Cả người Hồ Hoa An run rẩy.

Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, khẩn khoản mong có ai đứng ra nói đỡ đôi câu để hạ nhiệt tình hình. Nhưng bốn phía chỉ có những ánh mắt lạnh như băng.

Không phải là không ai muốn lên tiếng, mà là chẳng ai dám. Chàng trai trẻ Sở Phong khiến ngay cả Trương Văn Sinh cũng phải kiêng dè ba phần, lại còn rõ ràng nâng đỡ anh; lúc này mà dám bước ra nói giúp cho hắn, chẳng khác gì đắc tội cả hai người.

Chua noi đen chuyen đac toi với Sở Phong - người có lai lịch bí ẩn, y thuật sâu nông ra sao chưa ai dám chắc - sẽ có kết cục thế nào. Chỉ riêng việc chọc vào Trương Văn Sinh - vị Y Thánh - thôi, đã đủ để mọi người ngại ngần không dám manh động. Đụng chạm lợi ích, ai cũng lo giữ mình trước.

"Tôi sai rồi!"

Hồ Hoa An còn chưa kịp phản ứng thì phía sau đã có một ông lão khá cứng cỏi, quỳ ngay xuống đất. Ông lão bên cạnh thấy vậy cũng hít sâu một hơi, quỳ xuống, miệng thốt ba chữ "tôi sai rồi".

Họ hiểu rất rõ, vụ này khó mà thoát. Thà thẳng thắn đối mặt còn hơn để người ngoài chê cười là "dám làm không dám chịu".

Anh Sở Phong khẽ gật đầu, hai ông lão đỡ nhau đứng dậy.

Biết tiếp theo là đến lượt mình, dưới ánh nhìn soi mói của bao đôi mắt, mặt mũi Hồ Hoa An đỏ gay, tức tối quỳ xuống đất, gần giọng: "Tôi sai rồi".

Sở Phong hơi nhướng mày, hỏi: "Sao? Còn chưa phục à?"

Đến nước này rồi, ai tinh ý cũng thấy Hồ Hoa An không phục, nhưng hắn chỉ lắc đầu, không dám ngang ngạnh thêm.

"Tiếp đi!"

Sở Phong nhìn sang Trương Văn Sinh; anh không ra hiệu cho Hồ Hoa An đứng dậy như khi nãy với hai ông lão, khiến Hồ Hoa An nghiến răng đến sắp vỡ, đành cắn răng tự đứng lên.

"Khoan đã!"

Ở vòng phân biệt dược liệu trước đó, không phải nhận ra hết mà chỉ cần đoán đúng mười tám trên hai mươi vị. Lúc đó, vị dược liệu Hoàng Phụ Nhĩ đã "gài bẫy" Hồ Hoa An và những người khác, khiến họ nhận nhầm thành Cửu Xà Hoàng. Từ Khang không phải không muốn phân biệt, mà vì kinh nghiệm non kém, không nhận ra, nên đành để trống vị thuốc đó - ai ngờ lại vô tình né đúng "quả mìn".

Vận may giúp hắn qua được vòng một, ban đầu còn mừng thầm. Nhưng chứng kiến Sở Phong đè bẹp Hồ Hoa An và mấy người kia, trong lòng hắn bỗng dấy lên nỗi sợ. So với Sở Phong, hắn tự biết mình không có cửa. Rút sớm có lẽ khôn ngoan hơn.

"Ông chắc chắn rút lui chứ?"

Trương Văn Sinh ngạc nhiên nhìn Từ Khang, hoàn toàn không ngờ sự việc lại thành ra thế này.

Tôi sai rồi - Chương 146 | Đọc truyện tranh