Cuối cùng tính toán ra, số tiền đầu tư quả thực không hề nhỏ chút nào. Một lần phát sóng quảng cáo 15 giây trên đài vệ tinh địa phương đã tốn đứt 3.000 tệ. Nếu bao thầu cả tháng thì vị chi ngốn gần cả 10 vạn tệ.

Tôn Yến Ni cạn lời: "..."

Hai người bàn nhau để tiết kiệm chi phí, thôi không chạy quảng cáo cả tháng nữa, phát sóng trước một tuần xem tình hình thế nào.

Nhưng vì là quảng cáo trên truyền hình, phải thuê thêm người mẫu nhí để quay phim, lại thêm một khoản phụ phí nữa.

Tôn Yến Ni nghe vậy liền gạt đi, thuê mướn người ngoài làm gì cho tốn, Ngư Bảo nhà cô chẳng phải là ứng cử viên sáng giá nhất sao. Đã có sẵn tiếng tăm trên đài phát thanh rồi còn gì.

Gia Ngư đương nhiên không phản đối, cô bé cũng nhận thấy dạo này mẹ Yến Ni tiêu xài nhiều thứ quá, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.

Hơn nữa, được tham gia quay phim quảng cáo khi còn bé cũng là một kỷ niệm vô cùng thú vị.

Nhưng quảng cáo chưa kịp quay thì tiệm hoành thánh bên bác Thang đã tưng bừng khai trương. Bà ấy còn gọi điện mời Lâm Hướng Bắc qua chung vui trong ngày đầu mở bán.

Lâm Hướng Bắc và Tôn Yến Ni giờ đều là những người "làm ăn lớn" rồi, nên cái cửa tiệm cỏn con này trong mắt nhà họ Lâm thực sự chẳng bõ bèn gì.

Nhưng ngặt nỗi, đây lại là "đứa con tinh thần" đầu tiên do chính tay Gia Ngư đầu tư cơ chứ? Thành ra, cả nhà họ Lâm lẫn nhà họ Tôn đều vô cùng tò mò, háo hức.

Để ủng hộ "đế chế kinh doanh" của Gia Ngư, sáng sớm ngày khai trương, cả hai bên nội ngoại đều kéo nhau đến rầm rộ để nâng ly chúc mừng.

Cửa tiệm của Thang Phượng được tu sửa rất khang trang, cửa kính sáng bóng, đèn điện sáng trưng. Bàn ghế bên trong đều mang hơi hướng hiện đại, sành điệu. Nhìn từ ngoài qua lớp cửa kính đã thấy không gian vô cùng sạch sẽ, tươm tất. Mấy hàng quán xung quanh chẳng thể nào đọ lại được, bởi đa phần bọn họ buôn bán cầm chừng, không ai dám mạnh tay bạo chi như vậy. Thang Phượng thì khác, bà dồn hết tâm huyết, lại có hậu thuẫn vững chắc từ đối tác nên mới dám chơi lớn.

Ngoài cửa tiệm còn dựng sẵn bảng giá, cốt để khách đi đường không bị lầm tưởng tiệm sang chảnh mà e dè không dám vào.

Sáng ngày khai trương, hai bên cửa tiệm xếp đầy những lẵng hoa tươi thắm. Lúc hai nhà Lâm - Tôn kéo đến, bên trong đã chật ních khách khứa.

Chứng kiến cảnh tượng này, hai bên gia đình vốn không đặt nhiều kỳ vọng vào vụ làm ăn này đều tròn mắt kinh ngạc.

Mới ngày đầu mở bán mà khách đã đông nườm nượp thế này sao?

Thấy bóng dáng Lâm Hướng Bắc và Gia Ngư, Thang Phượng biết ngay là người nhà của "cổ đông nhí" đến, liền tươi cười bước ra chào đón: "Anh Lâm xem tôi trang hoàng tiệm thế này đã được chưa?"

Lâm Hướng Bắc giơ ngón tay cái cái tán thưởng: "Chị Thang quá đỉnh."

"Haha, mọi người cứ tìm chỗ ngồi đi nhé, để tôi phục vụ xong mớ khách này rồi đích thân xuống bếp nấu thết đãi mọi người. Hôm nay ngày đầu luống cuống, tôi mới mướn có hai người phụ nên xoay không kịp."

Cốc Hồng Bình và Phương Thu Vân chẳng nói chẳng rằng xắn tay áo lên: "Tạp dề để đâu, bọn tôi mỗi người một tay phụ giúp cho." Đây là sự nghiệp của Ngư Bảo nhà mình, làm sao khoanh tay đứng nhìn cho được?

Bà nội và bà ngoại đã đích thân xuất tướng, những người khác tự nhiên cũng không thể ngồi chễm chệ khoanh tay đứng nhìn. Ai nấy đều tất bật dọn dẹp bàn ghế, bưng bê hoành thánh lên cho khách.

Thấy cảnh tượng này, Thang Phượng không khỏi kinh ngạc. Bà không ngờ người nhà của Lâm Hướng Bắc lại nhiệt tình, xởi lởi đến vậy.

Lát sau Trần Mỹ Hà cũng đến chúc mừng, vừa thấy mọi người hì hục làm việc, cô cũng vội vàng xắn tay áo lao vào phụ giúp.

Trong khi người lớn bận rộn chạy bàn, Gia Ngư cùng mấy anh họ nhẩn nha thưởng thức hoành thánh. Trẻ con vốn háu ăn, đứa nào đứa nấy há to miệng nuốt chửng từng viên ngon lành.

Anh họ Tôn Minh Kiệt tò mò hỏi: "Ngư Bảo ơi, bà nội bảo tiệm này là của em mở, em lên làm bà chủ rồi à?"

Gia Ngư đáp tỉnh rụi: "Vâng ạ, em bỏ tiền đầu tư vào đây mà."

Hai người anh họ họ Lâm tròn xoe mắt ngưỡng mộ. Nhất là cậu anh cả đã hơn mười tuổi, quá hiểu rõ việc mở tiệm kiếm được nhiều tiền cỡ nào. Không ngờ Ngư Bảo bé tí tẹo đã có vốn liếng đầu tư làm ăn, thăng chức làm bà chủ. Còn cậu thì vẫn ngày ngày sống trong ảo tưởng với khoản tiền tiêu vặt năm hào ít ỏi.

Cậu anh hai Lâm Hiểu Phi mới tám tuổi, nhận thức vẫn còn non nớt, nhưng chí ít từ sau khi bị dạy dỗ một trận cũng không dám bắt nạt trẻ con nữa. Cậu bé ngưỡng mộ hỏi: "Ngư Bảo, một ngày em kiếm được bao nhiêu tiền vậy? Tiệm bự thế này chắc ngày nào cũng kiếm được cả chục tệ đấy nhỉ."

Trong suy nghĩ của cậu, mười tệ (10 đồng) đã là một gia tài khổng lồ rồi.

Thư Sách

Anh cả Lâm bĩu môi cạn lời, thấy câu hỏi này ngốc nghếch hết sức.

Gia Ngư trả lời: "Em không biết nữa, đã bắt đầu thu tiền đâu, hôm nay mới khai trương mà. Đợi lúc nào được chia tiền lãi em mới biết."

Ba cậu con trai chớp chớp mắt nhìn Gia Ngư đầy thèm thuồng. Dù sao thì sau này Gia Ngư cũng đâu cần phải chìa tay xin tiền tiêu vặt từ người lớn nữa. Tự do tài chính, đó là giấc mơ xa vời của biết bao đứa trẻ, vậy mà Ngư Bảo bé xíu đã biến nó thành hiện thực.

Cao điểm ăn sáng trôi qua cái vèo, mọi người cuối cùng cũng có thời gian nghỉ ngơi, ngồi xuống thưởng thức bữa sáng.

Thang Phượng nấu cho mỗi người một tô hoành thánh to đùng đầy ụ.

"Bữa nay tôi mời."

Thực tình là do khâu chuẩn bị chưa chu đáo, bà đã đ.á.n.h giá thấp sức nóng ngày khai trương nên không bố trí đủ nhân sự phụ giúp.

Gia Ngư giành lấy phần: "Hôm nay để con mời!"

Lâm Hướng Bắc hùa theo: "Đúng thế, hôm nay con gái tôi khao cả nhà, mọi người đừng tranh giành với con bé. Dẫu sao cũng là việc kinh doanh của nhà mình, tiện tay giúp đỡ cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng chị Thang này, chị vẫn nên mướn thêm người đi, chứ không thì trở tay không kịp đâu."

Thang Phượng gật gù: "Tôi cũng đang tính thế, tí nữa sẽ viết tờ giấy dán tuyển người."

Mọi người đang trò chuyện rôm rả thì lại có khách bước vào.

Thang Phượng đành lật đật chạy ra bếp, chính bà cũng không lường trước được lượng khách lại đông đảo thế này.

...

Trái ngược với cảnh tấp nập bên Tiệm hoành thánh Bác Thang, tiệm hoành thánh họ Thang bên này lại vắng như chùa bà Đanh.


Sáng sớm lác đác vài vị khách ghé ăn, sau đó tiệm rơi vào cảnh ế ẩm. Đống hoành thánh Hoàng Quốc Đống dặn đầu bếp chuẩn bị đều ế chỏng ế chơ.

Hoàng Quốc Đống cau mày khó hiểu.

Kể từ khi rước đầu bếp mới về, dù khách khứa không bằng thời Thang Phượng còn ở đây, nhưng ít ra cũng giữ mức doanh thu bình bình, tàm tạm. Cũng đâu đến nỗi vắng hoe vắng hoắt thế này. Chẳng hiểu sao hôm nay lại ế ẩm lạ lùng, đám khách quen hay lui tới ăn sáng quanh đây cũng lặn mất tăm.

Bà chủ bán đồ kho (thịt xá xíu, tai heo, đậu hủ kho...) tiệm bên cạnh đi đâu về, trên tay bưng tô hoành thánh, tình cờ chạm trán với Hoàng Quốc Đống đang đi ra cửa dòm ngó.

Mặc dù quan hệ đôi bên chẳng mấy tốt đẹp, bà chủ tiệm đồ kho vẫn cố tình buông giọng mỉa mai: "Ông chủ Hoàng, tình hình buôn bán hôm nay thế nào?"

Hoàng Quốc Đống phớt lờ không thèm đáp. Bà chủ tiệm đồ kho này trước kia Thang Phượng còn ở đây thì được cho phép khách mua đồ kho mang sang tiệm ăn kèm hoành thánh.

Nhưng từ khi Thang Phượng rời đi, Hoàng Quốc Đống đã cấm tiệt việc này. Lí do là gã thấy nhiều kẻ trưa trưa khoái nhậu nhẹt, bên tiệm đồ kho không có chỗ ngồi nên mua xong lại vác sang tiệm hoành thánh nhâm nhi. Ăn xong hoành thánh vẫn ngồi ỳ đó lai rai, chiếm chỗ không công của khách khác. Thế là Hoàng Quốc Đống dẹp luôn vụ này, tình làng nghĩa xóm giữa hai tiệm cũng từ đó mà sứt mẻ.

Bà chủ tiệm đồ kho thấy Hoàng Quốc Đống làm lơ cũng không giận, cười hề hề: "Chà ông chủ Hoàng, chắc ông chưa nghe tin đâu nhỉ. Bác Thang mở tiệm hoành thánh mới rồi đấy, ngay góc ngã tư cuối phố kia kìa."

Hoàng Quốc Đống sững sờ, nhíu mày hỏi: "Bà nói Thang Phượng á?"

"Chứ còn ai nữa, nếu không sao tôi phải lặn lội đi tít ra đó mua hoành thánh? Cốt cũng chỉ vì vương vấn cái tay nghề của bác ấy thôi. Mà thôi không nói chuyện với ông nữa, hoành thánh của tôi nguội mất ngon bây giờ." Nói xong bà ta ung dung bước vào tiệm.

Hoàng Quốc Đống đờ đẫn nhìn về phía cuối phố.

Gã thừa biết Thang Phượng sớm muộn gì cũng mở tiệm mới, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, lại còn chình ình ngay gần tiệm gã.

Đáng tức hơn cả là sức ảnh hưởng của Thang Phượng lại khủng khiếp như vậy. Tiệm vừa khai trương đã nẫng tay trên hết sạch khách của gã.

Hoàng Quốc Đống hậm hực không cam tâm, gã không muốn tin mình lại bị một người phụ nữ ít học qua mặt.

Dẫu cho sau này Thang Phượng có trở nên tài giỏi, thì cũng là nhờ đồng tiền của gã vun đắp, tạo dựng sân chơi để bà ta thăng tiến. Thang Phượng của hiện tại, suy cho cùng cũng chỉ là một người phụ nữ nấu hoành thánh bình thường mà thôi.

Hoàng Quốc Đống nắm c.h.ặ.t hai tay, hầm hầm bước về phía cuối phố.

Vị trí tiệm của Thang Phượng quả thực quá đắc địa, ngay góc ngã tư, khách đi ngang qua hai con phố đều có thể tiện đường tạt vào ăn. Mặt bằng lại vô cùng thông thoáng, bảng hiệu to đùng đập ngay vào mắt.

Gã nhớ lúc trước đi ngang đây có thấy cửa tiệm này đang sửa sang làm quán ăn. Khi ấy gã còn khấp khởi mừng thầm, nghĩ rằng càng nhiều quán ăn mở ra thì sẽ tạo thành khu phố ẩm thực, thu hút đông thực khách đến. Ai ngờ tiệm mới đó lại chính là tiệm hoành thánh do Thang Phượng làm chủ.

Đến gần hơn, nhìn qua lớp kính trong suốt, có thể thấy rõ mồn một bên trong khách ngồi kín mít. Quạt trần quay vù vù xua đi cái nóng nực.

Cảnh tượng nhộn nhịp, tấp nập trái ngược hoàn toàn với vẻ đìu hiu, lạnh lẽo bên tiệm của gã.

Hoàng Quốc Đống đang mải miết dòm ngó thì chợt khựng lại, ánh mắt va phải mấy gương mặt quen thuộc trong một bàn khách: Gia Ngư, Trần Mỹ Hà, Lâm Hướng Bắc...

"Đúng là xúi quẩy, hễ gặp đám này là chẳng có chuyện gì tốt đẹp!"

Nhưng rồi, tim Hoàng Quốc Đống bỗng đập thót lên một cái.

Bởi vì gã sực nhớ ra, kiếp trước chính vì Gia Ngư mê mẩn hương vị hoành thánh của Thang Phượng mà đã đầu tư vào cửa tiệm của bà ta.

Lần này Gia Ngư cũng đang ăn ở đây, liệu con bé có "bổn cũ soạn lại", rót vốn cho Thang Phượng nữa không?

Khoan đã, dạo này nghe đồn hai vợ chồng Lâm Hướng Bắc phất lên khá khẩm lắm... Không, chắc chắn là không. Làm gì có chuyện đó. Dù kiếp này Gia Ngư có lặp lại kịch bản cũ, thì ai đời lại đi tin lời một đứa trẻ ranh mới bốn tuổi đầu?

Hơn nữa, đâu phải ai cũng có cái m.á.u liều như Trần Mỹ Hà, con cái đòi gì là đáp ứng ngay. Bây giờ Trần Mỹ Hà cũng đâu còn là mẹ đẻ của Gia Ngư, lấy tư cách gì mà vung tiền đầu tư tiệm hoành thánh cho con bé.

Càng phân tích, Hoàng Quốc Đống càng thấy có lý.

Kiếp này, định mệnh của Thang Phượng và Gia Ngư chắc chắn sẽ như hai đường thẳng song song, lướt qua đời nhau. Chỉ cần không có ai chống lưng, thì với chút tài mọn của Thang Phượng, đừng hòng mơ đến chuyện chuỗi cửa hàng hoành thánh hoành tráng.

Nhưng nhìn cái cơ ngơi bề thế của Thang Phượng, trong lòng Hoàng Quốc Đống vẫn thấy cực kỳ khó chịu. Tiệm của bà ta thậm chí còn to hơn cả tiệm của gã.

Chuyện này là sao? Bà ta đào đâu ra lắm tiền thế?

Làm sao Thang Phượng có gan mở tiệm lớn thế này? Chắc chắn không thể là do nhà họ Lâm đầu tư được.

Hoàng Quốc Đống vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra câu trả lời, đứng chôn chân nhìn ngó một lúc lâu, đến khi bị ánh mắt Thang Phượng bắt gặp mới hốt hoảng quay người bỏ đi.

Thang Phượng thực ra đã để ý thấy Hoàng Quốc Đống lảng vảng ở đó từ lâu, chỉ là bà cố tình làm lơ không thèm bận tâm.

Hôm nay bà cũng đã nghe ngóng được tình hình bên tiệm gã từ đám khách quen. Bà biết gã đã thuê được thợ có tay nghề về nấu hoành thánh. Hương vị tuy không tệ, nhưng chắc chắn chẳng thể sánh bằng tô hoành thánh do chính tay bà nấu.

Hôm nay đa số khách quen đều tụ tập về đây, bên tiệm gã ế khách cũng là điều dễ hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận