Vừa đến cửa hàng, Hoàng Quốc Đống lại ló mặt tới.

Dạo gần đây, hắn ta cứ dăm ba bữa lại ghé thăm Hoàng Nhạc, rồi viện cớ đưa con bé ra ngoài ăn quà vặt. Trần Mỹ Hà chẳng buồn ngăn cản, mà có muốn cản cũng chẳng được.

Nhìn bóng lưng Hoàng Nhạc khuất dần, Trần Mỹ Hà quay vào trong, tiếp tục lúi húi với công việc dang dở.

Đợi khi hai bố con đã yên vị ở quán ăn sáng, Hoàng Quốc Đống mới cất tiếng: "Mẹ con vẫn chưa hồi tâm chuyển ý à?"

Hoàng Nhạc lắc đầu nguầy nguậy: "Bố ơi, con xin lỗi."

Cô bé thực sự đã hết cách, khóc lóc ỉ ôi cũng vô ích, khuyên can mỏi miệng cũng bằng thừa. Thậm chí cô bé còn mang chuyện sẽ theo bố ra làm v.ũ k.h.í đe dọa, thế mà tính tình Trần Mỹ Hà vẫn rắn như đá tảng, không chút lay chuyển. Y hệt như kiếp trước.

Hóa ra không phải mẹ cô bé thay đổi, mà bản tính vốn dĩ đã cố chấp như vậy. Một khi đã quyết định thì trời gầm cũng không thèm nghe.

Hoàng Quốc Đống bực dọc ra mặt, cái con ranh này sao mà vô dụng thế cơ chứ.

Dạo này cuộc sống của hắn thực sự túng quẫn, tiền bạc trong nhà đã cạn kiệt, hắn đang cần gấp một khoản tiền mặt. Khoản tiền bồi thường từ bệnh viện hiện đang nằm gọn trong tài khoản của Trần Mỹ Hà, vì thủ tục ly hôn chưa xong xuôi nên hắn chẳng có cớ gì ép cô nhả tiền ra.

Chưa kể Trần Mỹ Hà lại ngoan cố không chịu hàn gắn. Nếu quyền nuôi con rơi vào tay cô ta, khoản tiền bồi thường đó coi như vuột khỏi tay hắn, thậm chí hắn còn phải c.ắ.n răng nộp tiền cấp dưỡng hàng tháng.

Càng nghĩ càng thấy uất ức.

Con đường khởi nghiệp thì gian nan, biến cố ập đến liên miên khiến Hoàng Quốc Đống ngày càng mất bình tĩnh.

Hắn thừa hiểu bản tính sắt đá của Trần Mỹ Hà, chuyện ly hôn chắc chắn không thể vãn hồi. Vài ngày nữa là hầu tòa, hắn chẳng còn cách nào thay đổi cục diện. Mà cho dù có không ly hôn, với bản thỏa thuận chia tài sản đã ký trước đó và cái thái độ cương quyết của Trần Mỹ Hà hiện tại, nếu cứ dùng dằng thì hắn cũng chẳng xơ múi được gì. Hắn cũng đã tham khảo ý kiến luật sư về cổ phần của Mỹ Vị Đa, nhưng luật sư khẳng định Trần Mỹ Hà chỉ là người góp vốn nhỏ lẻ, hắn không thể nào chiếm đoạt được quyền đại lý của thương hiệu này.

Cách khả dĩ nhất lúc này là phải giành bằng được quyền nuôi con, đồng thời thâu tóm luôn khoản bồi thường, rồi sau Tết đòi nốt tiền bồi thường từ cái gã Trương Tường kia. Đó mới là vốn liếng để làm lại từ đầu.

Vì thế, đứa trẻ này chính là chìa khóa then chốt.

Sau này hàng tháng lại còn được nhận tiền trợ cấp từ Trần Mỹ Hà nữa chứ. Tiền vào như nước, cơ hội khởi nghiệp sẽ mở rộng thênh thang.

Khốn nỗi, phần thắng của hắn khá mỏng manh. Vụ xô xát lần trước khiến Hoàng Nhạc bị thương chắc chắn sẽ bị lôi ra làm bằng chứng bất lợi trước tòa. Ban đầu hắn còn định nhờ nhà họ Trần gây sức ép, nhưng cái nhà đó thấy Trần Mỹ Hà cứng đầu quá, biết không sơ múi được gì nữa nên giờ chỉ chăm chăm đòi chia phần.

Tiền đâu ra mà chia cho bọn họ! Đúng là một lũ vô tích sự.

Luật sư Vương cũng đã khuyên, tốt nhất là nên hòa giải ngoài tòa.

Hắn đưa mắt nhìn Nhạc Nhạc. Cô bé cũng đang nhìn hắn đăm đăm. Thấy vẻ mặt lo âu của bố, Hoàng Nhạc cũng thấy áy náy vì không giúp được gì.

Hoàng Quốc Đống xoa đầu cô bé, dịu giọng: "Nhạc Nhạc, con có muốn sống với bố mãi mãi không?"

Hoàng Nhạc gật đầu cái rụp: "Có ạ."

"Vậy thì không được sống cùng mẹ nữa đâu nhé, mẹ nhẫn tâm lắm, bỏ rơi bố con mình rồi."

Nghe câu nói đó, lòng Hoàng Nhạc dâng lên một nỗi chua xót.

Đến giờ cô bé vẫn không thể hiểu nổi, tại sao mẹ lại lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng lại chỉ dành sự dịu dàng cho mỗi Gia Ngư. Cô bé tin chắc rằng, nếu Gia Ngư mở lời xin mẹ đừng ly hôn, mẹ chắc chắn sẽ đồng ý tắp lự.

"Nhạc Nhạc à, bố muốn đón con về nuôi, nhưng tòa án đang làm khó dễ bố. Bố cần con giúp một tay, không biết con có sẵn lòng giúp bố không?"

Hoàng Quốc Đống vốn ít khi tiếp xúc với trẻ con. Đứa trẻ duy nhất hắn từng nuôi dạy là Gia Ngư. Trong tâm trí hắn, Gia Ngư ở cả hai kiếp đều vô cùng sắc sảo, tinh ranh, hiểu chuyện người lớn từ rất sớm. Thế nên hắn mặc nhiên cho rằng Hoàng Nhạc cũng giống như Gia Ngư, sẽ hiểu được những toan tính của mình.

Thư Sách

Hoàng Nhạc chớp mắt nhìn hắn: "Bố ơi, con sẽ giúp bố."

Hoàng Quốc Đống ghé sát tai cô bé, thì thầm to nhỏ.

Nghe xong kế hoạch của bố, Hoàng Nhạc trợn tròn mắt kinh ngạc, xen lẫn chút do dự. Dù sao cô bé cũng không nỡ nhìn mẹ phải chịu quá nhiều tổn thương, ngay cả khi cô bé theo bố, cô bé cũng hy vọng mẹ sẽ không chán ghét mình.

Hơn nữa, một nỗi hoài nghi cũng dấy lên trong lòng cô bé: Tại sao bố lại đẩy cô bé vào tình thế nguy hiểm như vậy? Dù chỉ là vở kịch, nhưng bắt một đứa trẻ đứng ra làm bình phong thì có phần quá đáng không? Nhận ra sự chần chừ của con gái, Hoàng Quốc Đống thoáng chút không vui, nhưng vẫn phải cố dỗ ngọt: "Nhạc Nhạc à, trên đời này bố chỉ còn mỗi mình con thôi. Mẹ con đã có Gia Ngư rồi. Nếu con cũng bỏ rơi bố, thì bố biết sống sao." Hoàng Quốc Đống giở bài diễn sâu. Hắn phát hiện ra con bé rất để ý đến cảm xúc của hắn. Đúng là m.á.u mủ tình thâm có khác. Biết thương xót bố, chẳng bù cho cái con ranh Gia Ngư kia.

Nhìn dáng vẻ sầu não của Hoàng Quốc Đống, Hoàng Nhạc chợt nhớ lại cái c.h.ế.t tức tưởi của ông ở kiếp trước, đôi mắt vẫn trừng trừng không nhắm.

Nhớ lại cảnh mình bơ vơ, cô độc sau khi bố mất, sống mũi cô bé cay xè. Kiếp này, cô bé thề sẽ bảo vệ bố, không để bất kỳ ai hãm hại hai bố con nữa.

"Bố đừng buồn, con sẽ giúp bố mà."

Hoàng Quốc Đống xoa đầu cô bé: "Nhưng con cũng phải cẩn thận đấy nhé, chỉ là dọa mẹ một chút thôi. Phải biết tự bảo vệ mình, bố không thể mất con được."

Hoàng Nhạc gật đầu. Cô bé thở phào nhẹ nhõm, bố vẫn rất quan tâm đến mình, chỉ là trong tình thế bí bách mới phải làm vậy thôi.

Hoàng Quốc Đống tiếp tục vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng: "Con gái ngoan của bố. Bố hứa sau này sẽ kiếm thật nhiều tiền, biến con thành một tiểu thư đài các, cho c.o.n c.uộc sống sung sướng nhất trần đời." Kiếp trước con bé vô phước không được hưởng thụ, kiếp này hắn nhất định sẽ bù đắp tất cả, để cho Trần Mỹ Hà phải sáng mắt ra.

Nghe những lời hứa hẹn của bố, Hoàng Nhạc lại nhớ đến cuộc sống xa hoa của Gia Ngư kiếp trước, cô bé siết c.h.ặ.t nắm tay: "Vâng ạ."

Lần này, cô bé sẽ sát cánh cùng bố gây dựng cơ đồ, để những kẻ huênh hoang trong công ty của bố kiếp trước không còn dám khinh miệt cô bé nữa. Cô bé sẽ trở thành người thừa kế xứng đáng nhất của nhà họ Hoàng, được bố đích thân truyền dạy những ngón đòn kinh doanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tháng Giêng, trời đổ tuyết trắng xóa.

Dù đường trơn trượt, buốt giá, Lâm Hướng Bắc và ông Lâm vẫn phải xách quà cáp lên đường đi chúc Tết sớm, kết hợp bàn chuyện làm ăn.

Đứng trước ngõ nhà Xưởng trưởng một xưởng thép ở thị trấn, hai bố con bỗng dưng chùn bước.

Cái việc hạ mình đi cầu cạnh người khác thế này, ông Lâm quả thực chưa quen. Cả đời ông quen được người ta tung hô, trải t.h.ả.m đỏ mời chào rồi. Thế là ông đùn đẩy trách nhiệm sang cho cậu con trai, bắt Lâm Hướng Bắc xách quà đi trước, còn ông chắp tay sau lưng lững thững đi theo, điệu bộ hệt như một vị lãnh đạo đang đi thị sát.

Lâm Hướng Bắc cũng đâu mặn mà gì cái việc này.

Là công nhân xưởng thép Giang thị, khoác lên người bộ đồng phục nhà máy thôi là đã oai như cóc rồi.

Ngay cả trong xưởng, anh cũng hiếm khi phải luồn cúi, nịnh bợ cấp trên. Bản tính tàng tàng, chẳng tranh giành với ai nên chẳng việc gì phải lấy lòng lãnh đạo. Ấy thế mà nay lại phải vì miếng cơm manh áo mà hạ mình...

"Bố ơi, hay là mình dạo một vòng rồi về đi. Về cứ bảo là đi làm ăn thật nhưng không gặp được người ta. Dù sao thì Ngư Bảo cũng đâu có biết."

Ông Lâm nhớ tới cô cháu gái cưng, lại nghĩ đến bà vợ dữ như chằn lửa ở nhà. Vốn là người thật thà, ông không quen nói dối, sợ đêm nằm ngủ mớ lại phun ra hết sự thật thì toi đời. "Không được, mẹ mày mà biết là có chuyện đấy. Mà này Hướng Bắc, việc hôm nay không làm thì ngày mai cũng phải làm. Không đi cầu cạnh người ta thì lấy đâu ra mối làm ăn?"

"Bố nói thì nghe dễ lắm, sao bố không đi trước đi?"

"Mày là giám đốc công ty cơ mà? Tao chỉ là tay thợ làm thuê thôi. Việc ngoại giao đâu phải phần của tao." Ông Lâm thủng thẳng đáp, tay vẫn chắp sau lưng, phong thái ung dung tự tại.

Ông tự cho mình cái quyền được kiêu kỳ, bởi thợ kỹ thuật thì ở đâu chẳng được trọng vọng.

Sợ cậu con trai bỏ cuộc giữa chừng, ông bồi thêm một câu chí mạng: "Ngư Bảo là con mày đấy nhé. Về nhà tao sẽ khai thật với con bé, để xem nó có khóc lóc ầm ĩ không."

Trong đầu Lâm Hướng Bắc lập tức hiện lên hình ảnh đôi mắt to tròn, ngấn nước, đầy vẻ trách móc của con gái.

Haizz... Sợ thật đấy.

Lâm Hướng Bắc hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể, dấn bước về phía trước.

Ngư Bảo à, vì chiếc đàn piano của con, bố bất chấp tất cả!

...

Chưa đầy nửa tiếng sau, Lâm Hướng Bắc lảo đảo bước ra khỏi nhà ông Xưởng trưởng.

Sự tình diễn ra quá đỗi suôn sẻ khiến anh không dám tin vào mắt mình.

Suôn sẻ đến mức khó tin.

Vừa mới thưa chuyện, chưa kịp hạ mình cầu xin, ông Xưởng trưởng đã đon đả mời hai bố con chén trà nóng, rồi than thở về những khó khăn của xưởng, nhờ họ tiện thể xem giúp.

Nếu không phải nán lại uống cho xong chén trà xã giao, có khi họ đã bị lôi xềnh xệch ra xưởng ngay tắp lự rồi.

Ba người cùng nhau tiến thẳng ra xưởng.

Đến đây, sân khấu nhường lại cho ông Lâm - chuyên gia kỹ thuật lão làng.

Lúc này, Lâm Hướng Bắc mới nắm được ngọn ngành. Hóa ra, dịp cuối năm đơn hàng dồn dập, dây chuyền sản xuất lại dở chứng lăn đùng ra hỏng. Đám thợ bảo dưỡng "cây nhà lá vườn" của xưởng thì tay nghề quá non kém, loay hoay mãi không xong. Xin chi viện từ xưởng lớn thì người ta cũng đang quá tải, lịch sửa chữa xếp hàng dài đến tận tháng Ba năm sau.

Sự xuất hiện đột ngột của hai bố con Lâm Hướng Bắc quả là vị cứu tinh giáng trần.

Nghe đến đây, Lâm Hướng Bắc thầm cảm tạ trời đất vì đã quyết định đi chuyến này trước Tết.

Nếu để ra Giêng mới đi, chắc chắn chẳng dễ dàng gì kiếm được mối hời thế này.

Con gái rượu nói cấm có sai, phải biết quý trọng thời gian!

Với uy tín và kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, tay nghề của ông Lâm là điều không phải bàn cãi.

Dàn máy móc ở xưởng thị trấn toàn là đồ cũ rích, đối với ông Lâm thì dễ như trở bàn tay.

Sau một hồi săm soi, ông đã nhanh ch.óng chẩn đoán ra "bệnh". Nhưng để "chữa" thì cần phải có đồ nghề chuyên dụng, mấy thứ kìm b.úa gỉ sét của xưởng này không làm ăn gì được.

Ông Xưởng trưởng nghe nói khắc phục được sự cố thì mừng như bắt được vàng. Thị trường thép đang vào cầu, đình đốn một ngày là thất thu bao nhiêu tiền của.

"Bác Lâm, bác giúp được chúng tôi vụ này thì quý hóa quá. Không biết chi phí sửa chữa tính toán thế nào ạ?"

Lâm Hướng Bắc đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, nghe hỏi vội vàng giật mình, lôi ngay tấm danh thiếp ra đưa cho đối tác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận