Tưởng Đông Mai sau đó ngẫm lại, bản thân cô có thể bất chấp chuyện danh tiếng, nhưng cũng phải giữ gìn danh tiếng cho Trần Mỹ Hà chứ, thân phụ nữ một thân một mình lăn lộn rất dễ bị người đời gièm pha, đàm tiếu.

Thế nên cô chỉ đành ngoan ngoãn lấy chất lượng sản phẩm ra làm mồi nhử để đàm phán kinh doanh.

Cũng may là sản phẩm khá chất lượng, nên mỗi lần đi chào hàng cũng không đến mức tay trắng ra về.

Nhưng nếu muốn chốt những mối làm ăn lớn thì lại vấp phải rào cản. Tưởng Đông Mai phát hiện ra, những cửa hàng tiện lợi và siêu thị quy mô lớn đều đã có mối ruột cung cấp hàng hóa chuyên biệt rồi.

Một thương hiệu lớn như Mỹ Vị Đa lại không thể hạ mình đi giành giật thị phần bằng cách đ.á.n.h trận chiến về giá với các thương hiệu đồ ăn vặt tầm trung khác. Chuyện này quả thực rất nan giải.

Cô cũng không thể phàn nàn chuyện này với một đứa trẻ, nên chỉ đành thở dài thườn thượt: "Chuyện buôn bán đâu có dễ ăn như thế, cháu còn nhỏ chưa hiểu được đâu."

Gia Ngư vừa ch.óp chép mút kẹo mút, vừa lanh lảnh đáp: "Cháu hiểu chứ ạ. Mẹ của bạn học cháu làm ăn siêu lắm nhé. Bạn ấy kể mẹ bạn ấy quen biết rất nhiều các dì chủ tiệm nha."

Tưởng Đông Mai không để bụng lời trẻ con, chỉ cười cười dỗ dành Gia Ngư: "Ồ, lợi hại vậy sao, thế tại sao mẹ bạn ấy lại quen biết nhiều bà chủ vậy?"

Gia Ngư đưa tay xoa xoa đầu, trưng ra vẻ mặt ngây thơ ngốc nghếch: "Mẹ bạn ấy nói là, phụ nữ mà làm chủ tiệm thì rất thích tự mình nắm giữ nguồn hàng hóa, có như vậy mới nắm thóp được ông chồng. Mẹ bạn ấy chỉ thích tìm mấy dì chủ tiệm để bàn chuyện làm ăn thôi. Dì Đông Mai ơi, nguồn hàng là cái gì ạ? Tại sao lại phải nắm thóp người ta?"

Tưởng Đông Mai: "..."

Tưởng Đông Mai ngẩn người im lặng hồi lâu, trong mắt bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ.

Đúng rồi nhỉ, thời buổi này ra ngoài làm ăn, tại sao cứ nhất thiết phải đ.â.m đầu đi tìm các ông chủ? Tìm các bà chủ thì có sao đâu? Đàn ông thời nay một khi trong túi rủng rỉnh tiền bạc, thử hỏi có mấy gã giữ được bản tính tốt đẹp? Chỉ cần cô khéo léo tỉ tê dạy mấy bà chủ cách đề phòng một chút, khuyên họ tự mình nắm giữ nguồn cung cấp hàng hóa, thế chẳng phải sẽ giúp họ củng cố tiếng nói và vị thế vững chắc trước mặt chồng hay sao?

Chỉ cần cô "gãi đúng chỗ ngứa", khiến cho các bà chủ xuôi tai, thì cái mối làm ăn này chắc chắn sẽ thành công rực rỡ.

Nhìn lại khuôn mặt hoang mang, ngây thơ vô số tội của Gia Ngư, Tưởng Đông Mai đột nhiên cảm thấy vô cùng ghen tị với Trần Mỹ Hà.

Tại sao trên đời lại có một cô con gái thông minh, lanh lợi đến thế này cơ chứ? Đi học mẫu giáo thôi mà cũng nghe ngóng, "trộm" về được những bí kíp kinh doanh tuyệt đỉnh của người khác.

Cô thèm khát được hôn một cái chụt lên cái má lúm đồng tiền ngọt ngào kia quá đi mất.

Nhưng đôi bàn tay vừa giơ ra lại đành ngậm ngùi thu về, Trần Mỹ Hà không bao giờ thích người ngoài ôm hôn con gái mình, ngay cả việc véo má cũng bị cấm tiệt.

Thư Sách

Cuối cùng, cô đành ngậm ngùi vò vò mái tóc mềm mại của Gia Ngư: "Đợi khi nào dì kiếm được một khoản khấm khá, dì sẽ mua thật nhiều váy áo đẹp cho con, hô biến con thành một cô công chúa nhỏ lộng lẫy!"

Gia Ngư vênh mặt đầy tự hào: "Cháu vốn dĩ đã là công chúa nhỏ rồi, mẹ cháu nói thế đấy."

"Đúng đúng đúng, Gia Ngư nhà ta chính là một nàng công chúa nhỏ kiêu kỳ!"

Trần Mỹ Hà vừa chốt xong sổ sách liền bước tới, thấy Tưởng Đông Mai vẫn còn loanh quanh chưa về bèn cười hỏi: "Sao cô vẫn chưa về nghỉ ngơi?" Cô đã phân chia ca làm việc cho Lưu Hiểu Đồng và Tưởng Đông Mai đều đặn tám tiếng mỗi ngày, còn khoảng thời gian buổi tối cô sẽ tự mình túc trực trông tiệm.

"Không vội, không vội, hôm nay thu hoạch của tôi khấm khá lắm." Tưởng Đông Mai hớn hở kể lại rành rọt từng câu chữ Gia Ngư vừa nói cho Trần Mỹ Hà nghe.

Trần Mỹ Hà hỏi: "Cô thấy kế sách đó khả thi không?"

"Quá khả thi đi chứ, cô thử nghĩ xem, cô và tên Hoàng Quốc Đống chẳng phải là một ví dụ sống sờ sờ ra đó sao? Anh ta chưa kịp phất lên mà đã bắt đầu toan tính đề phòng cô rồi." Tưởng Đông Mai thẳng thắn nói hoạch toẹt.

Nghe vậy Trần Mỹ Hà cũng không giận, ngược lại còn bật cười: "Cô nói đúng lắm, đến lúc đó cô cứ lôi chuyện của tôi ra làm ví dụ thực tiễn để đi thuyết phục người ta."

Tưởng Đông Mai ngạc nhiên tròn mắt: "Cô không sợ thiên hạ cười chê à."

"Người ta chê cười thì tôi mất miếng thịt nào chắc, miễn sao kiếm ra tiền là được. Đồng tiền này chúng ta làm ra trong sạch, quang minh chính đại, cớ gì phải sợ đàm tiếu."

Tưởng Đông Mai giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Bây giờ cô lột xác khác hẳn xưa rồi đấy. Trước đây hễ bị nói kháy vài câu là cô lại tỏ thái độ không vui. Vậy thì tôi sẽ lấy cô làm tấm gương điển hình đấy nhé. Aizz, hôm nay nán lại trễ một chút mà thu được mẻ cá lớn. Xem ra sau này tôi phải siêng năng cày cuốc hơn nữa mới được. Thôi, hôm nay tôi cũng không vội về, lát nữa tôi cùng tan ca với hai mẹ con luôn."

Nói đoạn, cô lại không kìm được đưa tay vò đầu Gia Ngư: "Dì thật sự không nỡ rời xa Gia Ngư bé bỏng của chúng ta."

Trần Mỹ Hà cũng nở nụ cười hiền từ, âu yếm vuốt ve gò má Gia Ngư: "Ngư Ngư nhà chúng ta thông minh bẩm sinh, lúc nào cũng mang tài lộc về cho mẹ."

Gia Ngư mở to đôi mắt ngây thơ vô tội: "Con có giúp được gì đâu ạ?"

Trần Mỹ Hà gật đầu: "Đương nhiên là có rồi, nhưng từ nay về sau Ngư Ngư không cần phải nhọc lòng suy tính nhiều thế đâu, ở trường mẫu giáo con cứ ngoan ngoãn học tập và vui chơi là được, chuyện buôn bán ở nhà con không cần bận tâm. Những việc đó đã có người lớn gánh vác rồi."

Gia Ngư đáp lời: "Dạ vâng, con đâu có bận tâm gì đâu, con chỉ tình cờ nghe người ta nói chuyện rồi ghi nhớ trong đầu thôi ạ."

Tưởng Đông Mai chen vào: "Cái này người ta gọi là tư chất thông minh đấy. Biết sao không, có những đứa trẻ đầu óc linh hoạt, chỉ cần nhìn thoáng qua là đã khắc sâu vào trí nhớ, còn Gia Ngư nhà ta thì thuộc dạng nghe qua một lần là nhớ như in."

Trần Mỹ Hà nói: "Tôi không muốn con bé mới tí tuổi đầu đã phải nặng gánh âu lo cho tôi, trẻ con thì cứ nên vô lo vô nghĩ mới có tuổi thơ trọn vẹn. Ngư Ngư à, sau này con đừng bận tâm đến những chuyện thế này nữa nhé."

"Con biết rồi ạ, con sẽ nghe lời mẹ." Gia Ngư ngoan ngoãn vâng dạ.

Dù sao thì cô bé cũng sẽ không thường xuyên hiến kế như vậy. Tần suất dày đặc quá cũng dễ sinh nghi.

Ba người đang chìm đắm trong bầu không khí hòa thuận vui vẻ, thì một giọng nói ch.ói tai, khó nghe bất chợt vang lên: "Mỹ Hà, Ngư Ngư."

Gia Ngư: "..."

Trần Mỹ Hà nghe tiếng liền quay ra nhìn cửa, quả nhiên là khuôn mặt đáng ghét của Hoàng Quốc Đống ló vào.

Trên tay hắn đang ôm một con b.úp bê nhồi bông to sụ, tay kia xách theo một túi trái cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa thấy Gia Ngư, hắn lân la tiến lại gần, đặt đống đồ xuống trước mặt cô bé: "Ngư Ngư, có nhớ ba không con."

Gia Ngư lập tức phản ứng, quay mặt đi chỗ khác kiên quyết từ chối nhìn hắn, rồi ôm riết lấy chân Trần Mỹ Hà nép ra sau lưng. Dùng hành động thực tế để chứng minh cho hắn thấy cô bé chán ghét hắn đến mức nào.

Hoàng Quốc Đống chứng kiến cảnh này, tức đến lộn ruột, suýt chút nữa thì lên cơn nhồi m.á.u cơ tim. Hắn cố lục lọi lại trí nhớ, tuy ngày thường hắn đúng là không mấy mặn mà với Gia Ngư, nhưng cũng đâu đến nỗi hắt hủi ngược đãi con bé. Lại còn hào phóng chi tiền cho nó học trường mẫu giáo đắt đỏ nhất nhì khu này cơ mà. Con ranh này thế mà lại dám trưng ra bộ mặt này với hắn.

Mắng nó là con sói mắt trắng vô ơn quả nhiên không oan uổng chút nào!

Mặc dù trong bụng đã sôi m.á.u, nhưng Hoàng Quốc Đống vẫn cố nghiến răng kìm nén cơn giận, gượng cười dỗ dành: "Con gái cưng, Ngư Ngư, là ba đây mà. Ba mua đồ chơi đẹp cho con đây này."

Tưởng Đông Mai nhìn cái bộ dạng giả lả của hắn, bĩu môi khinh khỉnh, quay sang dọn dẹp kệ hàng để khỏi chướng mắt với màn diễn kịch vụng về của Hoàng Quốc Đống.

Trần Mỹ Hà cũng chẳng buồn nhìn, cô thừa biết tỏng mục đích hắn vác mặt đến đây: "Anh đã nhận được trát gọi của tòa án rồi chứ."

Nụ cười trên môi Hoàng Quốc Đống đơ cứng lại: "Cô thực sự quyết tâm ly hôn với tôi sao?"

"Đúng, chuyện này đã ngã ngũ, không thể thay đổi được, nên anh có tìm đến đây cũng tốn công vô ích thôi."

Hoàng Quốc Đống nghiến răng kèn kẹt: "Hôm trước ở đồn cảnh sát, cô đã hứa với tôi là chỉ cần ba mẹ tôi bị tạm giam, cô sẽ rút đơn không ly hôn nữa cơ mà."

Trần Mỹ Hà đanh giọng vặn lại: "Ba mẹ anh là do anh mướn tới quậy phá tôi, tôi dựa vào cái gì mà phải giữ chữ tín với anh? Hoàng Quốc Đống, sự chịu đựng của tôi đối với anh đã chạm đến đáy rồi, tóm lại cuộc hôn nhân này bắt buộc phải chấm dứt."

Gia Ngư ló đầu ra, lanh lảnh hùa theo: "Bắt buộc phải ly hôn!"

Hoàng Quốc Đống: "...!!!"

Hoàng Quốc Đống hít một hơi thật sâu, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m: "Chúng ta vẫn chưa đến bước đường cùng đó chứ, tôi không hề trăng hoa gái gú bên ngoài, cô dựa vào cái lý gì mà đòi ly hôn với tôi?"

Trần Mỹ Hà thực sự không ngờ đến tận lúc này mà Hoàng Quốc Đống vẫn u mê không chịu nhận ra lỗi lầm của bản thân. Hắn lại cho rằng việc ép vợ ký thỏa thuận phân chia tài sản là một việc làm hợp tình hợp lý, việc kiếm được tiền mà cất riêng không cho vợ một đồng cũng là chuyện bình thường ở huyện. Càng không hề thấy c.ắ.n rứt lương tâm khi dùng những thủ đoạn đê tiện để cướp chén cơm manh áo của vợ. Và trên hết, hắn hoàn toàn không có một chút tình thương yêu nào dành cho con cái!

Cô thậm chí còn chẳng thèm lên tiếng nhắc nhở Hoàng Quốc Đống nữa, bởi Trần Mỹ Hà thấu hiểu một điều, dù cô có gào rát cổ hỏng họng, thì tên Hoàng Quốc Đống này cũng chẳng bao giờ tự nhận thấy bản thân mình có vấn đề gì.

Hắn ta vốn dĩ luôn coi mình là rốn của vũ trụ, là người vô tội nhất.

"Tóm lại là tôi muốn ly hôn, anh có giãy giụa phản đối cũng bằng thừa. Anh cút về đi, tôi còn phải lo buôn bán, quanh đây luôn có cảnh sát khu vực đi tuần đấy, anh mà dám giở trò làm loạn, tôi sẽ lại tống cổ anh vào đồn công an." Đã nếm trải mùi vị quyền lực, Trần Mỹ Hà hiện tại cũng coi như quen tay hay việc, xử lý mấy kẻ chí phèo này vô cùng mượt mà.

Cô sẽ không thụ động ngồi chờ người khác đến cứu vớt mình nữa, cô sẽ là người chủ động ra đòn, tự mình đứng lên bảo vệ bản thân và con gái.

Hoàng Quốc Đống thấy thái độ Trần Mỹ Hà cứng như thép, lòng dạ rối bời, hắn trừng mắt nhìn Gia Ngư, buông lời đe dọa: "Cô không sợ đến lúc ra tòa sẽ mất quyền nuôi Gia Ngư sao? Đến lúc đó tôi sẽ cưới thêm cho Gia Ngư một bà mẹ kế, cô không thấy xót xa à?"

Trần Mỹ Hà điềm nhiên đáp lại: "Vậy thì cứ chờ xem lúc đó ai sẽ giành phần thắng."

Hoàng Quốc Đống quan sát thái độ của cô, lờ mờ nhận ra Trần Mỹ Hà hẳn phải có một chỗ dựa nào đó rất vững chắc, đành nghiến răng lùi một bước: "Thế này đi, cô nhượng lại thương hiệu Mỹ Vị Đa cho tôi, tôi sẽ lập tức ký giấy đồng ý ly hôn."

Đây là nhượng bộ cuối cùng, cũng là giới hạn cuối cùng của hắn. Khoảng cách để hắn vươn tới thành công vang dội trên con đường khởi nghiệp hiện tại chỉ còn thiếu mỗi quyền đại lý của Mỹ Vị Đa nữa thôi.

Chỉ cần hắn thuận lợi bước lại lên con đường vinh quang của kiếp trước, cho dù không có bàn tay của Trần Mỹ Hà phò tá, với tài trí của mình, hắn tin chắc bản thân cũng không đến nỗi thất bại t.h.ả.m hại.

Trần Mỹ Hà một lần nữa bị sự tham lam vô sỉ của hắn làm cho buồn nôn. "Hoàng Quốc Đống, anh đúng là thứ cặn bã vô liêm sỉ nhất thế gian!"

Gia Ngư cũng gật gù phụ họa: "Đồ vô liêm sỉ." Cô bé hoàn toàn chẳng có gì phải lo lắng, vì bà Mỹ Hà lấy tư cách gì mà nhượng lại Mỹ Vị Đa cơ chứ, trên giấy tờ pháp lý thì quyền đại lý này đang nằm tên bà ngoại của bé Thường Hân mà lị.

Trần Mỹ Hà lúc này cũng chẳng rảnh rỗi bận tâm xem mình có quyền chuyển nhượng hay không, cô chỉ khắc cốt ghi tâm một điều: bản thân tuyệt đối không được phép lùi bước, dù chỉ là nửa phân.

Trước kia lúc còn làm công nhân ở xưởng may, cô yếu thế, đành cam chịu nhẫn nhịn sự chèn ép của đám lãnh đạo. Nhưng đám sâu mọt đó vừa lầm tưởng cô có thế lực chống lưng, lập tức thay đổi thái độ, tiền hô hậu ủng khúm núm nịnh bợ. Bài học xương m.á.u đó dạy cho cô biết, nhượng bộ là sự ngu xuẩn, thứ duy nhất giúp con người đứng vững ở đời là thực lực. Nếu mất đi Mỹ Vị Đa, cô lấy gì để nuôi Gia Ngư khôn lớn? Lấy tiền đâu để theo hầu vụ kiện ly hôn này?

"Hoàng Quốc Đống, anh cứ về nhà mà nằm mơ đi! Đừng hòng mang ba cái trò uy h.i.ế.p rẻ tiền ra dọa nạt tôi, có giỏi thì chúng ta gặp nhau trên tòa án mà nói chuyện!"

Sau đó cô hất mặt chỉ thẳng tay ra phía cửa: "Còn bây giờ, anh lập tức cút ra ngoài cho tôi!"

"Đúng thế, cút ra ngoài!" Gia Ngư nấp kỹ sau lưng Trần Mỹ Hà hét hùa theo.

Hoàng Quốc Đống tức tối đến choáng váng đầu óc. Hắn đã chấp nhận nhượng bộ đến mức độ đó rồi cơ mà!

Tưởng Đông Mai lúc này đã nghe lọt tai toàn bộ câu chuyện, liền thong thả bước tới: "Ái chà, tiệm chúng tôi chuẩn bị đóng cửa nghỉ bán rồi. Không biết có nên mời vị khách không mời mà đến này ra ngoài không nhỉ? Bà chủ ơi, không có kẻ vô học nào vào đây quậy phá đấy chứ, có cần tôi chạy ra ngoài báo cáo với đồng chí cảnh sát một tiếng không?"

Hoàng Quốc Đống giận dữ gầm lên: "Ở đây đến lượt cái thứ như cô mở miệng chõ mõm vào sao? Cô cũng chẳng phải loại đàn bà tốt đẹp gì!"

Tưởng Đông Mai khinh khỉnh cười nhếch mép: "Tôi đường đường là giám đốc kinh doanh của cái tiệm này đấy nhé. Tại sao tôi lại không có tư cách lên tiếng?"

"Cái loại cô á, hờ, dùng thứ như cô làm giám đốc kinh doanh thì cái tiệm này sớm muộn gì cũng đóng cửa dẹp tiệm!" Hoàng Quốc Đống phun ra những lời nguyền rủa độc địa rồi dậm chân quay lưng định bỏ đi. Đi được vài bước, hắn lại uất ức ngoái đầu trừng trừng nhìn Trần Mỹ Hà và Gia Ngư bằng đôi mắt hằn học.

"Trần Mỹ Hà, rồi cô sẽ phải trả giá. Cô sẽ phải hối hận!"

Cô yêu thương cái con ranh Gia Ngư đến vậy phải không, cô coi nó như báu vật phải không.

Chỉ đáng tiếc là, nó nào phải cốt nhục do cô đẻ ra!

**Mấy lời hăm dọa đầy mùi cay cú này của Hoàng Quốc Đống chẳng mảy may lọt vào tai ai. Trong mắt ba người Trần Mỹ Hà, hành động đó chẳng qua chỉ là sự gào thét phẫn nộ trong tuyệt vọng của một kẻ bất tài vô dụng.

Tưởng Đông Mai cười khẩy chế giễu: "Hối hận cái nỗi gì chứ, thoát được cái loại đàn ông hãm tài này, đến lúc đó cô phải mở tiệc linh đình mà ăn mừng mới phải đạo. Nhưng nói thật tôi cũng không ngờ cô lại dũng cảm chủ động nộp đơn ly hôn đấy. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà cô như biến thành một người khác vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 78 | Đọc truyện chữ