Hắn chắp tay với ta, thở dài hỏi:

- Mẫu thân, có phải Hoài Cẩn có chỗ nào không đúng, đường đột vị di nương này không? - Con là con nuôi của ta, Nguyệt di nương từ trước đến giờ không quen nhìn người chủ mẫu là ta đây, bà ta không thích con cũng là chuyện bình thường.

Ta thầm cười trong lòng, thằng nhóc này đổ dầu vào lửa chuẩn ghê. Quả nhiên, Trung Dũng hầu nghe xong thì càng tức giận hơn:

- Còn tiếp tục náo loạn, ta sẽ bỏ ngươi.

Từ Ánh Nguyệt tỏ vẻ thương tâm muốn chếc và thêm chút hối hận, chỉ là không biết đang hối hận gì. Bà ta hận phu quân tuyệt tình, cũng hận đứa con trai đáng nhẽ không nên xuất hiện ở đây. Một khi sự thật bại lộ, vinh hoa phú quý dễ dàng có được cũng sẽ biến mất. 

Ngay lúc không khí đang căng thẳng thì bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào. Giọng nói the thé của vị thái giám mặt trắng không râu vang lên:

- Quý phi nương nương giá lâm!

Một dáng hình nở nang được mọi người vây xung quanh từ từ đến gần, trên đầu cài trâm phượng, eo đeo ngọc bội, trang sức trên người không chỗ nào là không tỉ mỉ quý giá.

Nàng ta cởi áo choàng lông chồn đưa cho cung nữ hầu hạ, mặt mày ngoan lệ quát lạnh:

- Còn không mau đi đỡ mẹ ta dậy!

Trong ba đứa bé bị bỏ ở lại thì Lục Nguyên Sắc có tình cảm sâu sắc với mẹ ruột nhất. Lúc đó nàng ta đã nhớ được mọi chuyện, vô cùng chán ghét người mẹ kế đến chiếm vị trí của mẹ đẻ mình. Nhưng nàng ta không ngu ngốc như Lục Nguyên Linh, tuổi còn nhỏ đã học được ngụy trang bản thân, mặt ngoài thì làm nũng, sau lưng chơi trò ngáng chân, xúi giục bà nội bắt mẹ kế lập quy củ, nhắc nhở cha mình không quên mẹ ruột.

Ta nhìn đôi mẹ con đang hỏi han ân cần trước mặt, cảm giác được tâm trạng thuộc về nguyên chủ đang kịch liệt phun trào trong cơ thể.

Là nỗi hận.

Bà ấy hận đứa con gái lớn vong ơn bội nghĩa này nhất. Nguyên chủ biết rõ động tác nhỏ của đứa con gái này sau lưng mình, nhưng bà ấy vẫn lựa chọn dùng lòng từ ái để đối xử với nàng ta. Lục Nguyên Sắc có thể lên làm quý phi đều nhờ vào của hồi môn của mẹ kế và mối quan hệ trong cung của bà ấy. 

Không sai, nguyên chủ có liên hệ với người phụ nữ tôn quý nhất trong hậu cung … Thái Hậu! Hiếm có người biết, Thái hậu là bạn thân của bà ấy. Đích nữ có vòng bạn bè của đích nữ, thứ nữ cũng vậy. Hai người có quan hệ vô cùng tốt, trước đây khi có quân phản loạn mưu phản, chính nguyên chủ tại lúc nguy hiểm nhất đã che chở bảo vệ Thái Hậu và Hoàng Đế. Cho nên khi trưởng nữ nói muốn vào cung, bà ấy đã nhờ Thái Hậu để ý. Nếu không phải mấy năm gần đây cơ thể của Thái hậu không tốt, phải đi chùa Hộ Quốc để dưỡng lão thì cả một ổ sói vô ơn này đâu dám kiêu ngạo như vậy?

Ta vuốt n.g.ự.c cố gắng bình ổn cảm xúc. Lục Nguyên Sắc đã thân mật với Nguyệt di nương xong rồi, lại hàn huyên với phụ thân vài câu. Nàng ta không hề nhìn đến người mẹ kế này là ta, cũng chưa từng ân cần thăm hỏi, coi như triệt để không để tâm. Một bên Tống Cảnh thấy sắc mặt ta khó nhìn mới nhẹ giọng hỏi:

- Mẫu thân thấy khó chịu sao?

Sự lo lắng dưới đáy mắt của thiếu niên không giống giả vờ.

- Không sao cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người không cam lòng là nguyên chủ, ta chỉ muốn về nhà, cũng không thèm để ý những thứ này. Có điều thuận tay báo thù cũng không phải chuyện tốn sức gì. Ta rũ mắt che giấu đi tâm sự.

- Cha, mẹ vốn là nguyên phối, lại chịu khổ nhiều năm như vậy, sao ngài có thể dùng vị trí quý thiếp để nhục nhã bà ấy? Ngay cả bình thế cũng chưa đưa cho bà ấy?

Nữ t.ử dùng bàn tay trắng như ngọc gẩy trâm cài trên tóc mai, bình tĩnh chất vấn. Trung Dũng hầu nhếch nhếch khóe miệng, dời ánh mắt về phía ta:

- Cái này …

Ta còn chưa lên tiếng, nàng ta đã đ.á.n.h đòn phủ đầu, ấn tội danh cho ta:

- Xưa đến nay mẫu thân luôn dày rộng hiền đức, chắc chắn không phải một người đàn bà chỉ biết ghen ghét đúng không?

Môi của Lục Nguyên Sắc hơi chu lên, đôi mắt cong cong giống như một thiếu nữ ngây thơ tuổi mười sáu. Chỉ là ai cũng hiểu, người có thể sống sót được ở nơi ăn thịt người như hậu cung kia thì đâu phải loại lương thiện gì.

- Đương nhiên ta không phải người đàn bà hay ghen tị rồi.

Ta uống một hớp trà, từ từ đứng dậy, ở trên cao nhìn xuống Từ Ánh Nguyệt đang có vẻ mặt chờ mong:

- Trong phủ này, người người đều có thể làm bình thê. Chỉ có ngươi, đích tỷ tốt của ta, ngươi không có đức, không xứng với vị trí này, chỉ có thể làm thiếp!

- Từ Ánh Vãn! Ngươi đừng quá mức như thế!

Lục Nguyên Sắc quá kinh hãi:

- Mẫu thân, ngài chiếm vị trí của mẹ ruột ta suốt mấy chục năm, đã được hưởng danh phận chủ mẫu của hầu phủ, ngài còn có gì không hài lòng chứ.

Ta chỉ cửa chính:

- Còn có ngươi, đồ lòng lang dạ sói, cút cho ta.

Lục Nguyên Sắc không dám tin ta lại không để ý đến mặt mũi của nàng ta như thế. Đây là người mẹ kế mềm yếu để người ta bắt nạt đó sao?

- Láo xược!

Từ khi ngồi lên vị trí này, rất lâu rồi Lục Nguyên Sắc chưa từng bị mất mặt như thế. 

- Đừng nghĩ là ta gọi bà một tiếng “mẫu thân” là bà có thể ngồi lên đầu lên cổ bản Quý phi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 9 | Đọc truyện chữ