Vì vậy, vào giờ nghỉ trưa, khi người của phòng hậu cần khệ nệ khiêng một đống đồ đạc và phiếu khảo sát ra bày sạp trước nhà ăn, rất nhiều người nghe nói đến quy định này đều tự giác xếp hàng đến nhận phiếu.

Lấy đồ ăn vặt và phiếu khảo sát xong là đi thẳng, cũng chẳng ai lo lắng mọi người sẽ không đem trả lại.

Thư Sách

Thời buổi này tuy tâm tư con người không còn mộc mạc chất phác như những năm tháng trước kia, nhưng sống trong cùng một đơn vị thì ai cũng trọng thể diện. Đã cầm đồ ăn vặt của người ta rồi thì bắt buộc phải điền phiếu!

Hơn nữa mọi người điền rất cẩn thận, cảm thấy đã nhận đồ thì phải làm cho đàng hoàng. Thậm chí có người còn dạt dào cảm xúc viết hẳn một tràng dài những yêu cầu, trăn trở của bản thân.

Buổi tối Gia Ngư về đến nhà, liền nhìn thấy một đống phiếu khảo sát chất cao như núi.

Lâm Hướng Bắc đang bận rộn sắp xếp lại, đây mới chỉ là một phần, phần còn lại anh đã giao cho nhân viên mang về nhà tăng ca giúp chỉnh lý.

Gia Ngư cầm một tờ phiếu lên xem.

Không thể không khen, có lẽ do thời này chưa có thói quen gõ bàn phím máy tính, nên nét chữ viết tay vô cùng nắn nót, góc cạnh rõ ràng, trông rất đẹp mắt. Hơn nữa nhìn cái này chẳng giống phiếu khảo sát chút nào, ngược lại giống như một bức thư góp ý tâm huyết hơn.

Gia Ngư xem qua vài tờ, đều là những câu trả lời cực kỳ chi tiết.

Loại phiếu khảo sát chất lượng thế này, ở thời tương lai quả thực là hiếm có khó tìm. Đa phần mọi người đều làm cho có lệ. Người phát khảo sát làm qua loa, người trả lời cũng đ.á.n.h dấu lấy lệ.

Gia Ngư tò mò hỏi: "Bố ơi, bố tặng mọi người cái gì thế ạ?"

"Chỉ là cái loại bánh quy gấu nhỏ bán ở tiệm của mẹ Trần con đấy, bố hào phóng lắm."

Gia Ngư thừa biết, cái túi bánh quy đó nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay, lại còn là bàn tay của cô bé. Nhóc tì thầm nghĩ, bố Hướng Bắc vớ bẫm thật rồi. Nếu đặt ở thời tương lai, với chút xíu quà tặng kèm bèo bọt này, người ta chỉ quẹt đại hai chữ "tùy ý" cho xong chuyện là coi như giao nộp rồi.

Đương nhiên Lâm Hướng Bắc không có tầm nhìn xa như vậy, hiện tại anh chưa thể nhìn thấu được thói đời tương lai, nhưng bản thân anh cũng tự cảm thấy mình đã lời to.

Bởi vì thông qua đợt khảo sát lần này, anh đã đại khái nắm bắt được tâm lý của công nhân viên trong xưởng. Rất nhiều người cảm thấy vứt bỏ chiếc bồn cầu cũ đi thì quá lãng phí.

Về điểm này, Lâm Hướng Bắc cũng đã có cách giải quyết. Bởi vì hồi còn lăn lộn ở miền Nam, anh từng nghe nói có một loại bồn cầu giá khá mềm, là loại bồn cầu cũ được tân trang lại.

Điều này chứng tỏ đồ cũ có thể thu hồi để tái sử dụng. Mặc dù anh cũng chưa hiểu rõ cách thức tận dụng như thế nào, nhưng tóm lại, nếu đã có sản phẩm đó tồn tại trên thị trường thì ắt hẳn sẽ có cách.

Vậy nên sau khi bận rộn xong xuôi vào buổi tối, anh nhấc máy gọi ngay một cuộc điện thoại đường dài cho Từ Phong, trình bày rõ ngọn ngành sự việc, đồng thời hỏi xem bồn cầu cũ có thể quy đổi ra tiền được không.

Từ Phong nói: "Cái này phải thu gom số lượng lớn mới được anh ạ, nếu không thì tiền cước phí vận chuyển về đây cũng chẳng bõ bèn gì."

"Chuyện này không thành vấn đề, chỉ cần có nơi chịu thu mua, anh cũng chẳng mong kiếm chác gì từ việc này, hòa vốn là được rồi. Mục đích chính của anh là muốn đẩy được đống bồn cầu mới đi."

Từ Phong đáp: "Thế thì vô tư đi anh, lợi nhuận từ bồn cầu cao lắm. Để em liên hệ với bên xưởng sản xuất giúp anh. Với lại người ta cũng không thu mua nguyên cả cái đâu, chỉ tháo lấy một vài linh kiện bên trong thôi."

Hai người nấu cháo điện thoại bàn bạc hồi lâu, cuối cùng Từ Phong đồng ý điều một thợ lành nghề lên hỗ trợ Lâm Hướng Bắc định giá bồn cầu cũ. Tiện thể hướng dẫn Lâm Hướng Bắc cách tháo dỡ linh kiện.

Gia Ngư ngồi bên cạnh làm bài tập, vểnh tai nghe bố gọi điện bàn chuyện làm ăn, cũng mót được thêm chút kinh nghiệm thực chiến.

Cô bé cũng không ngờ linh kiện bồn cầu cũ lại có thể hái ra tiền. Bố trực tiếp tung ra chiêu "thu cũ đổi mới", quả thực có thể kích cầu tiêu dùng một cách triệt để.

Đúng là gừng càng già càng cay, học, học nữa, học mãi.

Tôn Yến Ni ngồi cạnh đang ghi chép sổ sách, thấy Gia Ngư thỉnh thoảng lại liếc trộm Lâm Hướng Bắc, đôi mắt to tròn mở thao láo, dáng vẻ như đang chăm chú nghe giảng, nhịn không được khẽ bật cười.

Thảo nào Ngư Bảo lại thông minh đến vậy, đứa trẻ này tính tò mò cao, lại ham học hỏi thế này, không thông minh sao được? Nhưng Tôn Yến Ni cũng không lên tiếng ngăn cản. Trước kia cô cứ nơm nớp lo lắng con trẻ bận tâm suy nghĩ nhiều quá sẽ tổn hao sức khỏe. Nhưng nay thấy Ngư Bảo ăn ngoan ngủ kỹ, lại ngày càng lanh lợi hoạt bát, cô cũng quẳng gánh lo đi.

Cô và Lâm Hướng Bắc đều có chung một suy nghĩ, đứa con gái bảo bối nhà mình chắc chắn là thuộc kiểu thần đồng thiên bẩm. Hồi còn đi học cô đã từng nghe nói, có những thiên tài mới mười mấy tuổi đầu đã được vào học lớp năng khiếu trên thủ đô, học gì cũng giỏi.

Con gái cô khoan bàn đến chuyện học hành, cái khiếu kinh doanh buôn bán này tuyệt đối là thiên bẩm. Không chừng sau này con gái cô mười mấy tuổi cũng được tuyển vào lớp thần đồng ấy chứ.

Lần này, không chỉ có bộ phận hậu cần của xưởng thép và xưởng cơ khí hỗ trợ tuyên truyền trong nội bộ đơn vị, Lâm Hướng Bắc còn tổ chức các hoạt động quảng bá rầm rộ ngay tại khu tập thể của hai xưởng.

Chương trình "thu cũ đổi mới" đối với bồn cầu, và các gói ưu đãi giảm giá nhân dịp khai trương dịch vụ sửa chữa nhà cửa.

Đối với dịch vụ sửa chữa, mọi người còn khá e dè lạ lẫm, nhưng chương trình "thu cũ đổi mới" bồn cầu quả thực đã thu hút được sự chú ý của đông đảo công nhân viên.

Chỉ riêng cái mác "thu cũ" cũng đã đủ sức hấp dẫn rồi. Sau đó khi nhìn thấy hàng loạt các gói ưu đãi và chiết khấu mà Lâm Hướng Bắc tung ra, trong phút chốc lượng người chốt đơn đặt cọc tăng vọt.

Thậm chí có người lúc đi dạo quanh khu tập thể còn kéo Cốc Hồng Bình lại hồ hởi nói: "Đúng là người nhà mình làm ăn có khác, mua của thằng Hướng Bắc thì anh em chúng tôi cũng yên tâm bề bề. Sau này lỡ có hỏng hóc sự cố gì, cũng chẳng lo không tìm được thợ sửa."


Cốc Hồng Bình cười xòa: "Người xưa có câu 'mua của người quen bao giờ cũng hơn' mà lị. Mấy bác cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, nếu thằng Hướng Bắc nhà tôi mà làm ăn chộp giật lươn lẹo, tôi là người đầu tiên lôi cổ nó ra đòn một trận nên thân."

Chương trình đặt trước bồn cầu kéo dài ròng rã suốt một tháng trời. Trong một tháng này, không chỉ có xưởng thép và xưởng cơ khí tấp nập đơn hàng, mà ngay cả một số khu tập thể lân cận nghe được phong thanh cũng kéo nhau tới tấp đặt mua.

Đặc biệt là những căn hộ được phân đã nhiều năm, vừa nghe tin có thể lấy đồ cũ đổi đồ mới, ai nấy đều hối hả đến đặt cọc.

Nhìn lượng đơn đặt hàng tăng lên ch.óng mặt mỗi ngày, bước chân của Lâm Hướng Bắc nhẹ bẫng như đi trên mây.

Không chỉ bởi kiếm được một khoản tiền lớn, mà thông qua phi vụ này, anh đã có cái nhìn sâu sắc và thấu đáo hơn về thương trường. Dưới bàn tay vạch chiến lược của chính mình, anh đã vực dậy cả một vũng nước đọng!

Chương trình đặt trước bồn cầu khép lại sau một tháng. Vừa hay, căn nhà của nhà Gia Ngư cũng đã rục rịch sửa sang xong xuôi.

Mặc dù tạm thời chưa thể dọn vào ở ngay, nhưng mọi người đã có thể đến chiêm ngưỡng thành quả.

Gia Ngư cẩn thận đeo khẩu trang, lũn cũn theo chân người lớn vào nghiệm thu nhà. Vừa mở cửa bước vào, cả nhà ngỡ ngàng suýt thì không nhận ra tổ ấm của chính mình.

Đặc biệt là Tôn Yến Ni, sống ở đây đã bao năm, cô không ngờ sau khi sửa sang lại, căn nhà lại lột xác ngoạn mục đến vậy. Trước kia chỉ là một căn hộ tuềnh toàng bình thường, nay sửa xong trông lộng lẫy chẳng khác gì những căn nhà sang trọng trên tivi.

Bức tường được dán lớp giấy màu trắng ngà điểm xuyết hoa văn, nhìn thuận mắt và sang trọng hơn hẳn những bức tường vôi thông thường. Trước kia tường quét vôi trắng rất khó giữ gìn, hễ vô ý va quẹt là để lại vết bẩn, Nhạc Nhạc lại còn có sở thích vẽ bậy lên tường, bôi xóa thế nào cũng chẳng sạch. Giờ được khoác lên lớp áo mới này, cảm giác cả căn nhà như bừng sáng.

"Hướng Bắc, cái này là cái gì vậy anh, đẹp quá đi mất."

Lâm Hướng Bắc tự hào đáp: "Giấy dán tường đấy em, anh cũng phải cất công đi tham quan mấy cái triển lãm trang trí nội thất người ta mới biết đến thứ này. Đắt thì có đắt thật, nhưng mà đẹp miễn chê đúng không. Em nhìn xem nhà mình bây giờ có phải trông đẳng cấp hơn hẳn không?"

"Đẳng cấp thật sự, nhìn là thấy một bầu trời khác biệt so với trước kia rồi." Tôn Yến Ni mừng ra mặt. Trước đó cô còn chê nhà chật chội, giờ nhìn căn nhà đẹp đẽ thế này, mọi bất mãn đều bay biến sạch sành sanh.

Gia Ngư trong lòng chẳng mảy may kinh ngạc. Tuy nhiên cô bé cũng rất thấu hiểu, ở cái thời buổi hiện tại, giấy dán tường quả thực là một món đồ xa xỉ có sức hút mãnh liệt. Hiệu ứng thị giác thì khỏi bàn cãi.

Cốc Hồng Bình và bố Lâm thì lại chẳng mặn mà gì với thứ này, hai ông bà vẫn chuộng kiểu tường trắng toát đi kèm với đồ nội thất gỗ gụ đỏ âu. Thế mới ra dáng bề thế. Kiểu phong cách hoa hòe hoa sói này hai cụ nhìn không quen mắt.

Nhưng giờ đây Cốc Hồng Bình cũng đã dần lui về phía sau, không còn muốn can thiệp nhiều vào chuyện của lớp trẻ nữa. Bà quay sang hỏi Gia Ngư: "Ngư Bảo có thích không cháu?"

"Cháu thích lắm ạ, hệt như phòng của công chúa vậy."

Cốc Hồng Bình cười hiền từ: "Ngư Bảo thích là được rồi."

Gia đình mấy thế hệ ríu rít đi dạo quanh căn hộ nhỏ hẹp, ngắm nghía công năng của từng chiếc tủ chứa đồ. Đây là điểm duy nhất khiến Cốc Hồng Bình cảm thấy ưng ý nhất. Những chiếc tủ này được thiết kế cực kỳ khéo léo và tiện dụng. Lại nghe nói đây đều là ý tưởng thiết kế của Ngư Bảo, bà càng thêm hãnh diện.

"Nhà mình không sửa lại toàn bộ, liệu có thể chỉ đóng mấy cái tủ kiểu này không con?" Cốc Hồng Bình dò hỏi.

Lâm Hướng Bắc gật đầu tắp lự: "Đương nhiên là được rồi mẹ!" Anh cũng nhận ra một điều, bắt người ta bỏ ra một khoản tiền lớn để đập đi xây lại toàn bộ căn nhà thì hiếm ai đủ độ chịu chơi. Nhưng nếu chỉ sửa sang, nâng cấp một vài hạng mục nhỏ lẻ thì người ta vẫn sẵn lòng chi hầu bao.

Muỗi dẫu nhỏ cũng là thịt mà, Lâm Hướng Bắc đâu có chê.

Cốc Hồng Bình hớn hở: "Thế thì tốt quá, đóng cho mẹ mấy cái tủ kiểu này nhé."

Tham quan xong xuôi, cả nhà bắt đầu nhẩm tính xem bao lâu nữa thì có thể dọn vào ở. Gia Ngư thì chẳng vội vàng gì, căn nhà này vốn dĩ là để làm phòng mẫu cơ mà.

"Phải sắm đồ nội thất trước đã bố ơi, phải mua đồ mới cơ. Mùi nhà mới còn hăng lắm, con không thích đâu, để sau hẵng dọn vào ạ."

Lâm Hướng Bắc ừ hữ: "Được, vậy cứ để nhà trống thêm một thời gian cho bay mùi. Đống đồ nội thất cũ nhà mình bỏ đi hết à con?"

"Phải dùng đồ mới ạ." Nội thất cũ cọc cạch, chẳng ăn nhập gì với nhau, đặt vào nhà mẫu thì phá hỏng hết cả không gian.

Tôn Yến Ni chêm vào: "Thì mua đồ mới đi anh, em cũng thấy đống đồ cũ nhà mình nhìn lệch pha với căn nhà này quá rồi."

Lâm Hướng Bắc dĩ nhiên không phản đối, nhà cửa đã tốn bao nhiêu tâm huyết tiền của sửa sang đẹp đẽ thế này rồi, còn tiếc rẻ gì mấy đồng sắm sửa nội thất nữa? Kiếm tiền chung quy lại chẳng phải là để vợ con thích gì mua nấy sao?

Đồ nội thất cũng phải tìm đến tận xưởng mộc đặt làm riêng, dựa theo bản vẽ thiết kế mang âm hưởng phong cách Pháp do bên thiết kế cung cấp.

Tuy nhiên, nhà cửa sửa sang xong thì cũng đã có thể đón khách đến tham quan trước được rồi. Lâm Hướng Bắc trực tiếp chụp vài tấm ảnh rửa ra rồi dán chễm chệ trước cổng xưởng.

Rất nhiều người nhìn thấy mấy tấm ảnh đều không khỏi xuýt xoa, chẳng ai ngờ cái khu nhà tập thể cũ kỹ của xưởng mà cũng có ngày được hô biến lộng lẫy đến nhường này. Đặc biệt là giới trẻ, họ cực kỳ say mê phong cách trang trí nội thất kiểu mới này, cảm giác cái căn nhà tập thể chật hẹp bình thường bỗng chốc hóa thành căn hộ chung cư cao cấp thang máy cực kỳ có gu.

Một vài người có mối quan hệ thân thiết với Cốc Hồng Bình còn rủ rỉ ngỏ ý muốn đến tận nơi mục sở thị xem thực hư thế nào.

Cốc Hồng Bình tay cầm chùm chìa khóa, dẫn một đám người vào đi dạo một vòng. Lúc trở ra, kẻ vốn dửng dưng cũng phải động lòng. Những người đã ưng cái bụng thì lập tức hành động, tìm ngay Lâm Hướng Bắc để chốt đơn đặt cọc, nằng nặc đòi thiết kế y chang như vậy.

Nắm trong tay vài ba đơn đặt hàng sửa nhà, công ty nội thất của Lâm Hướng Bắc lúc này mới chính thức được coi là khai trương hồng phát. Tối đến, cả nhà vui vẻ khui một chai vang đỏ để ăn mừng.

Cốc Hồng Bình nở nụ cười kiêu hãnh: "Đám người đó vừa nhìn thấy nhà mình là mê mệt ngay. Có đứa còn gào lên bảo sau này lấy vợ nhất định phải ở một căn nhà như thế này cơ đấy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận