng cửu đệ muội.
Đậu Chiêu thoáng hiểu ra.
Nghi thư nhi, Thục thư nhi bằng tuổi nàng, năm nay đã 12 tuổi rồi, theo quy củ của những danh môn thì đã đến tuổi đính hôn rồi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận