Hoàng Quốc Đống như được vỗ về an ủi, cảm giác như tìm lại được uy phong của kiếp trước: "Hai đứa hiểu được cái khó của anh là tốt rồi. Việc ba mẹ vào đồn là bất khả kháng, chị dâu hai đứa cứ nằng nặc không chịu hòa giải, anh cũng hết cách."
Hoàng Quốc Bình hùa theo: "Nói cho cùng vẫn là do anh nể nang mặt mũi chị dâu quá, sau đợt này anh phải nhìn rõ bản mặt thật của chị ta đi."
Hoàng Quốc An cũng đế thêm: "Đúng đấy, anh xem, cái loại đàn bà như thế thì tiếc gì. Giờ anh cũng làm chủ tiệm buôn bán lớn rồi, thiếu gì mối ngon hơn. Có khi tìm người khác lại dễ dàng sinh cho anh một thằng con trai bụ bẫm để nối dõi ấy chứ." Lời này tất nhiên chẳng phải thật tâm gì, cốt yếu là do bà chị dâu Trần Mỹ Hà tỏ ra quá ghê gớm, tống cả ba mẹ chồng vào đồn công an. Nếu để bà ta nắm quyền, hai anh em chúng cũng đừng hòng xơ múi được gì.
Hoàng Quốc Đống có chút khinh thường, cảm thấy hai thằng em trai này suy nghĩ quá nông cạn: "Mọi việc không đơn giản như hai đứa nghĩ đâu, ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể. Giải thích hai đứa cũng không hiểu được. Mà hôm nay hai đứa qua đây có việc gì thế?"
Hai anh em đảo mắt nhìn nhau, Hoàng Quốc Bình rụt rè cất tiếng: "Thì... ban đầu bọn em định qua xem anh có cần giúp đỡ gì không. Ba mẹ thì bị bắt đi rồi, anh làm ăn một mình cũng đâu có người phụ giúp..."
Hoàng Quốc Đống nhíu mày, lời đề nghị chia sẻ việc kinh doanh của ba mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, nên lúc này hắn vô cùng nhạy cảm. Mặc kệ tình nghĩa anh em ra sao, cái cửa hàng này tuyệt đối không thể để ai xen vào: "Không cần đâu, tiệm của anh bán buôn cũng bình thường thôi, tự anh lo liệu được."
Hai anh em nghe vậy, lập tức lộ rõ vẻ thất vọng chưng hửng.
Nhưng cũng chẳng dám nổi cáu làm ầm ĩ.
Dù gì ba mẹ cũng vừa bị xách cổ lên đồn. Dù ngoài miệng đổ vấy cho bà chị dâu, nhưng sau khi lên đồn gặp ba mẹ, chúng cũng thừa biết ông anh cả này cũng có nhúng tay vào. Trong mắt chúng lúc này, ông anh cả Hoàng Quốc Đống cũng là một tay sừng sỏ đáng gờm, không dễ bắt nạt như trước kia nữa. Vẫn nên dùng lời lẽ nịnh bợ, chờ lúc ông anh cả vui vẻ thì tự khắc sẽ chia chác cho chút đỉnh.
Có điều ông anh cả bây giờ có vẻ khó nhằn quá, sau này phải tìm cách khác mới được.
Tiễn hai thằng em về xong, Hoàng Quốc Đống đi đi lại lại suy tính xem làm sao để đảo ngược tình thế, hàn gắn lại quan hệ với Trần Mỹ Hà.
Ly hôn là điều tuyệt đối không thể xảy ra. Nhưng dùng Gia Ngư làm cầu nối thì coi như phá sản, chẳng những không hiệu quả mà còn gây tác dụng ngược. Giờ nhìn thấy hắn là con ranh đó khóc lóc giãy giụa như cháy nhà. Với cái tính cưng chiều con gái như trứng mỏng của Trần Mỹ Hà, đợi đến ngày nối lại tình xưa chắc còn xa xôi lắm.
Hoàng Quốc Đống đứng ngóng ra ngoài cửa, chợt nhớ đến đứa con gái ruột Lâm Nhạc của mình.
Nếu tráo đổi con về, liệu mọi chuyện có dễ bề giải quyết hơn không? Ít ra sẽ không còn cái gai trong mắt chia rẽ tình cảm vợ chồng nữa.
Nhưng mà... thời điểm này mà đưa con về, liệu có làm ảnh hưởng đến vận may, sự nghiệp của hắn không?
Sau chuỗi biến cố khiến hắn làm ăn bết bát, thất bại t.h.ả.m hại vừa qua, trong tận đáy lòng Hoàng Quốc Đống đã bắt đầu nhen nhóm nỗi sợ hãi tột độ. Hắn lo sợ sự thay đổi quá lớn sẽ làm đảo lộn tương lai tốt đẹp vốn có của mình.
Tóm lại, chừng nào Trần Mỹ Hà không đả động đến hai chữ "ly hôn", thì chuyện tráo con này tạm thời cứ gác lại.
Hoàng Quốc Đống thầm tính toán trong bụng. Hắn tự nhủ mình đâu phải kẻ ích kỷ, tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con cái mà thôi. Điều kiện gia đình bây giờ vẫn chưa khởi sắc, khoan hẵng vội đưa con về.
Hắn cũng chẳng dám mạo hiểm đi tìm Trần Mỹ Hà gây thêm rắc rối, quyết định tạm thời để cô bình tĩnh nguôi giận vài hôm.
Nhờ vậy, mẹ con Trần Mỹ Hà cũng có được vài ngày bình yên tĩnh lặng.
Trần Mỹ Hà bận rộn không ngơi tay. Vừa phải coi sóc cửa hàng, vừa phải lui tới văn phòng luật sư Lã để bàn bạc chi tiết chuyện ly hôn.
Mọi việc còn chưa đâu vào đâu, thì điện thoại từ xưởng may gọi thẳng đến khu tập thể thông báo cô lên xưởng gấp.
Nhận được điện thoại, Trần Mỹ Hà hiểu ngay là mình phải lên để hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
Cũng đã kéo dài hơn tháng trời rồi, sớm muộn gì cũng phải giải quyết dứt điểm.
Hơn nữa cái chỉ tiêu công việc ở xưởng này vốn dĩ là do Hoàng Quốc Đống nhường lại. Đã quyết tâm ly hôn rồi, cắt đứt dứt điểm cái việc này càng sớm càng tốt.
"Cô Mỹ Hà, cô tới rồi à."
Chủ nhiệm phòng kinh doanh – ông Tiêu – đang hút t.h.u.ố.c ngoài cổng xưởng, vừa thấy Trần Mỹ Hà liền đon đả chạy lại bắt chuyện.
Trần Mỹ Hà ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Lần trước lên xưởng cô đã phải nếm đủ thói đời nóng lạnh, chủ nhiệm Tiêu vừa biết tin cô không mang lại lợi nhuận cho xưởng liền lật mặt lạnh nhạt ngay tức thì. Sao hôm nay lại nhiệt tình đến mức này?
Trong bụng thầm cảnh giác, nhưng ngoài mặt Trần Mỹ Hà vẫn lễ phép chào hỏi.
Chủ nhiệm Tiêu cười giả lả: "Nghe đồn dạo này cô tự mở tiệm làm ăn buôn bán, phát đạt lắm phải không."
Trần Mỹ Hà khiêm tốn: "Đâu phải tiệm của một mình tôi đâu, tôi chỉ làm chung giúp một người bạn thôi."
Chủ nhiệm Tiêu xuýt xoa: "Khiêm tốn quá, khiêm tốn quá. Tự đứng ra buôn bán kinh doanh được là có bản lĩnh rồi. Cơ mà xưởng mình cũng không nỡ để tuột mất nhân tài như cô đâu. Tôi đã trình bày tường tận hoàn cảnh của cô lên giám đốc Cao rồi, ban lãnh đạo xưởng ngay lập tức xử lý nghiêm ông Ngô mập, còn có ý muốn giữ cô ở lại đấy. Tôi cũng đã ngỏ ý xin chuyển cô sang bộ phận kinh doanh của tôi, vừa được thăng lương, công việc lại đúng với sở trường."
Nghe những lời này, Trần Mỹ Hà kinh ngạc thốt lên: "Chủ nhiệm Ngô..."
"Bị đuổi việc rồi." Chủ nhiệm Tiêu hả hê cười, "Ông ta làm sai quy định xưởng bao nhiêu chuyện, bị đuổi việc còn là nhẹ cho ông ta đấy."
Trần Mỹ Hà sững sờ, không ngờ chỉ vắng mặt một khoảng thời gian ngắn, trong xưởng lại xảy ra biến cố lớn đến vậy.
Cái loại người như chủ nhiệm Ngô mà cũng có ngày bị tống cổ.
Lại còn muốn chuyển cô sang phòng ban khác?
Việc chủ nhiệm Ngô bị đuổi việc đương nhiên khiến Trần Mỹ Hà hả dạ. Nhưng sau bao nhiêu sóng gió thăng trầm, Trần Mỹ Hà đã nhìn thấu nhiều điều. Trên đời này làm gì có chuyện sung rụng vào miệng.
Dù không rõ nguyên nhân sâu xa là gì, nhưng Trần Mỹ Hà đã sắt đá quyết tâm rời khỏi cái xưởng này rồi.
**"Chủ nhiệm Tiêu, cảm ơn anh và ban lãnh đạo xưởng đã đứng ra lấy lại công bằng cho tôi, nhưng tôi đã có định hướng công việc mới rồi, chắc là không thể tiếp tục cống hiến cho xưởng được nữa."
Chủ nhiệm Tiêu nghe vậy cũng không mảy may ngạc nhiên.
Người ta được hợp tác làm ăn với phu nhân của bí thư Thường thì dĩ nhiên là tiền đồ xán lạn hơn hẳn cái việc làm công ăn lương ở xưởng này rồi.
Đề xuất vừa rồi của ông ta thực chất cũng chỉ là hình thức lấy le, thể hiện sự quan tâm đãi ngộ nhân viên mà thôi.
Để lỡ sau này chuyện này đến tai bí thư Thường, bí thư cũng không chê trách ban lãnh đạo xưởng bỏ mặc không quản việc bao che cấp dưới.
"Nếu cô đã quyết định như vậy, thì xưởng cũng hoàn toàn tôn trọng sự lựa chọn của cô. Chỉ là ngoài tiền trợ cấp mất việc theo quy định, xưởng sẽ hỗ trợ thêm cho cô một khoản tiền bồi thường nữa."
Trần Mỹ Hà nghe xong lại càng choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật sự chưa từng nghe nói có chuyện nghỉ việc lại còn được xưởng đặc cách cấp thêm tiền bồi thường.
"Chủ nhiệm Tiêu, sao xưởng lại có chính sách đặc biệt này vậy?"
Chủ nhiệm Tiêu cười tủm tỉm: "Xưởng làm nhân viên chịu oan ức thì đương nhiên phải bồi thường xứng đáng rồi. Cô cứ yên tâm mà nhận."
Làm sao mà không suy diễn cho được. Ban lãnh đạo xưởng từ bao giờ lại t.ử tế và công tâm đến thế?
Đặc biệt là khi làm thủ tục tại phòng nhân sự và biết được số tiền bồi thường lên tới ba ngàn đồng, Trần Mỹ Hà hoàn toàn mất bình tĩnh.
Cô nhớ rõ mình thay thế vị trí của Hoàng Quốc Đống sau khi sinh bé Ngư, thâm niên làm việc vỏn vẹn ba năm, lương tháng ba trăm rưỡi. Theo đúng quy định trợ cấp, giỏi lắm cô cũng chỉ nhận được hơn một ngàn đồng. Đằng này khoản bồi thường phụ trội kia còn cao hơn cả tiền trợ cấp chính thức những ba ngàn đồng, con số này quả thực quá lớn.
Trần Mỹ Hà dò hỏi nhân viên phòng tài vụ: "Các anh có tính nhầm không vậy?"
Kế toán đáp chắc nịch: "Có chữ ký duyệt của giám đốc Cao đàng hoàng, nhầm làm sao được? Cô mau nhận tiền rồi đi đi. Lát nữa người ta vào lĩnh lương đông, thấy cô nhận khoản tiền lớn thế này lại sinh ghen tị làm ầm ĩ lên thì mệt."
"..."
Cầm xấp tiền dày cộp trong tay, Trần Mỹ Hà mang một bụng hồi hộp, bất an bước ra cổng xưởng. Vừa đi cô vừa cố gắng xâu chuỗi mọi việc, không hiểu nguyên cớ gì lại có chuỗi sự kiện bất thường diễn ra ngày hôm nay.
Cô biết nội bộ ban lãnh đạo xưởng có mâu thuẫn đấu đá lẫn nhau. Việc cô mách lẻo với chủ nhiệm Tiêu lần trước vốn dĩ chỉ là để mượn tay ông ta trừng trị tên chủ nhiệm Ngô hắc ám kia. Bây giờ xem ra kế sách đã thành công, chủ nhiệm Tiêu đã ra tay hạ bệ chủ nhiệm Ngô thành công.
Nhưng đám lãnh đạo xưởng hơi đâu mà để tâm đến một nữ công nhân quèn như cô. Lại còn hào phóng thưởng thêm tiền. Lẽ nào ban lãnh đạo xưởng thực sự tốt bụng đến mức mượn cớ này để đòi lại công bằng và đền bù thiệt hại cho cô sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt rơi trúng đầu cô dễ dàng thế.
Thư Sách
"Trần Mỹ Hà!"
Đang mải miết suy nghĩ, Trần Mỹ Hà chợt nghe thấy có người gọi tên mình. Ngoảnh lại, cô thấy ông chủ nhiệm Ngô đang đứng đó.
Ông Ngô hằm hằm bước tới, Trần Mỹ Hà theo phản xạ lùi lại vài bước, e dè tưởng ông ta đã biết chuyện mình mách lẻo nên đến để tính sổ.
Cô còn chưa kịp quay đầu chạy, ông Ngô đã sấn tới trước mặt: "Trần Mỹ Hà, cô hãy nói giúp tôi một tiếng với giám đốc Cao đi, tôi thật sự biết lỗi rồi. Trước đây là tôi sai khi cố tình gây khó dễ cho cô."
Trần Mỹ Hà ngớ người, không hiểu đầu cua tai nheo gì: "Chủ nhiệm Ngô, ông bị làm sao thế này?"
Ông Ngô tưởng cô đang cố tình giả bộ: "Tôi biết cô có ô dù chống lưng, có người ở trên thành phố che chở. Tôi biết sai rồi, trước đây là tôi hồ đồ. Tôi còn có gia đình già trẻ lớn bé phải cưu mang, không thể nào mất việc lúc này được. Trần Mỹ Hà, xin cô hãy nói giúp tôi một lời với lãnh đạo, tôi hứa từ nay trở đi sẽ không bao giờ làm khó cô nữa. Gặp cô ở đâu tôi sẽ tự động nép mình nhường đường."
Nhìn bộ dạng tiều tụy, già nua thấy rõ của ông Ngô, có thể thấy những ngày qua ông ta cũng điêu đứng không ít.
Thế nhưng Trần Mỹ Hà chẳng hề mảy may thương xót. Nhớ lại cái thời cô cũng bụng mang dạ chửa, cần công việc để nuôi sống con thơ, ông Ngô này đã bao giờ nương tay chưa, mà toàn rắp tâm chèn ép, gây khó dễ.
Nhưng điều khiến Trần Mỹ Hà tò mò hơn cả là những lời ông Ngô vừa thốt ra: "Ô dù nào cơ? Tôi làm gì có ô dù nào chống lưng?"
Thấy cô tỏ vẻ mù tịt không biết gì, ông Ngô bắt đầu đắn đo không biết mình có trách nhầm người hay không. Nhưng đích thân ông ta đã lân la dò hỏi lãnh đạo cũ trong xưởng. Chuyện là cái tên họ Tiêu kia giở trò đ.â.m chọc sau lưng ông ta, ban đầu giám đốc Cao định lơ đi không quản. Thế nhưng khi biết người bị ép phải nghỉ việc là nữ công nhân tên Trần Mỹ Hà - người được cho là có quan hệ mật thiết với lãnh đạo trên thành phố, giám đốc Cao mới ra tay xử lý mạnh tay vụ này.
Tuy việc ông ta mất chức không hoàn toàn do Trần Mỹ Hà gây ra, nhưng nếu Trần Mỹ Hà chịu mở lời nói đỡ, biết đâu chuyện này sẽ được xí xóa.
Ông ta rên rỉ van nài: "Trần Mỹ Hà, tôi xin cô đấy, tôi biết cô có quen biết lớn trên thành phố. Xin cô rủ lòng thương cứu tôi lần này. Sau này tôi hứa sẽ không bao giờ gây phiền phức cho cô nữa, tôi sẽ tận lực đền đáp giúp đỡ cô!"
Đến lúc này Trần Mỹ Hà mới vỡ lẽ lý do đằng sau những chuyện kỳ lạ xảy ra hôm nay. Hóa ra ban lãnh đạo xưởng lầm tưởng cô có thế lực chống lưng. Nhưng bản thân cô biết rõ hơn ai hết, cô đào đâu ra cái thứ quyền lực ấy. Nếu cô có ô dù vững chắc, thì đã chẳng phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng đủ thứ bất công, uất ức suốt ngần ấy năm trời, cuối cùng còn bị đuổi việc oan uổng.
"Chủ nhiệm Ngô, ông thực sự nhầm to rồi, tôi chẳng có quen biết lớn nào cả. Nếu có người chống lưng, thì tôi đâu có cam chịu thân phận công nhân hợp đồng suốt mấy năm, lại còn bị ông đì đọt suốt ba năm nay chứ?"
Thấy thái độ dứt khoát, ánh mắt cương trực không vương chút gian dối của Trần Mỹ Hà, ông Ngô cũng bắt đầu bán tín bán nghi. Vị lãnh đạo cũ kia thì chẳng có lý do gì lừa gạt ông ta, nhưng quả thực trong suốt những năm qua, Trần Mỹ Hà không hề có dấu hiệu nào cho thấy mình là người có thế lực chống lưng. "Thật sự không có sao?"
Hoàng Quốc Bình hùa theo: "Nói cho cùng vẫn là do anh nể nang mặt mũi chị dâu quá, sau đợt này anh phải nhìn rõ bản mặt thật của chị ta đi."
Hoàng Quốc An cũng đế thêm: "Đúng đấy, anh xem, cái loại đàn bà như thế thì tiếc gì. Giờ anh cũng làm chủ tiệm buôn bán lớn rồi, thiếu gì mối ngon hơn. Có khi tìm người khác lại dễ dàng sinh cho anh một thằng con trai bụ bẫm để nối dõi ấy chứ." Lời này tất nhiên chẳng phải thật tâm gì, cốt yếu là do bà chị dâu Trần Mỹ Hà tỏ ra quá ghê gớm, tống cả ba mẹ chồng vào đồn công an. Nếu để bà ta nắm quyền, hai anh em chúng cũng đừng hòng xơ múi được gì.
Hoàng Quốc Đống có chút khinh thường, cảm thấy hai thằng em trai này suy nghĩ quá nông cạn: "Mọi việc không đơn giản như hai đứa nghĩ đâu, ly hôn là chuyện tuyệt đối không thể. Giải thích hai đứa cũng không hiểu được. Mà hôm nay hai đứa qua đây có việc gì thế?"
Hai anh em đảo mắt nhìn nhau, Hoàng Quốc Bình rụt rè cất tiếng: "Thì... ban đầu bọn em định qua xem anh có cần giúp đỡ gì không. Ba mẹ thì bị bắt đi rồi, anh làm ăn một mình cũng đâu có người phụ giúp..."
Hoàng Quốc Đống nhíu mày, lời đề nghị chia sẻ việc kinh doanh của ba mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, nên lúc này hắn vô cùng nhạy cảm. Mặc kệ tình nghĩa anh em ra sao, cái cửa hàng này tuyệt đối không thể để ai xen vào: "Không cần đâu, tiệm của anh bán buôn cũng bình thường thôi, tự anh lo liệu được."
Hai anh em nghe vậy, lập tức lộ rõ vẻ thất vọng chưng hửng.
Nhưng cũng chẳng dám nổi cáu làm ầm ĩ.
Dù gì ba mẹ cũng vừa bị xách cổ lên đồn. Dù ngoài miệng đổ vấy cho bà chị dâu, nhưng sau khi lên đồn gặp ba mẹ, chúng cũng thừa biết ông anh cả này cũng có nhúng tay vào. Trong mắt chúng lúc này, ông anh cả Hoàng Quốc Đống cũng là một tay sừng sỏ đáng gờm, không dễ bắt nạt như trước kia nữa. Vẫn nên dùng lời lẽ nịnh bợ, chờ lúc ông anh cả vui vẻ thì tự khắc sẽ chia chác cho chút đỉnh.
Có điều ông anh cả bây giờ có vẻ khó nhằn quá, sau này phải tìm cách khác mới được.
Tiễn hai thằng em về xong, Hoàng Quốc Đống đi đi lại lại suy tính xem làm sao để đảo ngược tình thế, hàn gắn lại quan hệ với Trần Mỹ Hà.
Ly hôn là điều tuyệt đối không thể xảy ra. Nhưng dùng Gia Ngư làm cầu nối thì coi như phá sản, chẳng những không hiệu quả mà còn gây tác dụng ngược. Giờ nhìn thấy hắn là con ranh đó khóc lóc giãy giụa như cháy nhà. Với cái tính cưng chiều con gái như trứng mỏng của Trần Mỹ Hà, đợi đến ngày nối lại tình xưa chắc còn xa xôi lắm.
Hoàng Quốc Đống đứng ngóng ra ngoài cửa, chợt nhớ đến đứa con gái ruột Lâm Nhạc của mình.
Nếu tráo đổi con về, liệu mọi chuyện có dễ bề giải quyết hơn không? Ít ra sẽ không còn cái gai trong mắt chia rẽ tình cảm vợ chồng nữa.
Nhưng mà... thời điểm này mà đưa con về, liệu có làm ảnh hưởng đến vận may, sự nghiệp của hắn không?
Sau chuỗi biến cố khiến hắn làm ăn bết bát, thất bại t.h.ả.m hại vừa qua, trong tận đáy lòng Hoàng Quốc Đống đã bắt đầu nhen nhóm nỗi sợ hãi tột độ. Hắn lo sợ sự thay đổi quá lớn sẽ làm đảo lộn tương lai tốt đẹp vốn có của mình.
Tóm lại, chừng nào Trần Mỹ Hà không đả động đến hai chữ "ly hôn", thì chuyện tráo con này tạm thời cứ gác lại.
Hoàng Quốc Đống thầm tính toán trong bụng. Hắn tự nhủ mình đâu phải kẻ ích kỷ, tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con cái mà thôi. Điều kiện gia đình bây giờ vẫn chưa khởi sắc, khoan hẵng vội đưa con về.
Hắn cũng chẳng dám mạo hiểm đi tìm Trần Mỹ Hà gây thêm rắc rối, quyết định tạm thời để cô bình tĩnh nguôi giận vài hôm.
Nhờ vậy, mẹ con Trần Mỹ Hà cũng có được vài ngày bình yên tĩnh lặng.
Trần Mỹ Hà bận rộn không ngơi tay. Vừa phải coi sóc cửa hàng, vừa phải lui tới văn phòng luật sư Lã để bàn bạc chi tiết chuyện ly hôn.
Mọi việc còn chưa đâu vào đâu, thì điện thoại từ xưởng may gọi thẳng đến khu tập thể thông báo cô lên xưởng gấp.
Nhận được điện thoại, Trần Mỹ Hà hiểu ngay là mình phải lên để hoàn tất thủ tục nghỉ việc.
Cũng đã kéo dài hơn tháng trời rồi, sớm muộn gì cũng phải giải quyết dứt điểm.
Hơn nữa cái chỉ tiêu công việc ở xưởng này vốn dĩ là do Hoàng Quốc Đống nhường lại. Đã quyết tâm ly hôn rồi, cắt đứt dứt điểm cái việc này càng sớm càng tốt.
"Cô Mỹ Hà, cô tới rồi à."
Chủ nhiệm phòng kinh doanh – ông Tiêu – đang hút t.h.u.ố.c ngoài cổng xưởng, vừa thấy Trần Mỹ Hà liền đon đả chạy lại bắt chuyện.
Trần Mỹ Hà ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Lần trước lên xưởng cô đã phải nếm đủ thói đời nóng lạnh, chủ nhiệm Tiêu vừa biết tin cô không mang lại lợi nhuận cho xưởng liền lật mặt lạnh nhạt ngay tức thì. Sao hôm nay lại nhiệt tình đến mức này?
Trong bụng thầm cảnh giác, nhưng ngoài mặt Trần Mỹ Hà vẫn lễ phép chào hỏi.
Chủ nhiệm Tiêu cười giả lả: "Nghe đồn dạo này cô tự mở tiệm làm ăn buôn bán, phát đạt lắm phải không."
Trần Mỹ Hà khiêm tốn: "Đâu phải tiệm của một mình tôi đâu, tôi chỉ làm chung giúp một người bạn thôi."
Chủ nhiệm Tiêu xuýt xoa: "Khiêm tốn quá, khiêm tốn quá. Tự đứng ra buôn bán kinh doanh được là có bản lĩnh rồi. Cơ mà xưởng mình cũng không nỡ để tuột mất nhân tài như cô đâu. Tôi đã trình bày tường tận hoàn cảnh của cô lên giám đốc Cao rồi, ban lãnh đạo xưởng ngay lập tức xử lý nghiêm ông Ngô mập, còn có ý muốn giữ cô ở lại đấy. Tôi cũng đã ngỏ ý xin chuyển cô sang bộ phận kinh doanh của tôi, vừa được thăng lương, công việc lại đúng với sở trường."
Nghe những lời này, Trần Mỹ Hà kinh ngạc thốt lên: "Chủ nhiệm Ngô..."
"Bị đuổi việc rồi." Chủ nhiệm Tiêu hả hê cười, "Ông ta làm sai quy định xưởng bao nhiêu chuyện, bị đuổi việc còn là nhẹ cho ông ta đấy."
Trần Mỹ Hà sững sờ, không ngờ chỉ vắng mặt một khoảng thời gian ngắn, trong xưởng lại xảy ra biến cố lớn đến vậy.
Cái loại người như chủ nhiệm Ngô mà cũng có ngày bị tống cổ.
Lại còn muốn chuyển cô sang phòng ban khác?
Việc chủ nhiệm Ngô bị đuổi việc đương nhiên khiến Trần Mỹ Hà hả dạ. Nhưng sau bao nhiêu sóng gió thăng trầm, Trần Mỹ Hà đã nhìn thấu nhiều điều. Trên đời này làm gì có chuyện sung rụng vào miệng.
Dù không rõ nguyên nhân sâu xa là gì, nhưng Trần Mỹ Hà đã sắt đá quyết tâm rời khỏi cái xưởng này rồi.
**"Chủ nhiệm Tiêu, cảm ơn anh và ban lãnh đạo xưởng đã đứng ra lấy lại công bằng cho tôi, nhưng tôi đã có định hướng công việc mới rồi, chắc là không thể tiếp tục cống hiến cho xưởng được nữa."
Chủ nhiệm Tiêu nghe vậy cũng không mảy may ngạc nhiên.
Người ta được hợp tác làm ăn với phu nhân của bí thư Thường thì dĩ nhiên là tiền đồ xán lạn hơn hẳn cái việc làm công ăn lương ở xưởng này rồi.
Đề xuất vừa rồi của ông ta thực chất cũng chỉ là hình thức lấy le, thể hiện sự quan tâm đãi ngộ nhân viên mà thôi.
Để lỡ sau này chuyện này đến tai bí thư Thường, bí thư cũng không chê trách ban lãnh đạo xưởng bỏ mặc không quản việc bao che cấp dưới.
"Nếu cô đã quyết định như vậy, thì xưởng cũng hoàn toàn tôn trọng sự lựa chọn của cô. Chỉ là ngoài tiền trợ cấp mất việc theo quy định, xưởng sẽ hỗ trợ thêm cho cô một khoản tiền bồi thường nữa."
Trần Mỹ Hà nghe xong lại càng choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật sự chưa từng nghe nói có chuyện nghỉ việc lại còn được xưởng đặc cách cấp thêm tiền bồi thường.
"Chủ nhiệm Tiêu, sao xưởng lại có chính sách đặc biệt này vậy?"
Chủ nhiệm Tiêu cười tủm tỉm: "Xưởng làm nhân viên chịu oan ức thì đương nhiên phải bồi thường xứng đáng rồi. Cô cứ yên tâm mà nhận."
Làm sao mà không suy diễn cho được. Ban lãnh đạo xưởng từ bao giờ lại t.ử tế và công tâm đến thế?
Đặc biệt là khi làm thủ tục tại phòng nhân sự và biết được số tiền bồi thường lên tới ba ngàn đồng, Trần Mỹ Hà hoàn toàn mất bình tĩnh.
Cô nhớ rõ mình thay thế vị trí của Hoàng Quốc Đống sau khi sinh bé Ngư, thâm niên làm việc vỏn vẹn ba năm, lương tháng ba trăm rưỡi. Theo đúng quy định trợ cấp, giỏi lắm cô cũng chỉ nhận được hơn một ngàn đồng. Đằng này khoản bồi thường phụ trội kia còn cao hơn cả tiền trợ cấp chính thức những ba ngàn đồng, con số này quả thực quá lớn.
Trần Mỹ Hà dò hỏi nhân viên phòng tài vụ: "Các anh có tính nhầm không vậy?"
Kế toán đáp chắc nịch: "Có chữ ký duyệt của giám đốc Cao đàng hoàng, nhầm làm sao được? Cô mau nhận tiền rồi đi đi. Lát nữa người ta vào lĩnh lương đông, thấy cô nhận khoản tiền lớn thế này lại sinh ghen tị làm ầm ĩ lên thì mệt."
"..."
Cầm xấp tiền dày cộp trong tay, Trần Mỹ Hà mang một bụng hồi hộp, bất an bước ra cổng xưởng. Vừa đi cô vừa cố gắng xâu chuỗi mọi việc, không hiểu nguyên cớ gì lại có chuỗi sự kiện bất thường diễn ra ngày hôm nay.
Cô biết nội bộ ban lãnh đạo xưởng có mâu thuẫn đấu đá lẫn nhau. Việc cô mách lẻo với chủ nhiệm Tiêu lần trước vốn dĩ chỉ là để mượn tay ông ta trừng trị tên chủ nhiệm Ngô hắc ám kia. Bây giờ xem ra kế sách đã thành công, chủ nhiệm Tiêu đã ra tay hạ bệ chủ nhiệm Ngô thành công.
Nhưng đám lãnh đạo xưởng hơi đâu mà để tâm đến một nữ công nhân quèn như cô. Lại còn hào phóng thưởng thêm tiền. Lẽ nào ban lãnh đạo xưởng thực sự tốt bụng đến mức mượn cớ này để đòi lại công bằng và đền bù thiệt hại cho cô sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt rơi trúng đầu cô dễ dàng thế.
Thư Sách
"Trần Mỹ Hà!"
Đang mải miết suy nghĩ, Trần Mỹ Hà chợt nghe thấy có người gọi tên mình. Ngoảnh lại, cô thấy ông chủ nhiệm Ngô đang đứng đó.
Ông Ngô hằm hằm bước tới, Trần Mỹ Hà theo phản xạ lùi lại vài bước, e dè tưởng ông ta đã biết chuyện mình mách lẻo nên đến để tính sổ.
Cô còn chưa kịp quay đầu chạy, ông Ngô đã sấn tới trước mặt: "Trần Mỹ Hà, cô hãy nói giúp tôi một tiếng với giám đốc Cao đi, tôi thật sự biết lỗi rồi. Trước đây là tôi sai khi cố tình gây khó dễ cho cô."
Trần Mỹ Hà ngớ người, không hiểu đầu cua tai nheo gì: "Chủ nhiệm Ngô, ông bị làm sao thế này?"
Ông Ngô tưởng cô đang cố tình giả bộ: "Tôi biết cô có ô dù chống lưng, có người ở trên thành phố che chở. Tôi biết sai rồi, trước đây là tôi hồ đồ. Tôi còn có gia đình già trẻ lớn bé phải cưu mang, không thể nào mất việc lúc này được. Trần Mỹ Hà, xin cô hãy nói giúp tôi một lời với lãnh đạo, tôi hứa từ nay trở đi sẽ không bao giờ làm khó cô nữa. Gặp cô ở đâu tôi sẽ tự động nép mình nhường đường."
Nhìn bộ dạng tiều tụy, già nua thấy rõ của ông Ngô, có thể thấy những ngày qua ông ta cũng điêu đứng không ít.
Thế nhưng Trần Mỹ Hà chẳng hề mảy may thương xót. Nhớ lại cái thời cô cũng bụng mang dạ chửa, cần công việc để nuôi sống con thơ, ông Ngô này đã bao giờ nương tay chưa, mà toàn rắp tâm chèn ép, gây khó dễ.
Nhưng điều khiến Trần Mỹ Hà tò mò hơn cả là những lời ông Ngô vừa thốt ra: "Ô dù nào cơ? Tôi làm gì có ô dù nào chống lưng?"
Thấy cô tỏ vẻ mù tịt không biết gì, ông Ngô bắt đầu đắn đo không biết mình có trách nhầm người hay không. Nhưng đích thân ông ta đã lân la dò hỏi lãnh đạo cũ trong xưởng. Chuyện là cái tên họ Tiêu kia giở trò đ.â.m chọc sau lưng ông ta, ban đầu giám đốc Cao định lơ đi không quản. Thế nhưng khi biết người bị ép phải nghỉ việc là nữ công nhân tên Trần Mỹ Hà - người được cho là có quan hệ mật thiết với lãnh đạo trên thành phố, giám đốc Cao mới ra tay xử lý mạnh tay vụ này.
Tuy việc ông ta mất chức không hoàn toàn do Trần Mỹ Hà gây ra, nhưng nếu Trần Mỹ Hà chịu mở lời nói đỡ, biết đâu chuyện này sẽ được xí xóa.
Ông ta rên rỉ van nài: "Trần Mỹ Hà, tôi xin cô đấy, tôi biết cô có quen biết lớn trên thành phố. Xin cô rủ lòng thương cứu tôi lần này. Sau này tôi hứa sẽ không bao giờ gây phiền phức cho cô nữa, tôi sẽ tận lực đền đáp giúp đỡ cô!"
Đến lúc này Trần Mỹ Hà mới vỡ lẽ lý do đằng sau những chuyện kỳ lạ xảy ra hôm nay. Hóa ra ban lãnh đạo xưởng lầm tưởng cô có thế lực chống lưng. Nhưng bản thân cô biết rõ hơn ai hết, cô đào đâu ra cái thứ quyền lực ấy. Nếu cô có ô dù vững chắc, thì đã chẳng phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng đủ thứ bất công, uất ức suốt ngần ấy năm trời, cuối cùng còn bị đuổi việc oan uổng.
"Chủ nhiệm Ngô, ông thực sự nhầm to rồi, tôi chẳng có quen biết lớn nào cả. Nếu có người chống lưng, thì tôi đâu có cam chịu thân phận công nhân hợp đồng suốt mấy năm, lại còn bị ông đì đọt suốt ba năm nay chứ?"
Thấy thái độ dứt khoát, ánh mắt cương trực không vương chút gian dối của Trần Mỹ Hà, ông Ngô cũng bắt đầu bán tín bán nghi. Vị lãnh đạo cũ kia thì chẳng có lý do gì lừa gạt ông ta, nhưng quả thực trong suốt những năm qua, Trần Mỹ Hà không hề có dấu hiệu nào cho thấy mình là người có thế lực chống lưng. "Thật sự không có sao?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận