Đến lúc đó ngược lại còn hại cô bé phải chịu khổ thêm.
Gia Ngư thấy Trần Mỹ Hà cũng đang đắn đo, liền gợi ý: "Mẹ ơi, cho mẹ Thường Hân tận mắt thấy bà cô đ.â.m kim, có phải mẹ bạn ấy sẽ tin không ạ? Như cô Châu tận mắt thấy Trương Bằng bắt nạt bạn, liền tin Trương Bằng là đứa trẻ hư ấy."
Trần Mỹ Hà chẳng biết Trương Bằng là đứa nào, nhưng được Gia Ngư nhắc nhở như vậy, bà cũng đã có tính toán trong lòng.
Nếu cô Tống kia không tin, thì cứ để cô ta tự tìm cơ hội bắt quả tang tận tay. Vì sự an nguy của con cái, tin rằng một người làm mẹ như cô Tống hẳn sẽ có đủ kiên nhẫn.
Dù sao nếu đổi lại là Trần Mỹ Hà, đừng nói đến chuyện kiên nhẫn rình rập, chỉ cần có chút nghi ngờ thôi là bà đã lập tức bế con tránh xa mụ già đó rồi. Huống hồ Gia Ngư nhà bà trước nay có bao giờ biết mách lẻo lung tung đâu.
"Được, mẹ có cách rồi, con cứ yên tâm nhé."
Gia Ngư vội vàng nịnh nọt: "Mẹ là anh hùng!"
Trần Mỹ Hà bật cười, lấy tay ấn nhẹ lên trán con gái.
Vì chuyện này, Trần Mỹ Hà đương nhiên lại càng thêm bất mãn với Hoàng Quốc Đống. Bảo lão đi đón con, kết quả lão suýt nữa dâng con vào miệng cọp. Đã thế nhìn bộ dạng của lão, rõ ràng là chẳng biết trời trăng gì. Bà cóc cần biết bên trong có khuất tất gì, tóm lại lão Hoàng đã sai rành rành ra đó. Đón một đứa con cũng không xong, làm bố kiểu gì mà thiếu trách nhiệm thế không biết.
Thế nhưng Hoàng Quốc Đống hoàn toàn chẳng để ý đến thái độ của bà, trong đầu lão lúc này chỉ toàn ảo tưởng đến cảnh lần sau Gia Ngư lại được đến nhà họ Thường. Lão mải mê tính kế xem lần tới gặp hiệu trưởng Thường thì phải dùng thái độ và giọng điệu gì để lân la quan hệ, hốt trọn gói cái mặt bằng mở quầy tạp hóa.
Sáng hôm sau lúc ra khỏi nhà, Gia Ngư còn không quên nhắc nhở Trần Mỹ Hà nhớ đi giải cứu cô bạn nhỏ đáng thương của mình.
Trần Mỹ Hà quả quyết: "Hôm nay mẹ sẽ đi tìm người ta ngay, con cứ yên tâm nhé."
"Mẹ là tốt nhất." Gia Ngư yên tâm hẳn. Quý cô Mỹ Hà làm việc luôn rất đáng tin cậy, ít nhất thì những chuyện đã hứa với cô chưa bao giờ nuốt lời.
Trên đường đưa Gia Ngư đi học, Hoàng Quốc Đống lại dặn dò Gia Ngư phải cố gắng giữ mối quan hệ tốt với Thường Hân, tranh thủ hôm nay lại sang nhà người ta làm khách.
Gia Ngư đáp: "Bà cô không cho con sang thì sao ạ? Bà ấy cũng đâu cho bố vào nhà."
"Mụ già đó cũng ác thật đấy." Hoàng Quốc Đống cũng bực bội. Tuy ông đón con trễ giờ hẹn, nhưng dẫu sao cũng đã bỏ ra ngần ấy tiền rồi cơ mà. Bà già này thật chẳng nể mặt mũi ai cả.
Vốn dĩ ông định ra cổng trường tiếp tục lân la làm thân với bà cô họ Thường, kết quả bà ta trừng mắt lườm ông một cái cháy xém mặt rồi quay ngoắt đi thẳng.
Hoàng Quốc Đống vội vàng đuổi theo, nhưng bà già đó c.h.ử.i thẳng vào mặt, bảo ông cút xéo đi: "Cái loại nghèo kiết xác bám đuôi như cậu tôi gặp nhiều rồi. Không phải muốn kiếm chác quan hệ sao? Nhổ vào!"
Hoàng Quốc Đống: "..."
Gia Ngư nắm tay Thường Hân, đứng từ xa nhởn nhơ xem náo nhiệt.
Thường Hân lo lắng nói: "Bà cô mắng bố cậu kìa."
Gia Ngư tỉnh bơ: "Không sao đâu."
Thường Hân lí nhí: "Bà cô không cho cậu đến nhà tớ chơi nữa." Vừa nãy trên đường đi, bà cô đã cấm đoán cô bé, không cho phép cô bé nói với người nhà là thích chơi với Gia Ngư, cũng không được dẫn Gia Ngư về nhà. Nếu không sẽ tiêm cô bé.
Cô bé nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ xíu của Gia Ngư: "Tớ muốn chơi với Gia Ngư cơ, tớ không muốn bị tiêm đâu."
Gia Ngư an ủi: "Đừng sợ nha, tớ sẽ bảo vệ cậu."
Buổi sáng, Trần Mỹ Hà đến xưởng đặt một lô hàng cho đợt gom hàng nông thôn lần hai. Biết bà lại đặt hàng, chủ nhiệm Tiêu của phòng kinh doanh không ngớt lời khen ngợi: "Xưởng mình rất cần những công nhân biết nghĩ cho đơn vị như cô đấy. Lần này lấy hàng nhiều, tôi sẽ ưu đãi thêm cho cô một chút. Sau này bạn bè cô có làm mối buôn bán này, cứ bảo họ đến xưởng mình lấy hàng nhé."
Thư Sách
Sau một lần làm ăn buôn bán, tâm thái của Trần Mỹ Hà đã khác hẳn so với trước kia. Đứng trước mặt lãnh đạo xưởng, bà không còn khúm núm dè dặt nữa, mà đã biết nói vài câu khách sáo đưa đẩy: "Chú cứ yên tâm, có nhu cầu chắc chắn tôi sẽ ưu tiên xưởng nhà mình trước tiên. Cũng là để tăng thêm lợi nhuận cho xưởng mà."
"Tốt, đồng chí Trần Mỹ Hà có giác ngộ rất cao. Đến lúc đó tôi sẽ đề bạt với lãnh đạo, đợt bình chọn nhân viên xuất sắc tới chắc chắn tôi sẽ tiến cử cô, còn tăng lương cho cô nữa."
Thế này mới là lợi ích thiết thực, còn hơn ngàn vạn lời đường mật sáo rỗng. Trong lòng Trần Mỹ Hà thực sự rất hài lòng. Hóa ra khi con người ta có bản lĩnh, không chỉ kiếm được tiền mà tiếng nói cũng có trọng lượng hơn hẳn so với việc cắm đầu làm việc như trâu ngựa lúc trước. Trước đây bà làm việc cũng chăm chỉ lắm chứ, nhưng có thấy vị lãnh đạo nào coi trọng đâu.
Giờ phút này, quý cô Trần Mỹ Hà như được khai sáng một chân lý mới.
Đặt hàng xong, Trần Mỹ Hà liền xin phép ra ngoài.
Chủ nhiệm phòng hậu cần là họ Ngô, đang bưng chiếc ca men đi sang tòa nhà văn phòng tìm lãnh đạo tán gẫu, thấy bà lại xin nghỉ phép ra ngoài, trong lòng hết sức ngứa mắt. Đến phòng sản xuất, ông ta liền phản ánh lại chuyện này với lãnh đạo phụ trách.
"Một số công nhân chẳng có quy củ kỷ luật gì cả, thích nghỉ là nghỉ, coi xưởng như cái chợ nhà mình vậy. Tôi thấy sau này cần phải thanh lọc bớt mấy con sâu làm rầu nồi canh này đi!"
...
Trần Mỹ Hà lần này xin nghỉ phép, chính là để đi tìm Tống Như Tinh - mẹ của Thường Hân. Là một người mẹ, từ lúc biết chuyện này, bà cứ canh cánh trong lòng không yên. Bà cứ có cảm giác nếu mình chậm trễ một bước, đứa trẻ kia sẽ phải chịu thêm tội thêm khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cứ nghĩ đến cảnh đứa trẻ ấy cũng chạc tuổi Gia Ngư nhà mình mà lại bị người ta lấy kim châm chích, thật đáng thương biết nhường nào.
Công ty Tống Như Tinh làm việc tên là Tập đoàn Thực phẩm Mỹ Vị Đa. Đây là công ty liên doanh giữa nguồn vốn nước ngoài và chính quyền địa phương, nên tòa nhà văn phòng được xây dựng cực kỳ hoành tráng bề thế. Mấy năm gần đây thành phố Giang mới bắt đầu quá trình kiến thiết phát triển, những tòa nhà văn phòng kiểu mới như thế này đếm trên đầu ngón tay. Thời buổi này, được làm việc trong một tòa nhà sang trọng như thế, có khi còn oai phong và đáng ghen tị hơn cả làm việc trong cơ quan chính quyền.
Nhìn tòa nhà, Trần Mỹ Hà bỗng thấy hơi chùn bước, e ngại không dám vào tìm người.
Thực ra bà cũng không thể tùy tiện ra vào được, bởi vì an ninh ở cửa ra vào quản lý rất nghiêm ngặt. Cậu bảo vệ trẻ tuổi mặc đồng phục đã chặn bà lại, yêu cầu xuất trình giấy tờ.
Trần Mỹ Hà lấy thẻ công tác ra, chứng minh mình là công nhân của Xưởng may mặc Vĩnh Giai thành phố Giang.
Cậu bảo vệ nói: "Chị ơi, chị không phải người của công ty, chị đến có hẹn trước với ai không ạ?"
Trần Mỹ Hà đâu có quen biết ai ở trong đó, đành phải nói: "Tôi tìm cô Tống Như Tinh, con gái tôi và con gái cô ấy là bạn học cùng lớp. Cậu làm ơn thông báo giúp tôi một tiếng, cứ bảo là có chuyện rất quan trọng liên quan đến con cái cần trao đổi."
Nghe nói là chuyện cá nhân, cậu bảo vệ có hơi do dự. Nhưng nhìn vẻ mặt sốt sắng của Trần Mỹ Hà, đoán chừng có lẽ là chuyện gấp thật. Chuyện liên quan đến con cái thì không thể chậm trễ được. Ngộ nhỡ phía trường học xảy ra chuyện gì thì rắc rối to.
"Chị đợi một lát nhé." Cậu bảo vệ vội vàng chạy vào bốt gác gọi điện thoại.
Điện thoại còn chưa kịp kết nối, một nhóm người đã từ trong thang máy của tòa nhà bước ra. Cậu bảo vệ vội vàng mời Trần Mỹ Hà vào trong bốt gác đứng tạm, tránh làm ảnh hưởng đến đường đi lại của khách hàng.
Trần Mỹ Hà đưa mắt nhìn theo, thấy đi đầu toàn là những người đàn ông mặc vest đi giày da bóng lộn. Nhìn y hệt mấy ông chủ lớn thường thấy trên tivi, trong đó còn có một ông người nước ngoài, hình như đang trao đổi chuyện gì đó. Đi bên cạnh họ là một nữ đồng chí mặc bộ vest công sở, thỉnh thoảng lại chen vào góp chuyện vài câu. Cô ấy để tóc ngắn, trông rất trẻ trung, nhưng ở một nơi trang trọng thế này mà phong thái vẫn vô cùng tự tin đĩnh đạc.
Trần Mỹ Hà nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng.
"Đó chính là giám đốc Tống đấy." Cậu bảo vệ nhắc nhở.
Trần Mỹ Hà không ngờ mẹ của Thường Hân lại là một người trông có bản lĩnh nhường này. Theo suy nghĩ của bà, một người đến cả việc con mình bị ức h.i.ế.p cũng không hay biết, thì chắc chắn phải là một người yếu đuối nhu nhược lắm. Những người như thế làm sao có thể bảo vệ con cái mình được chứ? Trong lúc Trần Mỹ Hà đang dán mắt nhìn Tống Như Tinh, Tống Như Tinh cũng vừa tiễn khách xong, đang chuẩn bị quay lại văn phòng.
Tống Như Tinh tuy còn trẻ, nhưng nhờ có kinh nghiệm du học nước ngoài, ngoại ngữ trôi chảy, cộng thêm năng lực xuất chúng, nên mới ba mươi tuổi đầu đã ngồi lên vị trí Giám đốc Makerting khu vực miền Đông của một công ty liên doanh Trung - Ngoại.
Để đảm nhiệm tốt vị trí này, cô phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, thường xuyên đi công tác khảo sát thị trường ở nhiều nơi, thậm chí thi thoảng còn phải ra nước ngoài tu nghiệp. Cũng chính vì guồng quay công việc quá đỗi bận rộn đó, mà mỗi tuần cô chỉ có thể dành ra vỏn vẹn một ngày để ở bên con gái.
Nghĩ đến tình trạng hiện tại của con gái, trong lòng Tống Như Tinh cũng bộn bề lo âu. Dạo gần đây cô bán mạng làm việc như vậy cũng là để sắp xếp thời gian đưa con ra nước ngoài tìm bác sĩ tư vấn trị liệu.
"Giám đốc Tống, có vị khách muốn gặp chị ạ." Cậu bảo vệ lật đật chạy tới báo tin.
Tống Như Tinh hỏi: "Khách đến sao cậu không mời vào phòng khách?"
"Vị khách này không hẹn trước ạ, với lại chị ấy bảo đến vì chuyện của con gái chị."
Nghe nhắc đến con gái, Tống Như Tinh lập tức quay sang nhìn, bắt gặp một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
"Chị ấy bảo con gái chị ấy học cùng lớp với con gái chị, có chuyện rất quan trọng liên quan đến cháu bé cần trao đổi ạ."
Chuyện này mới lạ đây. Trẻ con mới đi học được mấy ngày cơ chứ. Tống Như Tinh thoạt nghe còn tưởng con gái mình chưa thích nghi được với môi trường mẫu giáo, xảy ra xích mích gì với bạn học.
Nghĩ ngợi một lát, thấy chuyện này bàn bạc ở công ty cũng không tiện, cô bèn bước tới, lịch sự nói: "Chào chị, tôi là Tống Như Tinh, mẹ của cháu Thường Hân, không biết chị họ gì ạ?"
Trần Mỹ Hà vốn dĩ đứng trước mặt những người thành đạt thế này cũng hơi có chút căng thẳng. Dù sao thì khí chất của cô ta cũng khác xa mấy ông sếp già chỉ biết uống trà chỉ tay năm ngón ở xưởng bà. Đây là phần t.ử tri thức cao cấp biết nói tiếng Tây cơ mà.
Nhưng vừa nghe đối phương tự xưng là "mẹ của cháu Thường Hân", Trần Mỹ Hà lập tức trấn tĩnh lại. Mình có phải nhân viên dưới quyền cô ta đâu mà phải sợ cơ chứ. Bây giờ bà đến đây với tư cách là một người mẹ. Chuyện này chẳng liên quan gì đến địa vị hay thân phận cả. Mà là vì đứa trẻ.
"Xin tự giới thiệu, tôi họ Trần, Trần Mỹ Hà. Tôi là công nhân của Xưởng may mặc Vĩnh Giai. Nhưng điều đó không quan trọng. Con gái tôi tên là Hoàng Gia Ngư, đang học ở trường mẫu giáo Anh Tài Tương Lai, học cùng lớp với cháu Thường Hân nhà cô. Tôi nghe con gái tôi kể lại vài chuyện liên quan đến cháu nhà, tôi thấy cần thiết phải thông báo cho phụ huynh các cô biết. Không biết chúng ta có thể tìm chỗ nào nói chuyện được không?"
Tống Như Tinh đề nghị: "Thế này đi, gần đây có một quán cà phê, chúng ta ra đó uống ly cà phê nhé?"
Trần Mỹ Hà xua tay: "Thôi không cần đâu, chúng ta cứ tìm một đoạn đường vắng vẻ nào đó nói chuyện là được. Những nơi yên tĩnh quá chắc cũng không tiện."
Tống Như Tinh nghe vậy có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu đồng ý với yêu cầu của Trần Mỹ Hà: "Vậy chúng ta ra khu vườn hoa phía sau công ty nói chuyện nhé."
Gia Ngư thấy Trần Mỹ Hà cũng đang đắn đo, liền gợi ý: "Mẹ ơi, cho mẹ Thường Hân tận mắt thấy bà cô đ.â.m kim, có phải mẹ bạn ấy sẽ tin không ạ? Như cô Châu tận mắt thấy Trương Bằng bắt nạt bạn, liền tin Trương Bằng là đứa trẻ hư ấy."
Trần Mỹ Hà chẳng biết Trương Bằng là đứa nào, nhưng được Gia Ngư nhắc nhở như vậy, bà cũng đã có tính toán trong lòng.
Nếu cô Tống kia không tin, thì cứ để cô ta tự tìm cơ hội bắt quả tang tận tay. Vì sự an nguy của con cái, tin rằng một người làm mẹ như cô Tống hẳn sẽ có đủ kiên nhẫn.
Dù sao nếu đổi lại là Trần Mỹ Hà, đừng nói đến chuyện kiên nhẫn rình rập, chỉ cần có chút nghi ngờ thôi là bà đã lập tức bế con tránh xa mụ già đó rồi. Huống hồ Gia Ngư nhà bà trước nay có bao giờ biết mách lẻo lung tung đâu.
"Được, mẹ có cách rồi, con cứ yên tâm nhé."
Gia Ngư vội vàng nịnh nọt: "Mẹ là anh hùng!"
Trần Mỹ Hà bật cười, lấy tay ấn nhẹ lên trán con gái.
Vì chuyện này, Trần Mỹ Hà đương nhiên lại càng thêm bất mãn với Hoàng Quốc Đống. Bảo lão đi đón con, kết quả lão suýt nữa dâng con vào miệng cọp. Đã thế nhìn bộ dạng của lão, rõ ràng là chẳng biết trời trăng gì. Bà cóc cần biết bên trong có khuất tất gì, tóm lại lão Hoàng đã sai rành rành ra đó. Đón một đứa con cũng không xong, làm bố kiểu gì mà thiếu trách nhiệm thế không biết.
Thế nhưng Hoàng Quốc Đống hoàn toàn chẳng để ý đến thái độ của bà, trong đầu lão lúc này chỉ toàn ảo tưởng đến cảnh lần sau Gia Ngư lại được đến nhà họ Thường. Lão mải mê tính kế xem lần tới gặp hiệu trưởng Thường thì phải dùng thái độ và giọng điệu gì để lân la quan hệ, hốt trọn gói cái mặt bằng mở quầy tạp hóa.
Sáng hôm sau lúc ra khỏi nhà, Gia Ngư còn không quên nhắc nhở Trần Mỹ Hà nhớ đi giải cứu cô bạn nhỏ đáng thương của mình.
Trần Mỹ Hà quả quyết: "Hôm nay mẹ sẽ đi tìm người ta ngay, con cứ yên tâm nhé."
"Mẹ là tốt nhất." Gia Ngư yên tâm hẳn. Quý cô Mỹ Hà làm việc luôn rất đáng tin cậy, ít nhất thì những chuyện đã hứa với cô chưa bao giờ nuốt lời.
Trên đường đưa Gia Ngư đi học, Hoàng Quốc Đống lại dặn dò Gia Ngư phải cố gắng giữ mối quan hệ tốt với Thường Hân, tranh thủ hôm nay lại sang nhà người ta làm khách.
Gia Ngư đáp: "Bà cô không cho con sang thì sao ạ? Bà ấy cũng đâu cho bố vào nhà."
"Mụ già đó cũng ác thật đấy." Hoàng Quốc Đống cũng bực bội. Tuy ông đón con trễ giờ hẹn, nhưng dẫu sao cũng đã bỏ ra ngần ấy tiền rồi cơ mà. Bà già này thật chẳng nể mặt mũi ai cả.
Vốn dĩ ông định ra cổng trường tiếp tục lân la làm thân với bà cô họ Thường, kết quả bà ta trừng mắt lườm ông một cái cháy xém mặt rồi quay ngoắt đi thẳng.
Hoàng Quốc Đống vội vàng đuổi theo, nhưng bà già đó c.h.ử.i thẳng vào mặt, bảo ông cút xéo đi: "Cái loại nghèo kiết xác bám đuôi như cậu tôi gặp nhiều rồi. Không phải muốn kiếm chác quan hệ sao? Nhổ vào!"
Hoàng Quốc Đống: "..."
Gia Ngư nắm tay Thường Hân, đứng từ xa nhởn nhơ xem náo nhiệt.
Thường Hân lo lắng nói: "Bà cô mắng bố cậu kìa."
Gia Ngư tỉnh bơ: "Không sao đâu."
Thường Hân lí nhí: "Bà cô không cho cậu đến nhà tớ chơi nữa." Vừa nãy trên đường đi, bà cô đã cấm đoán cô bé, không cho phép cô bé nói với người nhà là thích chơi với Gia Ngư, cũng không được dẫn Gia Ngư về nhà. Nếu không sẽ tiêm cô bé.
Cô bé nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ xíu của Gia Ngư: "Tớ muốn chơi với Gia Ngư cơ, tớ không muốn bị tiêm đâu."
Gia Ngư an ủi: "Đừng sợ nha, tớ sẽ bảo vệ cậu."
Buổi sáng, Trần Mỹ Hà đến xưởng đặt một lô hàng cho đợt gom hàng nông thôn lần hai. Biết bà lại đặt hàng, chủ nhiệm Tiêu của phòng kinh doanh không ngớt lời khen ngợi: "Xưởng mình rất cần những công nhân biết nghĩ cho đơn vị như cô đấy. Lần này lấy hàng nhiều, tôi sẽ ưu đãi thêm cho cô một chút. Sau này bạn bè cô có làm mối buôn bán này, cứ bảo họ đến xưởng mình lấy hàng nhé."
Thư Sách
Sau một lần làm ăn buôn bán, tâm thái của Trần Mỹ Hà đã khác hẳn so với trước kia. Đứng trước mặt lãnh đạo xưởng, bà không còn khúm núm dè dặt nữa, mà đã biết nói vài câu khách sáo đưa đẩy: "Chú cứ yên tâm, có nhu cầu chắc chắn tôi sẽ ưu tiên xưởng nhà mình trước tiên. Cũng là để tăng thêm lợi nhuận cho xưởng mà."
"Tốt, đồng chí Trần Mỹ Hà có giác ngộ rất cao. Đến lúc đó tôi sẽ đề bạt với lãnh đạo, đợt bình chọn nhân viên xuất sắc tới chắc chắn tôi sẽ tiến cử cô, còn tăng lương cho cô nữa."
Thế này mới là lợi ích thiết thực, còn hơn ngàn vạn lời đường mật sáo rỗng. Trong lòng Trần Mỹ Hà thực sự rất hài lòng. Hóa ra khi con người ta có bản lĩnh, không chỉ kiếm được tiền mà tiếng nói cũng có trọng lượng hơn hẳn so với việc cắm đầu làm việc như trâu ngựa lúc trước. Trước đây bà làm việc cũng chăm chỉ lắm chứ, nhưng có thấy vị lãnh đạo nào coi trọng đâu.
Giờ phút này, quý cô Trần Mỹ Hà như được khai sáng một chân lý mới.
Đặt hàng xong, Trần Mỹ Hà liền xin phép ra ngoài.
Chủ nhiệm phòng hậu cần là họ Ngô, đang bưng chiếc ca men đi sang tòa nhà văn phòng tìm lãnh đạo tán gẫu, thấy bà lại xin nghỉ phép ra ngoài, trong lòng hết sức ngứa mắt. Đến phòng sản xuất, ông ta liền phản ánh lại chuyện này với lãnh đạo phụ trách.
"Một số công nhân chẳng có quy củ kỷ luật gì cả, thích nghỉ là nghỉ, coi xưởng như cái chợ nhà mình vậy. Tôi thấy sau này cần phải thanh lọc bớt mấy con sâu làm rầu nồi canh này đi!"
...
Trần Mỹ Hà lần này xin nghỉ phép, chính là để đi tìm Tống Như Tinh - mẹ của Thường Hân. Là một người mẹ, từ lúc biết chuyện này, bà cứ canh cánh trong lòng không yên. Bà cứ có cảm giác nếu mình chậm trễ một bước, đứa trẻ kia sẽ phải chịu thêm tội thêm khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cứ nghĩ đến cảnh đứa trẻ ấy cũng chạc tuổi Gia Ngư nhà mình mà lại bị người ta lấy kim châm chích, thật đáng thương biết nhường nào.
Công ty Tống Như Tinh làm việc tên là Tập đoàn Thực phẩm Mỹ Vị Đa. Đây là công ty liên doanh giữa nguồn vốn nước ngoài và chính quyền địa phương, nên tòa nhà văn phòng được xây dựng cực kỳ hoành tráng bề thế. Mấy năm gần đây thành phố Giang mới bắt đầu quá trình kiến thiết phát triển, những tòa nhà văn phòng kiểu mới như thế này đếm trên đầu ngón tay. Thời buổi này, được làm việc trong một tòa nhà sang trọng như thế, có khi còn oai phong và đáng ghen tị hơn cả làm việc trong cơ quan chính quyền.
Nhìn tòa nhà, Trần Mỹ Hà bỗng thấy hơi chùn bước, e ngại không dám vào tìm người.
Thực ra bà cũng không thể tùy tiện ra vào được, bởi vì an ninh ở cửa ra vào quản lý rất nghiêm ngặt. Cậu bảo vệ trẻ tuổi mặc đồng phục đã chặn bà lại, yêu cầu xuất trình giấy tờ.
Trần Mỹ Hà lấy thẻ công tác ra, chứng minh mình là công nhân của Xưởng may mặc Vĩnh Giai thành phố Giang.
Cậu bảo vệ nói: "Chị ơi, chị không phải người của công ty, chị đến có hẹn trước với ai không ạ?"
Trần Mỹ Hà đâu có quen biết ai ở trong đó, đành phải nói: "Tôi tìm cô Tống Như Tinh, con gái tôi và con gái cô ấy là bạn học cùng lớp. Cậu làm ơn thông báo giúp tôi một tiếng, cứ bảo là có chuyện rất quan trọng liên quan đến con cái cần trao đổi."
Nghe nói là chuyện cá nhân, cậu bảo vệ có hơi do dự. Nhưng nhìn vẻ mặt sốt sắng của Trần Mỹ Hà, đoán chừng có lẽ là chuyện gấp thật. Chuyện liên quan đến con cái thì không thể chậm trễ được. Ngộ nhỡ phía trường học xảy ra chuyện gì thì rắc rối to.
"Chị đợi một lát nhé." Cậu bảo vệ vội vàng chạy vào bốt gác gọi điện thoại.
Điện thoại còn chưa kịp kết nối, một nhóm người đã từ trong thang máy của tòa nhà bước ra. Cậu bảo vệ vội vàng mời Trần Mỹ Hà vào trong bốt gác đứng tạm, tránh làm ảnh hưởng đến đường đi lại của khách hàng.
Trần Mỹ Hà đưa mắt nhìn theo, thấy đi đầu toàn là những người đàn ông mặc vest đi giày da bóng lộn. Nhìn y hệt mấy ông chủ lớn thường thấy trên tivi, trong đó còn có một ông người nước ngoài, hình như đang trao đổi chuyện gì đó. Đi bên cạnh họ là một nữ đồng chí mặc bộ vest công sở, thỉnh thoảng lại chen vào góp chuyện vài câu. Cô ấy để tóc ngắn, trông rất trẻ trung, nhưng ở một nơi trang trọng thế này mà phong thái vẫn vô cùng tự tin đĩnh đạc.
Trần Mỹ Hà nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng.
"Đó chính là giám đốc Tống đấy." Cậu bảo vệ nhắc nhở.
Trần Mỹ Hà không ngờ mẹ của Thường Hân lại là một người trông có bản lĩnh nhường này. Theo suy nghĩ của bà, một người đến cả việc con mình bị ức h.i.ế.p cũng không hay biết, thì chắc chắn phải là một người yếu đuối nhu nhược lắm. Những người như thế làm sao có thể bảo vệ con cái mình được chứ? Trong lúc Trần Mỹ Hà đang dán mắt nhìn Tống Như Tinh, Tống Như Tinh cũng vừa tiễn khách xong, đang chuẩn bị quay lại văn phòng.
Tống Như Tinh tuy còn trẻ, nhưng nhờ có kinh nghiệm du học nước ngoài, ngoại ngữ trôi chảy, cộng thêm năng lực xuất chúng, nên mới ba mươi tuổi đầu đã ngồi lên vị trí Giám đốc Makerting khu vực miền Đông của một công ty liên doanh Trung - Ngoại.
Để đảm nhiệm tốt vị trí này, cô phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, thường xuyên đi công tác khảo sát thị trường ở nhiều nơi, thậm chí thi thoảng còn phải ra nước ngoài tu nghiệp. Cũng chính vì guồng quay công việc quá đỗi bận rộn đó, mà mỗi tuần cô chỉ có thể dành ra vỏn vẹn một ngày để ở bên con gái.
Nghĩ đến tình trạng hiện tại của con gái, trong lòng Tống Như Tinh cũng bộn bề lo âu. Dạo gần đây cô bán mạng làm việc như vậy cũng là để sắp xếp thời gian đưa con ra nước ngoài tìm bác sĩ tư vấn trị liệu.
"Giám đốc Tống, có vị khách muốn gặp chị ạ." Cậu bảo vệ lật đật chạy tới báo tin.
Tống Như Tinh hỏi: "Khách đến sao cậu không mời vào phòng khách?"
"Vị khách này không hẹn trước ạ, với lại chị ấy bảo đến vì chuyện của con gái chị."
Nghe nhắc đến con gái, Tống Như Tinh lập tức quay sang nhìn, bắt gặp một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
"Chị ấy bảo con gái chị ấy học cùng lớp với con gái chị, có chuyện rất quan trọng liên quan đến cháu bé cần trao đổi ạ."
Chuyện này mới lạ đây. Trẻ con mới đi học được mấy ngày cơ chứ. Tống Như Tinh thoạt nghe còn tưởng con gái mình chưa thích nghi được với môi trường mẫu giáo, xảy ra xích mích gì với bạn học.
Nghĩ ngợi một lát, thấy chuyện này bàn bạc ở công ty cũng không tiện, cô bèn bước tới, lịch sự nói: "Chào chị, tôi là Tống Như Tinh, mẹ của cháu Thường Hân, không biết chị họ gì ạ?"
Trần Mỹ Hà vốn dĩ đứng trước mặt những người thành đạt thế này cũng hơi có chút căng thẳng. Dù sao thì khí chất của cô ta cũng khác xa mấy ông sếp già chỉ biết uống trà chỉ tay năm ngón ở xưởng bà. Đây là phần t.ử tri thức cao cấp biết nói tiếng Tây cơ mà.
Nhưng vừa nghe đối phương tự xưng là "mẹ của cháu Thường Hân", Trần Mỹ Hà lập tức trấn tĩnh lại. Mình có phải nhân viên dưới quyền cô ta đâu mà phải sợ cơ chứ. Bây giờ bà đến đây với tư cách là một người mẹ. Chuyện này chẳng liên quan gì đến địa vị hay thân phận cả. Mà là vì đứa trẻ.
"Xin tự giới thiệu, tôi họ Trần, Trần Mỹ Hà. Tôi là công nhân của Xưởng may mặc Vĩnh Giai. Nhưng điều đó không quan trọng. Con gái tôi tên là Hoàng Gia Ngư, đang học ở trường mẫu giáo Anh Tài Tương Lai, học cùng lớp với cháu Thường Hân nhà cô. Tôi nghe con gái tôi kể lại vài chuyện liên quan đến cháu nhà, tôi thấy cần thiết phải thông báo cho phụ huynh các cô biết. Không biết chúng ta có thể tìm chỗ nào nói chuyện được không?"
Tống Như Tinh đề nghị: "Thế này đi, gần đây có một quán cà phê, chúng ta ra đó uống ly cà phê nhé?"
Trần Mỹ Hà xua tay: "Thôi không cần đâu, chúng ta cứ tìm một đoạn đường vắng vẻ nào đó nói chuyện là được. Những nơi yên tĩnh quá chắc cũng không tiện."
Tống Như Tinh nghe vậy có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu đồng ý với yêu cầu của Trần Mỹ Hà: "Vậy chúng ta ra khu vườn hoa phía sau công ty nói chuyện nhé."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận