"Nhưng nếu không nhờ hiệu trưởng Thường, thì kiếp trước làm sao mình có thể lọt được vào trong trường học?"
Hoàng Quốc Đống cảm thấy đầu óc choáng váng mịt mờ.
"Hay là... bắt buộc phải để Trần Mỹ Hà đứng ra bán hàng thì mới được? Kiếp trước là do bà ấy bày sạp bán, kiếp này mình tự mình bán nên mới bị hỏng bét?"
Hoàng Quốc Đống lúc này thực sự hoang mang sợ hãi.
Lão vô cùng lo sợ mình đã vô tình làm đảo lộn vận số, sẽ vĩnh viễn không bao giờ vươn tới được đỉnh cao như kiếp trước nữa. Mới nghĩ đến đó thôi mà chân tay đã bủn rủn.
Lúc này lão cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính nhiều, chỉ muốn đổi phương án khác để thử lại một lần xem sao.
Phía bên này, Trần Mỹ Hà lại tiếp tục tìm đến Chủ nhiệm Tiêu của phòng kinh doanh để đặt thêm một lô hàng nữa.
Đây có lẽ là lô hàng cuối cùng, sau khi đợt gom hàng nông thôn này kết thúc, chắc chắn sẽ không còn cơ hội để làm tiếp nữa.
Dĩ nhiên bà không dám để lộ dự định này với Chủ nhiệm Tiêu, sợ ông ta ép giá không cho lấy giá sỉ tốt.
Chủ nhiệm Tiêu rất phấn khởi. Chỉ trong vòng một tháng mà Trần Mỹ Hà đã giải quyết được hơn một vạn tệ tiền hàng rồi. Mà đây mới chỉ là bắt đầu thôi nhé.
Nếu mối làm ăn này duy trì ổn định, chẳng phải một năm xưởng sẽ tiêu thụ được mười mấy vạn tiền hàng sao? Chủ nhiệm Tiêu cười rạng rỡ, đích thân tiễn Trần Mỹ Hà ra tận cửa phòng.
Nhận được đãi ngộ chưa từng có này, Trần Mỹ Hà thoáng chút giật mình, nhưng ngay sau đó bà lại thấm thía thêm một chân lý mới: Chỉ cần bản thân có thể mang lại lợi ích cho người khác, thì tự nhiên địa vị của mình sẽ được nâng tầm.
Nghĩ đến đó, lưng Trần Mỹ Hà bỗng chốc thẳng tắp tự tin hơn hẳn.
"Chủ nhiệm Tiêu, xin ông cứ dừng bước, tôi tự đi được rồi."
Bước ra khỏi phòng, bà khẽ vươn vai thư giãn một chút rồi thong thả bước xuống lầu.
Vừa xuống tới nơi thì chạm trán ngay Chủ nhiệm Ngô.
Lão Ngô nhìn bà bằng một ánh mắt đắc ý, nhưng Trần Mỹ Hà chẳng thèm để tâm, định lướt qua luôn.
Nhưng lần này, Chủ nhiệm Ngô lại chủ động sấn sổ bước tới: "Trần Mỹ Hà, tôi nghe nói cô sắp bị cho nghỉ việc à?"
Trần Mỹ Hà im lặng không đáp.
Chủ nhiệm Ngô cười nhạt: "Cô có biết vì sao mình phải nghỉ việc không? Ở đời á, lúc nào cũng phải trả giá cho những lựa chọn của mình. Người trẻ tuổi thiếu hiểu biết, sau này làm gì cũng phải uốn lưỡi bảy lần, suy nghĩ cho cẩn thận."
Cục tức nghẹn ứ trong l.ồ.ng n.g.ự.c này, ông ta đã phải nhịn nhục suốt bốn năm trời rồi!
Nghe ông ta nói vậy, Trần Mỹ Hà lập tức xác nhận mọi chuyện: Việc bà bị sa thải trăm phần trăm là do lão Ngô này giở trò tiểu nhân!
"Chủ nhiệm Ngô, ông cậy quyền ép bức một công nhân quèn như tôi thì có gì mà oai phong?!" Lần đầu tiên trong đời, Trần Mỹ Hà lớn tiếng chất vấn thẳng mặt một vị lãnh đạo.
Chủ nhiệm Ngô vẫn giữ nguyên nụ cười đắc thắng: "Tôi làm vậy chỉ để dạy cho cô một bài học: Người trẻ tuổi đừng có ương bướng quá. Hơn nữa đây cũng là quyết định tập thể của xưởng, cô không phục cũng chẳng làm được gì. Ngày xưa chẳng phải cô mạnh miệng bảo không thèm mấy thứ quan hệ ô dù sao? Giờ thì sáng mắt ra chưa, trên đời này không có quan hệ thì chẳng làm nên tích sự gì đâu."
Trần Mỹ Hà siết c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, hận không thể lao tới cào nát cái bản mặt già nua xảo trá của lão ta.
Nhưng bản tính giáo d.ụ.c từ nhỏ khiến bà không cho phép mình làm ra cái trò đ.á.n.h lộn c.h.ử.i bới ầm ĩ giữa chốn đông người. Bà thừa hiểu, nếu động thủ, đội bảo vệ sẽ tống cổ bà ra ngoài ngay lập tức.
"Thôi được rồi, mau về dọn dẹp đồ đạc đi, chỉ trong vòng mấy ngày tới nữa thôi là có quyết định rồi. Cô chẳng phải vừa tìm được một tấm chồng tốt sao, cứ theo chân cái thằng Hoàng Quốc Đống mà ra đường bày sạp bán dạo đi." Nói xong câu mỉa mai cay độc ấy, lão Ngô cười hềnh hệch quay lưng bỏ đi.
Đợi khi bóng dáng ông ta khuất hẳn, Trần Mỹ Hà mới đưa tay quệt mạnh nước mắt.
Cái cảm giác bị người ta dùng quyền lực chèn ép, chà đạp này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bà uất nghẹn, xen lẫn sự bất lực tột cùng.
"Mình phải kiếm tiền, mình phải thành công." Trần Mỹ Hà lẩm bẩm trong nước mắt. "Mình tuyệt đối không thể để Ngư Ngư nhà mình sau này lớn lên lại phải chịu cảnh bị người ta ức h.i.ế.p như thế này."
Gia Ngư vô cùng chú trọng vào lần biểu diễn trên đài truyền hình này, lúc tập luyện cực kỳ hăng hái và nghiêm túc.
Tuy mang tư duy của người lớn, nhưng cô chưa bao giờ ngạo mạn cho rằng mình nhất định sẽ làm tốt hơn bọn trẻ. Bởi vì những thứ thuộc về nghệ thuật biểu diễn đôi khi còn phụ thuộc vào năng khiếu bẩm sinh.
Có những đứa trẻ được thiên phú ban tặng, chỉ cần một vài động tác vô tư lự cũng có thể vượt mặt cô một cách dễ dàng. Cô tự biết mình chẳng có tế bào nghệ thuật nào trong người, nên chỉ có thể bù đắp bằng sự cần cù chăm chỉ. Cũng may kiếp này được ông trời ban cho diện mạo xuất chúng, coi như gỡ gạc lại chút ít khiếm khuyết về năng khiếu.
Điểm này, Gia Ngư thầm cảm ơn quý cô Mỹ Hà. Nếu mà giống lão Hoàng thì đúng là t.h.ả.m họa.
Sau buổi tập luyện kết thúc, lúc rời khỏi lớp thì trường mẫu giáo cũng đã vắng tanh vắng ngắt. Số lượng phụ huynh đứng chờ ngoài cổng chỉ lưa thưa vài người.
Gia Ngư liếc mắt một cái là nhận ra ngay Trần Mỹ Hà.
Khi cô giáo giao cô bé cho Trần Mỹ Hà, Gia Ngư nắm c.h.ặ.t lấy tay mẹ, ngước đôi mắt tròn xoe chăm chú quan sát.
Mặc dù quý cô Mỹ Hà đang mỉm cười rạng rỡ, nhưng Gia Ngư vẫn tinh ý phát hiện ra khóe mắt bà hơi hoe đỏ.
Rõ ràng là đã từng khóc.
*Lão Hoàng lại bắt nạt mẹ à?*
"Mẹ ơi, mẹ khóc hả." Lúc được bế xốc lên yên sau xe đạp, Gia Ngư đưa bàn tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào khóe mắt Trần Mỹ Hà.
Nhìn thấy ánh mắt đầy ắp sự lo lắng của con gái, lại cảm nhận được hơi ấm truyền từ bàn tay bé nhỏ, Trần Mỹ Hà suýt nữa thì không kìm được mà vỡ òa: "Đâu có, mẹ có khóc đâu."
"Mẹ nói dối là không ngoan. Mẹ không vui thì phải kể cho Ngư Ngư nghe chứ. Ngư Ngư sẽ bảo vệ mẹ." Gia Ngư nhẹ nhàng dỗ dành.
Nghe đến đây, Trần Mỹ Hà thực sự không nhịn nổi nữa, nước mắt chực trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả một đời này, lúc còn sống bên nhà đẻ, chưa từng có ai nói với bà những lời ấm áp như vậy. Đêm tân hôn, Hoàng Quốc Đống từng thề non hẹn biển sẽ chăm sóc bà cả đời, nhưng thực tế đã chứng minh tất cả chỉ là lời dối trá rẻ tiền.
Vậy mà giờ đây, Ngư Ngư lại nói muốn chăm sóc bà. Bà biết, lời của Ngư Ngư là xuất phát từ tận đáy lòng. Trên đời này, chỉ có duy nhất Ngư Ngư đối xử thật lòng với bà.
"Ngư Ngư à, mẹ không sao thật mà. Có Ngư Ngư ở đây, mẹ chẳng sợ gì hết." Bà âu yếm xoa đầu Gia Ngư.
"Mẹ không kể cho con nghe, con không vui đâu." Gia Ngư phụng phịu bĩu môi. "Ai bắt nạt mẹ thế? Là lão Hoàng đúng không? Để con về mách tội đ.á.n.h cho lão một trận."
Trần Mỹ Hà phì cười: "Không liên quan đến bố con đâu... Haiz, là chuyện ở xưởng thôi, haiz, thôi không sao đâu con."
Bà không muốn phơi bày hiện thực phũ phàng tàn khốc đó cho con gái nghe. Ngư Ngư tuy hiểu chuyện nhưng dẫu sao vẫn còn quá nhỏ, dễ hay lo nghĩ linh tinh. Một đứa trẻ ba tuổi thì không nên phải bận tâm quá nhiều. "Không sao đâu con, Ngư Ngư ngoan, chúng ta về nhà thôi."
Gia Ngư thầm thở dài trong bụng, rốt cuộc vẫn là do tuổi tác còn nhỏ quá. Nếu cô lớn hơn một chút, chắc chắn có thể giúp đỡ được nhiều việc hơn.
Thư Sách
Lúc về đến nhà, mọi người trong khu tập thể đều đang tất bật nấu cơm chiều.
Nhờ những màn tuyên truyền đầy tự hào của Trần Mỹ Hà, cả khu tập thể ai nấy đều đã biết chuyện Gia Ngư sắp được lên tivi, và ngày nào cũng phải ở lại trường tập luyện văn nghệ.
Thấy Gia Ngư về, mọi người xúm lại trêu đùa: "Ngôi sao nhí về rồi đấy à."
Thím Ngưu còn xuýt xoa khen ngợi: "Phải công nhận là Gia Ngư nhà ta còn xinh xắn hơn khối mấy đứa sao nhí trên tivi ấy chứ."
Gia Ngư nghe mà thấy mọi người nói chuyện phóng đại quá đà. Khen ngợi thế này nghe chẳng tế nhị chút nào, làm người ta ngại ngùng c.h.ế.t đi được. Tự nhiên mặt cô hơi đỏ ửng lên.
Trần Mỹ Hà thì cười tươi như hoa, gương mặt rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Ở bên ngoài bà có thể chịu uất ức nhẫn nhịn bao nhiêu cũng được, nhưng con gái bà thì nhất định phải được hưởng vinh quang.
Lúc Trần Mỹ Hà bế Gia Ngư xuống xe, Hoàng Quốc Đống cũng vừa từ trong nhà bước ra. Sắc mặt lão trông vô cùng khó coi.
"Ông trưng cái vẻ mặt đó ra làm gì, chưa nấu cơm à?" Trần Mỹ Hà thắc mắc.
"Tôi làm gì có tâm trạng nào mà nấu nướng, bà vào đây tôi bảo." Lão vừa nói vừa nắm tay kéo tuệch Trần Mỹ Hà vào trong nhà. Gia Ngư lật đật chạy theo sau, đề phòng quý cô Mỹ Hà bị chịu thiệt thòi.
Vào đến nhà, Hoàng Quốc Đống sập cửa lại, hậm hực nói: "Hôm nay tôi đã đi gặp hiệu trưởng Thường rồi, ông ta từ chối thẳng thừng. Đúng là quân vô ơn bạc nghĩa, nhà mình giúp đỡ ông ta một ân huệ tày đình như thế mà ông ta nỡ lòng nào cự tuyệt."
Trần Mỹ Hà hờ hững "ồ" lên một tiếng, chẳng mảy may tỏ vẻ ngạc nhiên: "Tôi đã nói từ trước rồi, chuyện đó không thành đâu, ông cứ cố chấp không chịu nghe."
Hoàng Quốc Đống nhìn bà chằm chằm: "Mỹ Hà, bà nói thật đi, rốt cuộc làm cách nào thì mới chui lọt được vào cái trường đó mở cửa hàng?" Lão nhìn xoáy vào mắt vợ, hy vọng có thể tìm ra được một manh mối hữu ích nào đó. Nếu kiếp trước chính Trần Mỹ Hà là người bày sạp ở trong đó, thì hẳn bà ấy phải biết cách chứ?
Trần Mỹ Hà nhún vai: "Tôi thì có cách gì được? Nhà mình có quan hệ ô dù gì đâu. Còn chuyện nhà họ Thường, cũng chỉ là nhân lúc tình cờ nhắc nhở người ta một câu, làm sao gọi là có mối quan hệ sâu sắc được."
"..." Đầu óc Hoàng Quốc Đống bắt đầu hoảng loạn, mồ hôi vã ra như tắm.
Lão đ.â.m liều đề nghị: "Hay là thế này, bà đi bán hàng với tôi đi. Chẳng phải đằng nào bà cũng sắp mất việc rồi sao, vừa hay đi bán hàng cùng tôi luôn."
Gia Ngư ngạc nhiên trợn tròn mắt nhìn lão Hoàng. Trước kia khi quý cô Mỹ Hà mở lời ngỏ ý muốn phụ giúp, lão còn một mực từ chối, lấy cớ phụ nữ không nên xen vào sự nghiệp của đàn ông cơ mà. Sao bây giờ lại "đổi chiều gió" 180 độ thế này?
Không riêng gì Gia Ngư, chính Trần Mỹ Hà cũng thấy kinh ngạc không kém.
Nhưng ngạc nhiên thì ngạc nhiên, từ chối thì vẫn phải từ chối: "Tôi không đi đâu, việc kinh doanh của ông thì ông tự lo liệu lấy đi."
Hoàng Quốc Đống nài nỉ: "Bà nói cái gì lạ vậy, việc kinh doanh của tôi thì phải tự lo là sao? Vợ chồng chung sức làm ăn là chuyện hết sức bình thường mà. Bà sắp nghỉ việc rồi, mình lại càng có cơ hội sát cánh hỗ trợ nhau."
Nếu là ngày trước, nghe Hoàng Quốc Đống nói câu này chắc chắn Trần Mỹ Hà sẽ rất hạnh phúc và đồng ý ngay tắp lự. Vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn, đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao? Nhưng bây giờ thì...
"Làm ăn có lãi thì tính cho ai?"
Hoàng Quốc Đống chột dạ: "Mỹ Hà, bà tính toán sòng phẳng với tôi thế sao? Đương nhiên là của chung hai vợ chồng rồi."
Trần Mỹ Hà mỉm cười cay đắng: "Bây giờ nói thì nghe lọt tai lắm, đến lúc có việc cần tiêu đến tiền, nó lại biến thành tiền của riêng ông mất."
Đã từng chịu thiệt thòi một lần, Trần Mỹ Hà quyết không bao giờ để mình bị lừa gạt lần thứ hai. Hiện tại bà cũng có mối làm ăn riêng để tự bươn chải, không còn cái kiểu mù quáng tuân lệnh Hoàng Quốc Đống như trước. Cái kiểu sống mà chi ly tính toán từng hào từng cắc của Hoàng Quốc Đống, làm ăn chung thì chắc chắn bà sẽ luôn là người chịu thiệt.
Hoàng Quốc Đống thấy xấu hổ, cố kìm nén sự cáu bỉnh: "Đợi bà mất việc, cái nhà này phải một tay tôi cáng đáng. Sau này tiền lo cho Gia Ngư đi học..."
"Mẹ con tự biết kiếm tiền, mẹ con sẽ tự kiếm tiền nuôi con!" Gia Ngư lập tức lớn tiếng khẳng định lập trường.
Hoàng Quốc Đống: "..."
Trần Mỹ Hà quyết đoán: "Vậy quyết định thế nhé, việc của tôi ông không cần bận tâm, lo làm tốt công việc của ông đi."
"Tôi thì còn làm ăn buôn bán gì được nữa?" Hoàng Quốc Đống lầm bầm bực bội.
Mặt bằng thì xin không được, lão đang thực sự hoang mang tột độ.
Bây giờ Trần Mỹ Hà lại dứt khoát cự tuyệt không hợp tác bán hàng chung.
Lẽ nào phải tiếp tục chầu chực đợi đến lúc Gia Ngư vào học tiểu học, đến thời điểm đó cơ hội mới tự động gõ cửa sao?
Nhưng lần này, lão không còn cái phong thái ung dung tự tại như trước nữa. Trong lòng lão luôn hiện hữu một nỗi sợ hãi mơ hồ: nhỡ mọi thứ đã thay đổi thật rồi, nếu lão cứ ngồi ôm cây đợi thỏ thì cả đời này cũng coi như xong đời.
Càng nghĩ càng thấy hoang mang lo lắng, cuối cùng Hoàng Quốc Đống không kiềm chế nổi bùng nổ: "Bà lúc nào cũng bướng bỉnh không chịu nghe tôi! Trước kia vì bà khăng khăng đi buôn bán nên mới bị xưởng lấy cớ cho sa thải, bây giờ lại bướng bỉnh chống đối tiếp. Trần Mỹ Hà, sao bà cố chấp cứng đầu thế hả?"
Hoàng Quốc Đống cảm thấy đầu óc choáng váng mịt mờ.
"Hay là... bắt buộc phải để Trần Mỹ Hà đứng ra bán hàng thì mới được? Kiếp trước là do bà ấy bày sạp bán, kiếp này mình tự mình bán nên mới bị hỏng bét?"
Hoàng Quốc Đống lúc này thực sự hoang mang sợ hãi.
Lão vô cùng lo sợ mình đã vô tình làm đảo lộn vận số, sẽ vĩnh viễn không bao giờ vươn tới được đỉnh cao như kiếp trước nữa. Mới nghĩ đến đó thôi mà chân tay đã bủn rủn.
Lúc này lão cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính nhiều, chỉ muốn đổi phương án khác để thử lại một lần xem sao.
Phía bên này, Trần Mỹ Hà lại tiếp tục tìm đến Chủ nhiệm Tiêu của phòng kinh doanh để đặt thêm một lô hàng nữa.
Đây có lẽ là lô hàng cuối cùng, sau khi đợt gom hàng nông thôn này kết thúc, chắc chắn sẽ không còn cơ hội để làm tiếp nữa.
Dĩ nhiên bà không dám để lộ dự định này với Chủ nhiệm Tiêu, sợ ông ta ép giá không cho lấy giá sỉ tốt.
Chủ nhiệm Tiêu rất phấn khởi. Chỉ trong vòng một tháng mà Trần Mỹ Hà đã giải quyết được hơn một vạn tệ tiền hàng rồi. Mà đây mới chỉ là bắt đầu thôi nhé.
Nếu mối làm ăn này duy trì ổn định, chẳng phải một năm xưởng sẽ tiêu thụ được mười mấy vạn tiền hàng sao? Chủ nhiệm Tiêu cười rạng rỡ, đích thân tiễn Trần Mỹ Hà ra tận cửa phòng.
Nhận được đãi ngộ chưa từng có này, Trần Mỹ Hà thoáng chút giật mình, nhưng ngay sau đó bà lại thấm thía thêm một chân lý mới: Chỉ cần bản thân có thể mang lại lợi ích cho người khác, thì tự nhiên địa vị của mình sẽ được nâng tầm.
Nghĩ đến đó, lưng Trần Mỹ Hà bỗng chốc thẳng tắp tự tin hơn hẳn.
"Chủ nhiệm Tiêu, xin ông cứ dừng bước, tôi tự đi được rồi."
Bước ra khỏi phòng, bà khẽ vươn vai thư giãn một chút rồi thong thả bước xuống lầu.
Vừa xuống tới nơi thì chạm trán ngay Chủ nhiệm Ngô.
Lão Ngô nhìn bà bằng một ánh mắt đắc ý, nhưng Trần Mỹ Hà chẳng thèm để tâm, định lướt qua luôn.
Nhưng lần này, Chủ nhiệm Ngô lại chủ động sấn sổ bước tới: "Trần Mỹ Hà, tôi nghe nói cô sắp bị cho nghỉ việc à?"
Trần Mỹ Hà im lặng không đáp.
Chủ nhiệm Ngô cười nhạt: "Cô có biết vì sao mình phải nghỉ việc không? Ở đời á, lúc nào cũng phải trả giá cho những lựa chọn của mình. Người trẻ tuổi thiếu hiểu biết, sau này làm gì cũng phải uốn lưỡi bảy lần, suy nghĩ cho cẩn thận."
Cục tức nghẹn ứ trong l.ồ.ng n.g.ự.c này, ông ta đã phải nhịn nhục suốt bốn năm trời rồi!
Nghe ông ta nói vậy, Trần Mỹ Hà lập tức xác nhận mọi chuyện: Việc bà bị sa thải trăm phần trăm là do lão Ngô này giở trò tiểu nhân!
"Chủ nhiệm Ngô, ông cậy quyền ép bức một công nhân quèn như tôi thì có gì mà oai phong?!" Lần đầu tiên trong đời, Trần Mỹ Hà lớn tiếng chất vấn thẳng mặt một vị lãnh đạo.
Chủ nhiệm Ngô vẫn giữ nguyên nụ cười đắc thắng: "Tôi làm vậy chỉ để dạy cho cô một bài học: Người trẻ tuổi đừng có ương bướng quá. Hơn nữa đây cũng là quyết định tập thể của xưởng, cô không phục cũng chẳng làm được gì. Ngày xưa chẳng phải cô mạnh miệng bảo không thèm mấy thứ quan hệ ô dù sao? Giờ thì sáng mắt ra chưa, trên đời này không có quan hệ thì chẳng làm nên tích sự gì đâu."
Trần Mỹ Hà siết c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, hận không thể lao tới cào nát cái bản mặt già nua xảo trá của lão ta.
Nhưng bản tính giáo d.ụ.c từ nhỏ khiến bà không cho phép mình làm ra cái trò đ.á.n.h lộn c.h.ử.i bới ầm ĩ giữa chốn đông người. Bà thừa hiểu, nếu động thủ, đội bảo vệ sẽ tống cổ bà ra ngoài ngay lập tức.
"Thôi được rồi, mau về dọn dẹp đồ đạc đi, chỉ trong vòng mấy ngày tới nữa thôi là có quyết định rồi. Cô chẳng phải vừa tìm được một tấm chồng tốt sao, cứ theo chân cái thằng Hoàng Quốc Đống mà ra đường bày sạp bán dạo đi." Nói xong câu mỉa mai cay độc ấy, lão Ngô cười hềnh hệch quay lưng bỏ đi.
Đợi khi bóng dáng ông ta khuất hẳn, Trần Mỹ Hà mới đưa tay quệt mạnh nước mắt.
Cái cảm giác bị người ta dùng quyền lực chèn ép, chà đạp này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bà uất nghẹn, xen lẫn sự bất lực tột cùng.
"Mình phải kiếm tiền, mình phải thành công." Trần Mỹ Hà lẩm bẩm trong nước mắt. "Mình tuyệt đối không thể để Ngư Ngư nhà mình sau này lớn lên lại phải chịu cảnh bị người ta ức h.i.ế.p như thế này."
Gia Ngư vô cùng chú trọng vào lần biểu diễn trên đài truyền hình này, lúc tập luyện cực kỳ hăng hái và nghiêm túc.
Tuy mang tư duy của người lớn, nhưng cô chưa bao giờ ngạo mạn cho rằng mình nhất định sẽ làm tốt hơn bọn trẻ. Bởi vì những thứ thuộc về nghệ thuật biểu diễn đôi khi còn phụ thuộc vào năng khiếu bẩm sinh.
Có những đứa trẻ được thiên phú ban tặng, chỉ cần một vài động tác vô tư lự cũng có thể vượt mặt cô một cách dễ dàng. Cô tự biết mình chẳng có tế bào nghệ thuật nào trong người, nên chỉ có thể bù đắp bằng sự cần cù chăm chỉ. Cũng may kiếp này được ông trời ban cho diện mạo xuất chúng, coi như gỡ gạc lại chút ít khiếm khuyết về năng khiếu.
Điểm này, Gia Ngư thầm cảm ơn quý cô Mỹ Hà. Nếu mà giống lão Hoàng thì đúng là t.h.ả.m họa.
Sau buổi tập luyện kết thúc, lúc rời khỏi lớp thì trường mẫu giáo cũng đã vắng tanh vắng ngắt. Số lượng phụ huynh đứng chờ ngoài cổng chỉ lưa thưa vài người.
Gia Ngư liếc mắt một cái là nhận ra ngay Trần Mỹ Hà.
Khi cô giáo giao cô bé cho Trần Mỹ Hà, Gia Ngư nắm c.h.ặ.t lấy tay mẹ, ngước đôi mắt tròn xoe chăm chú quan sát.
Mặc dù quý cô Mỹ Hà đang mỉm cười rạng rỡ, nhưng Gia Ngư vẫn tinh ý phát hiện ra khóe mắt bà hơi hoe đỏ.
Rõ ràng là đã từng khóc.
*Lão Hoàng lại bắt nạt mẹ à?*
"Mẹ ơi, mẹ khóc hả." Lúc được bế xốc lên yên sau xe đạp, Gia Ngư đưa bàn tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào khóe mắt Trần Mỹ Hà.
Nhìn thấy ánh mắt đầy ắp sự lo lắng của con gái, lại cảm nhận được hơi ấm truyền từ bàn tay bé nhỏ, Trần Mỹ Hà suýt nữa thì không kìm được mà vỡ òa: "Đâu có, mẹ có khóc đâu."
"Mẹ nói dối là không ngoan. Mẹ không vui thì phải kể cho Ngư Ngư nghe chứ. Ngư Ngư sẽ bảo vệ mẹ." Gia Ngư nhẹ nhàng dỗ dành.
Nghe đến đây, Trần Mỹ Hà thực sự không nhịn nổi nữa, nước mắt chực trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả một đời này, lúc còn sống bên nhà đẻ, chưa từng có ai nói với bà những lời ấm áp như vậy. Đêm tân hôn, Hoàng Quốc Đống từng thề non hẹn biển sẽ chăm sóc bà cả đời, nhưng thực tế đã chứng minh tất cả chỉ là lời dối trá rẻ tiền.
Vậy mà giờ đây, Ngư Ngư lại nói muốn chăm sóc bà. Bà biết, lời của Ngư Ngư là xuất phát từ tận đáy lòng. Trên đời này, chỉ có duy nhất Ngư Ngư đối xử thật lòng với bà.
"Ngư Ngư à, mẹ không sao thật mà. Có Ngư Ngư ở đây, mẹ chẳng sợ gì hết." Bà âu yếm xoa đầu Gia Ngư.
"Mẹ không kể cho con nghe, con không vui đâu." Gia Ngư phụng phịu bĩu môi. "Ai bắt nạt mẹ thế? Là lão Hoàng đúng không? Để con về mách tội đ.á.n.h cho lão một trận."
Trần Mỹ Hà phì cười: "Không liên quan đến bố con đâu... Haiz, là chuyện ở xưởng thôi, haiz, thôi không sao đâu con."
Bà không muốn phơi bày hiện thực phũ phàng tàn khốc đó cho con gái nghe. Ngư Ngư tuy hiểu chuyện nhưng dẫu sao vẫn còn quá nhỏ, dễ hay lo nghĩ linh tinh. Một đứa trẻ ba tuổi thì không nên phải bận tâm quá nhiều. "Không sao đâu con, Ngư Ngư ngoan, chúng ta về nhà thôi."
Gia Ngư thầm thở dài trong bụng, rốt cuộc vẫn là do tuổi tác còn nhỏ quá. Nếu cô lớn hơn một chút, chắc chắn có thể giúp đỡ được nhiều việc hơn.
Thư Sách
Lúc về đến nhà, mọi người trong khu tập thể đều đang tất bật nấu cơm chiều.
Nhờ những màn tuyên truyền đầy tự hào của Trần Mỹ Hà, cả khu tập thể ai nấy đều đã biết chuyện Gia Ngư sắp được lên tivi, và ngày nào cũng phải ở lại trường tập luyện văn nghệ.
Thấy Gia Ngư về, mọi người xúm lại trêu đùa: "Ngôi sao nhí về rồi đấy à."
Thím Ngưu còn xuýt xoa khen ngợi: "Phải công nhận là Gia Ngư nhà ta còn xinh xắn hơn khối mấy đứa sao nhí trên tivi ấy chứ."
Gia Ngư nghe mà thấy mọi người nói chuyện phóng đại quá đà. Khen ngợi thế này nghe chẳng tế nhị chút nào, làm người ta ngại ngùng c.h.ế.t đi được. Tự nhiên mặt cô hơi đỏ ửng lên.
Trần Mỹ Hà thì cười tươi như hoa, gương mặt rạng rỡ niềm kiêu hãnh. Ở bên ngoài bà có thể chịu uất ức nhẫn nhịn bao nhiêu cũng được, nhưng con gái bà thì nhất định phải được hưởng vinh quang.
Lúc Trần Mỹ Hà bế Gia Ngư xuống xe, Hoàng Quốc Đống cũng vừa từ trong nhà bước ra. Sắc mặt lão trông vô cùng khó coi.
"Ông trưng cái vẻ mặt đó ra làm gì, chưa nấu cơm à?" Trần Mỹ Hà thắc mắc.
"Tôi làm gì có tâm trạng nào mà nấu nướng, bà vào đây tôi bảo." Lão vừa nói vừa nắm tay kéo tuệch Trần Mỹ Hà vào trong nhà. Gia Ngư lật đật chạy theo sau, đề phòng quý cô Mỹ Hà bị chịu thiệt thòi.
Vào đến nhà, Hoàng Quốc Đống sập cửa lại, hậm hực nói: "Hôm nay tôi đã đi gặp hiệu trưởng Thường rồi, ông ta từ chối thẳng thừng. Đúng là quân vô ơn bạc nghĩa, nhà mình giúp đỡ ông ta một ân huệ tày đình như thế mà ông ta nỡ lòng nào cự tuyệt."
Trần Mỹ Hà hờ hững "ồ" lên một tiếng, chẳng mảy may tỏ vẻ ngạc nhiên: "Tôi đã nói từ trước rồi, chuyện đó không thành đâu, ông cứ cố chấp không chịu nghe."
Hoàng Quốc Đống nhìn bà chằm chằm: "Mỹ Hà, bà nói thật đi, rốt cuộc làm cách nào thì mới chui lọt được vào cái trường đó mở cửa hàng?" Lão nhìn xoáy vào mắt vợ, hy vọng có thể tìm ra được một manh mối hữu ích nào đó. Nếu kiếp trước chính Trần Mỹ Hà là người bày sạp ở trong đó, thì hẳn bà ấy phải biết cách chứ?
Trần Mỹ Hà nhún vai: "Tôi thì có cách gì được? Nhà mình có quan hệ ô dù gì đâu. Còn chuyện nhà họ Thường, cũng chỉ là nhân lúc tình cờ nhắc nhở người ta một câu, làm sao gọi là có mối quan hệ sâu sắc được."
"..." Đầu óc Hoàng Quốc Đống bắt đầu hoảng loạn, mồ hôi vã ra như tắm.
Lão đ.â.m liều đề nghị: "Hay là thế này, bà đi bán hàng với tôi đi. Chẳng phải đằng nào bà cũng sắp mất việc rồi sao, vừa hay đi bán hàng cùng tôi luôn."
Gia Ngư ngạc nhiên trợn tròn mắt nhìn lão Hoàng. Trước kia khi quý cô Mỹ Hà mở lời ngỏ ý muốn phụ giúp, lão còn một mực từ chối, lấy cớ phụ nữ không nên xen vào sự nghiệp của đàn ông cơ mà. Sao bây giờ lại "đổi chiều gió" 180 độ thế này?
Không riêng gì Gia Ngư, chính Trần Mỹ Hà cũng thấy kinh ngạc không kém.
Nhưng ngạc nhiên thì ngạc nhiên, từ chối thì vẫn phải từ chối: "Tôi không đi đâu, việc kinh doanh của ông thì ông tự lo liệu lấy đi."
Hoàng Quốc Đống nài nỉ: "Bà nói cái gì lạ vậy, việc kinh doanh của tôi thì phải tự lo là sao? Vợ chồng chung sức làm ăn là chuyện hết sức bình thường mà. Bà sắp nghỉ việc rồi, mình lại càng có cơ hội sát cánh hỗ trợ nhau."
Nếu là ngày trước, nghe Hoàng Quốc Đống nói câu này chắc chắn Trần Mỹ Hà sẽ rất hạnh phúc và đồng ý ngay tắp lự. Vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn, đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao? Nhưng bây giờ thì...
"Làm ăn có lãi thì tính cho ai?"
Hoàng Quốc Đống chột dạ: "Mỹ Hà, bà tính toán sòng phẳng với tôi thế sao? Đương nhiên là của chung hai vợ chồng rồi."
Trần Mỹ Hà mỉm cười cay đắng: "Bây giờ nói thì nghe lọt tai lắm, đến lúc có việc cần tiêu đến tiền, nó lại biến thành tiền của riêng ông mất."
Đã từng chịu thiệt thòi một lần, Trần Mỹ Hà quyết không bao giờ để mình bị lừa gạt lần thứ hai. Hiện tại bà cũng có mối làm ăn riêng để tự bươn chải, không còn cái kiểu mù quáng tuân lệnh Hoàng Quốc Đống như trước. Cái kiểu sống mà chi ly tính toán từng hào từng cắc của Hoàng Quốc Đống, làm ăn chung thì chắc chắn bà sẽ luôn là người chịu thiệt.
Hoàng Quốc Đống thấy xấu hổ, cố kìm nén sự cáu bỉnh: "Đợi bà mất việc, cái nhà này phải một tay tôi cáng đáng. Sau này tiền lo cho Gia Ngư đi học..."
"Mẹ con tự biết kiếm tiền, mẹ con sẽ tự kiếm tiền nuôi con!" Gia Ngư lập tức lớn tiếng khẳng định lập trường.
Hoàng Quốc Đống: "..."
Trần Mỹ Hà quyết đoán: "Vậy quyết định thế nhé, việc của tôi ông không cần bận tâm, lo làm tốt công việc của ông đi."
"Tôi thì còn làm ăn buôn bán gì được nữa?" Hoàng Quốc Đống lầm bầm bực bội.
Mặt bằng thì xin không được, lão đang thực sự hoang mang tột độ.
Bây giờ Trần Mỹ Hà lại dứt khoát cự tuyệt không hợp tác bán hàng chung.
Lẽ nào phải tiếp tục chầu chực đợi đến lúc Gia Ngư vào học tiểu học, đến thời điểm đó cơ hội mới tự động gõ cửa sao?
Nhưng lần này, lão không còn cái phong thái ung dung tự tại như trước nữa. Trong lòng lão luôn hiện hữu một nỗi sợ hãi mơ hồ: nhỡ mọi thứ đã thay đổi thật rồi, nếu lão cứ ngồi ôm cây đợi thỏ thì cả đời này cũng coi như xong đời.
Càng nghĩ càng thấy hoang mang lo lắng, cuối cùng Hoàng Quốc Đống không kiềm chế nổi bùng nổ: "Bà lúc nào cũng bướng bỉnh không chịu nghe tôi! Trước kia vì bà khăng khăng đi buôn bán nên mới bị xưởng lấy cớ cho sa thải, bây giờ lại bướng bỉnh chống đối tiếp. Trần Mỹ Hà, sao bà cố chấp cứng đầu thế hả?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận