Lão Kim ngại ngùng: "Thế sao được, ngại c.h.ế.t đi được."

"Có gì đâu mà ngại, chỗ người quen cả mà."

Thang Phượng thoăn thoắt đi vào nhà múc đầy một cặp l.ồ.ng hoành thánh tươi mới vừa gói xong. Đống này bà vốn gói sẵn ngâm trong nước lạnh để tối nấu cho cả nhà ăn, giờ lấy ra biếu khách luôn.

Nhưng cái tình cái lý này thì xứng đáng, dẫu sao lão Kim cũng giúp đỡ bà không ít.

"Mang về luộc lên là ăn được ngay, tôi rắc thêm ít tôm khô rồi đấy, cứ thế mà nấu. Nhớ nhé, sắp tới tôi khai trương tiệm mới, ông phải qua ăn hoành thánh miễn phí đấy."

Lão Kim ngạc nhiên: "Lại sắp mở tiệm mới à."

"Đúng rồi, sống trên đời thì phải lo bề buôn bán chứ? Sau này còn phải trông cậy ông giúp đỡ nhiều. Tiệm hoành thánh nhà tôi không thể thiếu thịt ngon được."

Lão Kim vỗ n.g.ự.c: "Chuyện đó khỏi lo, giao tình ngần ấy năm trời cơ mà. Hồi xưa đi ăn ở tiệm cơm quốc doanh, bà cũng giúp tôi không ít lần." Thời đó, ai có thể đàng hoàng bước vào tiệm cơm quốc doanh gọi những món người khác không ăn được thì nở mày nở mặt biết bao.

Thang Phượng đã cho ông không ít thể diện. Thậm chí chuyện ông được cất nhắc thăng chức sau này cũng có phần công lao giúp đỡ của Thang Phượng.

Chỗ giao tình mười mấy năm rồi.

Hai người đang dở câu chuyện thì Lưu Đại Dũng đi làm về, liếc lão Kim một cái rồi cất tiếng mời lão Kim vào nhà ngồi chơi.

Lão Kim xua tay: "Thôi tôi về đây, ở nhà còn đang bao việc." Nói rồi quay gót bước đi.

Lưu Đại Dũng hất hàm hỏi vợ: "Lão tới đây làm gì?"

"Tới nói chuyện lão Hoàng, bảo lão Hoàng còn muốn tìm ổng lấy thịt, hỏi ý tôi tính thế nào."

Lưu Đại Dũng cũng không hỏi thêm về lão Kim: "Luộc cho tôi bát hoành thánh đi."

"Hết rồi, để tôi úp cho ông bát mì nhé. Chỗ hoành thánh gói sẵn lúc nãy tôi đưa hết cho lão Kim rồi. Rảnh rang tôi gói lại mẻ khác."

Nghe vậy, sắc mặt Lưu Đại Dũng tối sầm lại: "Đồ nhà ăn bà đem cho ổng làm gì? Bà thân thiết với ổng lắm hả?"

Thang Phượng lập tức nổi đóa: "Người ta có lòng giúp đỡ, lại nể mặt mình như thế. Chẳng nhẽ tôi để người ta xách tay không ra về? Tay nghề của tôi đáng giá mấy đồng bạc mà ông phải suy diễn linh tinh, nói ra người ta cười cho thối mũi."

"Cười á, tôi cũng chẳng biết ai mới đáng buồn cười. Bà ra ngoài quan hệ rộng rãi thế, nhà này làm sao sánh kịp." Lưu Đại Dũng gắt gỏng.

Ông chướng mắt nhất cái tính này của Thang Phượng, ra ngoài kết giao quen biết đủ hạng người tạp nham, với đám đàn ông cũng có thể bô bô c.h.é.m gió, ngày càng chẳng ra thể thống phụ nữ.

Thang Phượng tức lộn ruột: "Tôi quan hệ rộng chẳng phải là vì cái nhà này sao? Ra đời lăn lộn chỗ nào mà chẳng cần nhờ bạn bè giúp đỡ? Ông còn ăn nói hàm hồ nữa thì chúng ta tính sổ luôn một thể!"

Lưu Đại Dũng nghe vậy thì chán chẳng buồn cãi nữa. Cãi nhau với bà ấy cũng vô ích.

Thang Phượng cũng lười để tâm đến ông ta, trong tay bà đang có một núi việc phải lo.

Tiền đã nhận rồi, việc cấp bách nhất bây giờ là phải nhanh ch.óng mở tiệm cho đàng hoàng.

Hoàng Quốc Đống lại tìm đến lão Kim nhưng lần này bị từ chối thẳng thừng.

Thái độ của đối phương thậm chí còn rất tệ.

Điều này khiến Hoàng Quốc Đống - kẻ làm ông chủ lớn nhiều năm - vô cùng phẫn nộ, nhưng ngặt nỗi chẳng có cách nào.

Nhớ lại kiếp trước, gặp cái loại tép riu như thế này ông ta ngay cả một cái liếc mắt cũng lười bố thí. Vậy mà bây giờ lại bị người ta xỉa xói, ông ta thật sự nuốt không trôi cục tức này. Thà bỏ nhiều tiền hơn mua thịt đắt, chứ ông ta quyết không cầu cạnh lão Kim nữa.

Dù sao sau này mở chuỗi tiệm hoành thánh kiếm đống tiền, ông ta cũng chẳng thèm để mắt dăm ba đồng bạc lẻ từ mấy cân thịt rẻ.

Ông ta không tin, đều là thịt lợn, chỉ cần mua loại tươi sống thì có khác biệt lớn đến đâu.

Lùng sục vài cửa hàng cung tiêu, cuối cùng cũng tìm được một chỗ trông khá ổn thỏa, chốt thỏa thuận cung cấp thịt lợn mỗi ngày mang tới tận tiệm.

Chuyện thịt thà thế là xong xuôi, giờ chỉ còn việc mở cửa bán lại.

Hoàng Quốc Đống gọi điện thoại về nhà giục mẹ lên. Lần này ông ta không gọi em dâu nữa, chỉ tính nhờ mẹ lên kèm người mới. Nói gì thì nói, mẹ ông ta trừ cái tội mua thịt không ra hồn, chứ tay nghề nấu nướng của Thang Phượng thì có vẻ như đã học lỏm được rồi.

Qua chuyện lần này ông ta cũng vỡ lẽ, người nhà làm việc không đáng tin cậy.

Thế nhưng lần này mẹ Hoàng lại làm mình làm mẩy. Ở nhà hai ngày nay, con thứ hai con thứ ba đã "bơm" vào đầu bà không ít lời lẽ. Bọn chúng phân tích rằng anh cả tuy có tiền, nhưng lại chẳng cho ai sơ múi được đồng nào. Cái bà Thang Phượng kia phụ trách nấu hoành thánh thì xơi tận bốn phần lợi nhuận, còn người nhà ruột thịt đi nấu hoành thánh thì lại chỉ nhận được đồng lương c.h.ế.t đói. Cuối cùng xảy ra chuyện thì lại bị lôi ra c.h.ử.i té tát. Cái này còn khổ cực hơn cả Dương Bạch Lao (nhân vật nông dân nghèo bị bóc lột) ngày xưa nữa.

Anh cả đối xử với người nhà quá tàn nhẫn.

Thế là cả nhà thống nhất ý kiến, phải cho Hoàng Quốc Đống sáng mắt ra, hiểu được một đạo lý: không có người nhà thì anh ta chẳng là cái thá gì.

Vì vậy lúc Hoàng Quốc Đống gọi điện giục lên, mẹ Hoàng không đồng ý ngay mà ra điều kiện bắt ông ta phải trích một phần lợi nhuận của tiệm ra. "Mẹ là mẹ ruột của mày, cũng là đứng nấu hoành thánh, cớ sao mẹ lại thua kém con mẹ Thang Phượng đó? Rốt cuộc mẹ là mẹ mày, hay nó là mẹ mày hả?"

Hoàng Quốc Đống: "..."

Trán Hoàng Quốc Đống nổi đầy gân xanh. Ông ta chỉ muốn khởi nghiệp đàng hoàng thôi, sao lại cứ có lắm kẻ cản chân như vậy? Muốn chia chác hưởng lợi, lại chẳng thèm giúp đỡ ông ta. Chì biết há miệng đòi tiền. Kiếp trước ông ta đã vứt cho cái nhà này biết bao nhiêu tiền cơ chứ.

Một lần nữa bị người thân đ.â.m lén, tim Hoàng Quốc Đống lại nhói đau.

Ông ta có cảm giác xung quanh mình thực sự chẳng còn ai tốt đẹp.


Hoàng Quốc Đống tức tốc ra chợ lao động tìm ngay được một đầu bếp.

Sau đó tiệm mở cửa kinh doanh trở lại.

Nhưng đồng thời ông ta cũng nhận ra, ở cách tiệm mình không xa, có một cửa tiệm đang bỏ trống cũng bắt đầu sửa sang. Nghe đồn cũng là làm nhà hàng. Nhìn diện tích cũng không hề nhỏ.

Hoàng Quốc Đống không hề lo lắng, tiệm ăn càng nhiều càng tốt, giống như buôn bán quần áo vậy, hàng quán sầm uất thì mới thu hút được khách. Đạo lý này ông ta hiểu rõ.

Tiệm của Hoàng Quốc Đống mở cửa lại, khách quen quanh đó cũng nể mặt ghé qua ủng hộ.

Dù sao thì ấn tượng tốt đẹp trước kia vẫn còn. Ai cũng nghĩ tuy tách ra làm riêng, nhưng biển hiệu vẫn còn đó, hương vị chắc chắn không thay đổi.

Kết quả ăn xong rồi, hương vị hoàn toàn khác xa lúc trước.

Dẫu cũng gọi là ăn được, nhưng có so sánh mới thấy sự chênh lệch. Cùng là hoành thánh, nhưng không còn là cái vị hoành thánh họ Thang khiến người ta quyến luyến quên đường về nữa.

Đám khách này ngoài mặt chẳng chê bai câu nào, nhưng trong lòng đã gạch tên quán này khỏi danh sách ăn sáng mỗi ngày.

...

Chuyến đi Nam lần này của Tôn Yến Ni và Trần Mỹ Hà kéo dài nửa tháng trời, mãi cho đến khi Tống Như Tinh báo tin đã có thể chính thức bắt tay làm thủ tục tiếp quản nhà xưởng, hai người mới rục rịch khởi hành trở về.

Lần này hai người quả thực đã học hỏi được rất nhiều điều bổ ích. Cũng bắt đầu có định hướng rõ ràng về việc vận hành một nhà xưởng.

Tuy nhiên, chỉ đi học "ké" một lần thế này chưa thấm tháp vào đâu, cả hai đều ôm hy vọng sau này sẽ có thêm nhiều cơ hội học hỏi như thế. Thế nên trước khi rời đi, họ ngỏ ý muốn mời Trần Nguyên một bữa cơm, tặng chút quà cáp để giữ mối quan hệ. Đâu thể cứ ỷ lại mãi vào sự kết nối của Tống Như Tinh được.

Trần Nguyên từ chối bữa cơm, chỉ đồng ý uống một ly cà phê. Địa điểm cũng là ngay tại phòng khách của xưởng may.

Tôn Yến Ni tươi cười tặng quà, bày tỏ sự biết ơn trong suốt thời gian qua.

Trần Nguyên xua tay: "Không cần khách sáo, tôi và Tống Như Tinh là bạn học cũ, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình."

Thư Sách

Tôn Yến Ni đáp: "Hai chuyện khác nhau chứ anh, hai người là bạn học, nhưng chúng tôi lại là người được hưởng lợi trực tiếp. Người ta nói có qua có lại mới toại lòng nhau, anh Trần đừng khách sáo ạ."

Trần Mỹ Hà hùa theo: "Đúng vậy ạ, đây là lễ nghĩa cơ bản của chúng tôi."

Trần Nguyên thấy quà cáp cũng không nằm ngoài mức độ xã giao bình thường nên không từ chối nữa: "Hai người chuẩn bị về sao?"

Tôn Yến Ni cười bảo: "Vâng, thủ tục nhà xưởng bên kia đã bắt đầu chạy rồi, về đến nơi là có thể bắt tay vào làm ngay. Sau này chắc còn phải nhờ anh Trần chỉ giáo thêm nhiều ạ."

Trần Nguyên đáp: "Làm gia công thì ngoài yêu cầu quản lý chất lượng khắt khe và giao hàng đúng hạn ra, cũng không có gì khó khăn. Tôi tin hai người làm được."

Tôn Yến Ni tươi cười: "Bọn tôi cũng ấp ủ ước mơ lớn hơn, không chỉ làm gia công mà còn muốn xây dựng thương hiệu riêng nữa. Ai mà chẳng có mộng lớn cơ chứ. Vẫn mong muốn vươn lên mà. Đơn vị của anh chính là tấm gương để bọn tôi noi theo."

Trần Nguyên nghe vậy khẽ cười lắc đầu.

Nhìn thái độ của anh ta, nụ cười trên môi Tôn Yến Ni hơi sượng lại.

Trần Mỹ Hà thẳng thắn hỏi: "Anh Trần không tin tưởng chúng tôi sao?"

Trần Nguyên trả lời: "Không phải tôi không tin các chị, có lẽ tôi nói hơi thẳng. Nhưng muốn phát triển thương hiệu thời trang của Hoa Quốc thực sự vô cùng chật vật. Chỉ riêng khâu thiết kế thôi đã rất khó để cạnh tranh trên thị trường quốc tế rồi. Cho nên lời khuyên chân thành của tôi là nếu muốn dấn thân vào mảng thời trang, cứ bám trụ mảng gia công là an toàn nhất. Đỡ phiền phức mà lại chắc ăn."

Đó là lời khuyên thực tế nhất trên lập trường của một thương nhân. Lúc nói chuyện với Tống Như Tinh, anh ta cũng thẳng thắn bày tỏ quan điểm này. Làm kinh doanh, muốn kiếm tiền thì phải bám sát thực tế.

Nghe Trần Nguyên nói vậy, tâm trạng của Tôn Yến Ni và Trần Mỹ Hà đều chùng xuống. Từ nhỏ hai người đã được giáo d.ụ.c về lòng yêu nước, sách giáo khoa toàn là những bài học tự hào dân tộc. Bản thân bị coi thường còn đỡ, dẫu sao thì họ cũng chưa làm nên trò trống gì. Nhưng ngành may mặc của nước nhà bị người ta xem nhẹ, trong lòng làm sao mà thoải mái cho được.

Tôn Yến Ni cạn lời, nhưng để tránh mất lòng, cô cũng đành nuốt cục tức vào bụng.

Trần Mỹ Hà bản tính thật thà, cố nén giận nhưng vẫn muốn phản biện vài câu: "Tôi tuy học vấn thấp, nhưng tôi biết hiện nay nước ta xuất khẩu không ít hàng hóa. Dù có xuất phát muộn, nhưng không có nghĩa là chúng tôi sẽ tụt hậu mãi. Anh Trần cứ tin tôi đi, thời trang của Hoa Quốc chắc chắn sẽ vượt trội hơn bên ngoài. Sẽ có ngày đó thôi."

Trần Nguyên nhướng mày: "Vậy cứ mỏi mắt chờ xem."

Bước ra khỏi xưởng, hai người đều khẽ thở dài.

Tôn Yến Ni động viên: "Em với Hướng Bắc còn làm kinh doanh được, thì ngành may mặc của Hoa Quốc đương nhiên có thể vươn ra biển lớn! Dù chị em mình không làm được, chắc chắn cũng có người làm được." Cô không tự tin vào bản thân, nhưng lại đặt niềm tin rất lớn vào người khác. "Ngay cả khi chúng ta không làm được, thế hệ của Ngư Bảo nhà mình chắc chắn sẽ làm được!"

...

Tôn Yến Ni nằm mơ cũng không ngờ, mình cái ghế xưởng trưởng của cô còn chưa ngồi ấm chỗ, thì Ngư Bảo nhà cô đã nghiễm nhiên trở thành bà chủ rồi.

Cô vừa về đến nhà thì nghe Lâm Hướng Bắc tường thuật lại vụ Gia Ngư đầu tư mở cửa hàng.

"Thế là anh rút sạch tiền trong sổ tiết kiệm của con bé rồi à, thôi sau này nếu có tiền lời,anh lại bỏ vào sổ tiết kiệm bù cho con." Lâm Hướng Bắc báo cáo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận