Tôn Yến Ni bật cười: "Anh lo xa quá rồi đấy."

Lâm Hướng Bắc ngả lưng ra ghế sofa, đưa tay xoa nhẹ đầu Gia Ngư: "Đến anh trai ruột mà còn tị nạnh chuyện ba mẹ bù đắp cho nhà mình, thì cẩn tắc vô ưu vẫn hơn em ạ."

Gia Ngư thầm nghĩ, ba Hướng Bắc quả thật rất sáng suốt. Quãng thời gian chểnh mảng trước kia của ba dường như cũng không hề vô nghĩa. Trải qua những thăng trầm, nếm trải thói đời nóng lạnh, ba đã không còn nhìn đời bằng ánh mắt ngây thơ nữa. Cơ mà, nếu ba đã sớm nhận ra chân lý này mà trước đây vẫn cam tâm sống vật vờ, thì quả thật có chút... đáng trách rồi đó.

Tôn Yến Ni nhíu mày lo lắng: "Chỉ sợ thị trường Giang Thị không ăn thua anh ạ, nhà mới ở đây ít lắm."

Lâm Hướng Bắc thở dài: "Cứ phải thử mới biết được." Rồi anh quay sang Gia Ngư: "Bà chủ Ngư của nhà mình hôm nay trầm ngâm thế? Đang toan tính gì vậy con?"

Gia Ngư gãi đầu: "Ba ơi, ba biết sửa nhà rồi ạ?"

Lâm Hướng Bắc đâu có biết, anh chỉ tính bỏ vốn đầu tư cửa hàng vật liệu xây dựng thôi. "Ba đâu có biết." Hiện tại, anh không dám "chém gió" trước mặt Gia Ngư nữa, vì con bé sẽ tin là thật! Đã lỡ mạnh miệng trước mặt con gái rượu thì kiểu gì anh cũng phải biến nó thành sự thật.

Gia Ngư tiếc nuối thở dài: "Con cứ tưởng ba biết sửa nhà. Nếu ba mà biết, ba có thể biến nhà mình thành lâu đài lộng lẫy rồi."

Lâm Hướng Bắc bật cười ha hả: "Nhà mình bé tẹo thế này, có sửa thế nào cũng chẳng thành lâu đài được đâu con. Với lại, nhà mình cũng đang ổn mà."

"Bạn học của con kể, ba mẹ bạn ấy vừa thuê thợ sửa lại phòng, trang trí đẹp y hệt phòng công chúa luôn. Bạn ấy bảo nhà vệ sinh cũng được thay mới tinh. Giá như ba mà biết sửa nhà, thì nhà mình cũng được trang hoàng lại rồi. Sao ba lại không biết sửa nhà nhỉ?"

Nghe lời "kết tội" của Gia Ngư, Lâm Hướng Bắc bỗng thấy chột dạ. Chẳng lẽ vì mình không phải là ông bố toàn năng nên bị con gái cưng xem thường sao? Chẳng lẽ anh lại phải lặn lội đi học nghề sửa nhà?

Nhưng mà... sửa chữa lại nhà cũ... Nghe chừng cũng khả thi đấy chứ.

Lâm Hướng Bắc nhìn sang Tôn Yến Ni, đôi mắt ánh lên tia sáng: "Em thấy mảng cải tạo nhà cũ thế nào? Làm được không?"

Tôn Yến Ni ngớ người: "Trời, em biết sao được. Đang yên đang lành bàn chuyện bán vật liệu xây dựng, sao lại xoay sang thầu sửa nhà rồi?"

Lâm Hướng Bắc gãi đầu gãi tai, lẩm bẩm: "Tại sao anh không kết hợp cả hai nhỉ? Vừa bán vật liệu, vừa nhận thầu sửa nhà luôn?"

Tôn Yến Ni cạn lời: "..."

Đôi khi, chỉ một tia sáng xẹt qua cũng đủ để nhen nhóm lên một ý tưởng lớn. Sau khi phác thảo sơ bộ trong đầu, Lâm Hướng Bắc bắt đầu suy tính nghiêm túc về kế hoạch này.

Anh nhận thấy việc mở dịch vụ sửa chữa nhà không hề viển vông. Dạo trước khi Yến Ni sửa sang cửa hàng, anh cũng đã có dịp tìm hiểu về cách thức hoạt động của các đội thầu xây dựng. Những nhóm thợ này thường làm tự do, không bị ràng buộc bởi bất kỳ công ty nào, ai gọi đâu thì đ.á.n.h đó. Thậm chí có những thợ mộc tay nghề cao nhận thầu cùng lúc mấy công trình.

Lâm Hướng Bắc hoàn toàn có thể móc nối với những nhóm thợ này. Anh có thể bắt tay với vài ba đội thầu để nhận việc. Còn khâu thiết kế, anh có thể liên hệ với chính công ty từng thiết kế cho cửa hàng của Yến Ni. Vậy là đã gom đủ nhân sự để thành lập một công ty rồi! Lúc đầu cứ lập một cái "khung" tạm thời, sau này kiếm được lợi nhuận, anh lại am hiểu hơn, lúc đó sẽ dần dần hoàn thiện. Y như cái cách anh gầy dựng công ty bảo trì thiết bị hiện tại vậy. Công ty anh giờ đâu chỉ bảo trì dây chuyền sản xuất, còn mở rộng sang mảng sửa chữa đồ điện t.ử dân dụng nữa cơ mà.

Nghĩ thông suốt mọi việc, Lâm Hướng Bắc trằn trọc cả đêm không chợp mắt được vì quá phấn khích. Anh bồi hồi nhớ lại chặng đường từ lúc chập chững bước chân vào thương trường đến nay. Anh nhận ra từ ngày làm chủ, tầm nhìn của anh đã mở rộng hơn rất nhiều, học hỏi được vô số điều hay. Nhớ lại ngày xưa, anh nào có biết chút khái niệm gì về việc quản lý một doanh nghiệp.

Sáng hôm sau, trên đường đưa Gia Ngư đến trường, Lâm Hướng Bắc hồ hởi kể cho con gái nghe về dự định mới của mình. Tất nhiên, anh không kể chi tiết quá trình thành lập công ty, anh chỉ bảo rằng ba cũng có thể học cách sửa nhà. Anh vẫn muốn giữ hình tượng một người cha toàn năng trong mắt cô con gái rượu.

Gia Ngư reo lên đầy thích thú: "Ba cừ quá! Con sẽ đi khoe với bạn bè là ba con biết sửa nhà. Từ nay mọi người cứ tìm ba con để sửa nhà, ba sẽ biến tất cả thành những cung điện lộng lẫy như nhà công chúa."

Nghe con gái lại sắp đi kéo khách, Lâm Hướng Bắc bật cười: "Từ từ đã con, đợi ba học xong đã, giờ ba vẫn đang trong giai đoạn 'học việc' mà."

Gia Ngư gật gù: "Dạ, khi nào ba thạo nghề thì nhớ báo con nhé. Con muốn ai cũng được sống trong nhà đẹp như công chúa."

"Được rồi, ba hứa sẽ báo cho con đầu tiên." Lâm Hướng Bắc cười bất lực. Thôi thì đành phải quyết tâm dấn thân vào mảng này một phen xem sao.

Đưa Gia Ngư đến trường xong, trên đường về, Lâm Hướng Bắc ghé vào tiệm hoành thánh của bác Thang ăn sáng. Đã lâu không ghé, anh cũng nên thăm hỏi tình hình quán xá, xem có vướng mắc gì cần anh ra tay giải quyết không. Nếu không, cứ ôm khoản lợi nhuận chia chác hàng tháng thì cũng thấy chột dạ.

Thấy Lâm Hướng Bắc, Thang Phượng đon đả ra đón: "Ông chủ Lâm, cậu đi công tác về rồi à?"

"Vâng, tôi mới về hôm qua."

Thang Phượng thoăn thoắt luộc một tô hoành thánh cho anh, rồi giao lại vị trí bếp núc cho nhân viên, kéo ghế ngồi xuống đối diện Lâm Hướng Bắc trò chuyện. Hiếm khi đối tác ghé thăm, bà phải tranh thủ báo cáo tình hình.

Lâm Hướng Bắc đưa mắt quan sát xung quanh, thấy có nhân viên chuyên trách việc gói hoành thánh. Để khách hàng an tâm về vệ sinh, Thang Phượng đã khéo léo thiết kế một vách kính trong suốt, cho phép thực khách theo dõi toàn bộ quy trình từ nhào bột, gói nhân đến khi ra thành phẩm.

Anh tò mò hỏi: "Chị không sợ họ học lỏm bí quyết sao?"

Thang Phượng cười đáp: "Bí quyết gia truyền gì đâu mà sợ cậu ơi. Có những thứ muốn học cũng chẳng học được đâu. Thật ra, linh hồn của món hoành thánh nằm ở nguyên liệu. Từ thịt, bột mì đến các loại gia vị, tôi đều phải tự tay lựa chọn tỉ mỉ. Có những mối lái nhập hàng chỉ mình tôi biết. Quan trọng hơn cả là cái tâm của người làm nghề, không phải ai cũng sẵn sàng dốc lòng dốc sức, dùng nguyên liệu tươi ngon nhất để làm ra một tô hoành thánh chất lượng đâu."


Lâm Hướng Bắc gật gù tán thành. Tuy không rành về ẩm thực, nhưng anh hiểu rằng chỉ cần một công đoạn hay một loại gia vị sai lệch, hương vị món ăn sẽ thay đổi hoàn toàn. Những thực khách sành ăn chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Anh thầm thán phục con mắt nhìn người sắc sảo của con gái. Chọn mặt gửi vàng quá chuẩn, đối tác vô cùng đáng tin cậy! Anh giơ ngón tay cái tán thưởng: "Chị Thang, chị giỏi thật đấy!"

Thang Phượng khiêm tốn xua tay: "Tôi chỉ tiện miệng chia sẻ vài điều thôi."

Vừa ăn, Lâm Hướng Bắc vừa hỏi han: "Tiệm mình dạo này có gặp khó khăn gì không chị? Có cần tôi hỗ trợ gì không? Chị cứ tự nhiên nói nhé, tôi tuy ít can thiệp vào chuyện điều hành, nhưng nếu có sự cố, tôi tuyệt đối không đứng ngoài cuộc đâu."

Thang Phượng đáp: "Khó khăn thì không có, nhưng có chuyện này tôi muốn báo cho cậu biết." Bà liền kể lại chuyện Hoàng Quốc Đống lân la đến tìm bà đòi hợp tác.

Lâm Hướng Bắc: "..."

Thang Phượng khẳng định chắc nịch: "Cậu cứ yên tâm, tôi đời nào lại đi hợp tác với loại người đó."

Lâm Hướng Bắc dĩ nhiên không xen vào chuyện Thang Phượng hợp tác với ai, nhưng vẫn phải nhắc nhở: "Chị Thang à, chị hợp tác với ai là quyền của chị, nhưng Hoàng Quốc Đống thực sự không đáng tin đâu."

"Tôi hiểu mà, cậu yên tâm, không ai có thể lay chuyển được quyết định của tôi."

Lâm Hướng Bắc vốn rất tin tưởng Thang Phượng, nhưng cẩn tắc vô ưu, anh vẫn nhắc khéo: "Dù sao mình cũng nên cảnh giác, đề phòng có kẻ đ.â.m lén sau lưng." Lăn lộn trên thương trường, anh đã nếm đủ trái đắng nên lúc nào cũng phải đề phòng.

Thang Phượng gật đầu lia lịa, quả thực phải cảnh giác. Lão Hoàng đó đâu phải loại t.ử tế gì, trước đây đã từng chơi bà một vố đau rồi.

Ăn xong, Lâm Hướng Bắc vòng xe qua khách sạn đón Từ Phong, hai anh em tiếp tục lên đường đi khảo sát thị trường vật liệu xây dựng ở Giang Thị. Dọc đường, anh cũng không ngần ngại chia sẻ ý tưởng táo bạo của mình với Từ Phong. Sau này hai người mỗi người một phương, ai nấy đều có thị trường riêng nên cũng chẳng sợ đụng chạm lợi ích. Anh cũng rất muốn nghe những góp ý từ một người trong ngành như Từ Phong.

Đúng là "người trong cuộc mới hiểu người trong kẹt", nghe xong ý tưởng của Lâm Hướng Bắc, Từ Phong lập tức đưa ra những nhận định vô cùng sắc sảo.

"Anh sống ở khu tập thể xưởng thép đúng không? Khu đó rộng lớn thế, biết bao nhiêu hộ gia đình, trong đó có không ít nhà lãnh đạo khá giả. Anh thử rải rác quảng cáo ở đó xem sao, biết đâu lại vớ được vài mối cải tạo lại nhà. Anh cứ nhận thử vài công trình để đ.á.n.h giá hiệu quả. Em nói thật, cái nghề sửa nhà này hái ra tiền lắm. Em cũng từng nhen nhóm ý định này rồi, chỉ cần trúng một mối lớn là ấm no mấy năm liền. Khổ nỗi thị trường trong Nam phức tạp, rắc rối lắm, em thân cô thế cô chưa dám liều."

Lâm Hướng Bắc quá hiểu sự phức tạp của thị trường trong Nam. Ở Giang Thị, với tỷ lệ doanh nghiệp nhà nước áp đảo, thị trường tuy bảo thủ nhưng lại tương đối ổn định. Ngược lại, ở phương Nam, thương trường khốc liệt, tranh giành cấu xé nhau như mớ bòng bong. Trong môi trường như Giang Thị, những người lao động bình thường rất khó để xây dựng các mối quan hệ làm ăn, nhưng với những công nhân kỳ cựu ở các phân xưởng lớn như Lâm Hướng Bắc, họ lại sở hữu những lợi thế nhất định.

Càng phân tích, Lâm Hướng Bắc càng thêm quyết tâm bám trụ và khai thác triệt để những lợi thế này. Giống như hồi anh quyết định thầu bảo trì thiết bị cho xưởng thép vậy, nếu ngày đó anh không dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, dám nghĩ dám làm, thì làm sao có được cơ ngơi như ngày hôm nay.

Hoàng Quốc Đống đã âm thầm theo dõi Lưu Đại Dũng ròng rã mấy ngày trời. Cuối cùng, gã đã nắm chắc bằng chứng Lưu Đại Dũng đang lén lút ngoại tình, thậm chí gã còn điều tra ra được cả danh tính của người phụ nữ kia.

Chứng kiến cảnh Lưu Đại Dũng và nhân tình tình tứ bên nhau, Hoàng Quốc Đống bất giác chạnh lòng nhớ đến bản thân ở kiếp trước.

Thư Sách

Kiếp trước gã đối xử với Trần Mỹ Hà tốt biết bao nhiêu. Đường đường là một ông chủ giàu có, quyền lực, gã chưa từng trăng hoa bên ngoài, chưa từng phản bội gia đình, càng không có ý định hắt hủi người vợ tào khang. Vậy mà Trần Mỹ Hà lại nhẫn tâm tuyệt tình, vì một con ranh con mà kiên quyết đòi ly hôn với gã.

Nhìn lại cái gã Lưu Đại Dũng này mà xem, tài cán chẳng có bao nhiêu, chỉ là một tên quản lý quèn ở xưởng, vậy mà dám mèo mả gà đồng bên ngoài. So với hạng cặn bã này, Hoàng Quốc Đống gã ở kiếp trước đích thị là mẫu đàn ông mẫu mực của thời đại mới. Gã còn từng xuất hiện trên mặt báo với hình tượng người chồng, người cha hoàn hảo, mang lại biết bao hiệu ứng tích cực cho hình ảnh tập đoàn.

Nghĩ đến những điều đó, Hoàng Quốc Đống càng cảm thấy cay đắng, ấm ức cho thân mình. Biết trước cái kết cục phũ phàng ấy, gã thà rằng sớm kiếm một mụn con trai bên ngoài, âm thầm tẩu tán tài sản cho xong, đỡ phải chịu cảnh bị vợ đ.â.m sau lưng đau đớn như vậy.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. May mắn thay, ông trời vẫn rủ lòng thương cho gã cơ hội làm lại từ đầu.

Hoàng Quốc Đống nghiến răng kèn két, sải bước tiến về phía Lưu Đại Dũng đang hớn hở trên đường đến chỗ hẹn hò với nhân tình sau giờ tan tầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận