Ở lại thôn trang suối nước nóng nửa tháng, khi ta về đến phủ thì phát hiện cây đào vốn đã lớn hiện cũng bị dời đi. Người hầu trong nhà bận rộn đi qua đi lại để trồng hoa mai. Vú già quản sự là người hầu hồi môn của ta vội tiến lên nói:
- Là do vị Nguyệt di nương kia phân phó.
Bà ta nói cái gì mà hoa đào quá diễm tục, hoa mai mới là thứ phong nhã. Xem ta bà ta cho rằng hoa đào là do ta trồng nên mới muốn dùng hoa để ẩn dụ người. Ta cười, phân phó lại:
- Ngươi đi tìm Đại thiếu gia, nói cho hắn biết, trận phong thủy “Bộ bộ cao thăng” mà hắn tỉ mỉ bố trí bị người ta phá rồi.
Ngay lúc sau đã thấy Lục Nguyên Hủ nổi giận đùng đùng chạy về. Hắn ta vốn đã chướng mắt người mẹ đẻ không ra gì này rồi. Ban đầu vì nhiều năm không gặp, lại thêm Từ Ánh Nguyệt than nghèo kể khổ với nhớ một chút tình thân nên hắn mới muốn xin phong cáo mệnh cho mẹ ruột.
Nhưng chỉ cần ảnh hưởng đến đường làm quan của hắn, Lục Nguyên Hủ có thể lập tức không nhận lục thân luôn chứ đừng nói đến một chút tưởng nhớ kia.
Nghe nói bên đó cãi nhau một trận rất lớn, lớp trang điểm trên mặt của Nguyệt di nương cũng bị nước mắt làm cho lem nhem hết cả.
Thời tiết dần lạnh, ta và Tống Cảnh đang ngồi ăn lẩu thì trưởng nam đã vén mành đi vào.
- Mẹ, con trai mang cho ngài một bình rượu mơ, ngài xem có thích …
Lục Nguyên Hủ đưa vò rượu lớn chừng bàn tay cho tỳ nữ, nét mặt ôn hòa ngưng lại, lời còn chưa hết đã hỏi:
- Vị này là …? Tống Cảnh buông đũa, đứng dậy hành lễ:
- Bái kiến Đại huynh, em tên Hoài Cẩn.
Người này còn chưa lớn mà hành lễ cũng ra dáng lắm. Ta trầm mê trong vị thơm ngon của miếng thịt trong nồi, không ngẩng đầu lên mà giải thích:
- Cha mẹ của Cảnh nhi đã qua đời, trong nhà cũng không có ai nương tựa. Ta thấy thằng bé ngoan ngoãn ân cần nên mới nhận làm con nuôi. Ngươi yên tâm, hắn là người nhà họ Tống, ta sẽ không đưa hắn vào gia phả của hầu phủ.
- Hóa ra là Cảnh tiểu đệ.
Lục Nguyên Hủ cởi mở cười, vén vạt áo ngồi xuống. Khi thấy ta gắp thức ăn cho Tổng Cảnh thì đôi mắt hắn hiện lên chút không vui. Đây vốn là đãi ngộ dành cho hắn …
Lục Nguyên Hủ cố ý để lộ ra ống tay áo đã sờn chỉ, lắc qua lắc lại trước mặt ta:
- Mẹ, khi nào mẹ làm cho con bộ đồ mới đi? Ống tay áo đã sắp rách rồi này.
Ta chối từ:
- Nguyệt di nương thêu rất giỏi, để bà ấy làm cho ngươi đi. Ta lớn tuổi rồi, mắt mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Cảnh ngồi đối diện đột nhiên đỏ hai mắt:
- Thật hâm mộ Đại huynh, thường xuyên có thể mặc quần áo mà mẫu thân tự tay làm. Không như ta, chỉ có áo cũ vá đi vá lại để mặc. Nếu ta có thể có … chắc chắn ta sẽ rất quý trọng, không để bị tổn hại dù chỉ một sợi chỉ.
Lại bắt đầu diễn rồi. Ta trợn trắng mắt trong lòng, bên ngoài thì lại phối hợp thở dài:
- Đứa bé đáng thương, ngài mai ta sẽ làm áo cho con.
Lục Nguyên Hủ:
- . . .
Hắn ai oán mà nhìn chằm chằm vào ta:
- Mẹ, ngài uống thêm một chút Bích Loa Xuân đi, không thì lại không nhận ra mùi trà bay tứ phía này.
Nhắc tới cùng kỳ. Trước kia nguyên chủ đầy lòng từ ái với đứa con riêng này thì hắn không thèm để ý. Giờ lại muốn tranh giành tình cảm với một đứa bé? Ta có ngu ngốc đến mấy cũng có thể nhìn ra không khi căng thẳng khi hai người này nói giỡn.
- Không xong rồi!
Đúng lúc này, một tỳ nữ vội vàng vội vàng chạy tới báo tin, nét mặt bối rối hô hào:
- Phu nhân, không thấy Nhị tiểu thư đâu nữa!
Không biết Lục Nguyên Linh chạy đi đâu rồi. Chỗ tiểu viện giam giữ cô ta giờ đầy trời ánh lửa, giống như một lỗ hổng bị xé giữa màn đêm. Việc này không nên để lộ ra ngoài, chỉ có thể sai người trộm đi tìm. Cuối cùng manh mối dẫn tới bến tàu, người hầu mới từ miệng của người qua đường biết được, họ từng mắt thấy cô ta bỏ trốn cùng một người đàn ông đi lên thuyền từ châu phủ.
Lão Hầu gia biết được thì cực kỳ tức giận:
- Về sau coi như ta không có đứa con gái ngỗ nghịch vô liêm sỉ này!
Phải biết rằng gia tộc họ Lục có không ít nữ t.ử còn trong khuê các, việc này mà truyền đi thì ngay cả những người đã gả đi cũng sẽ bị ảnh hưởng. Từ Ánh Nguyệt quỳ xuống cầu xin tha thứ cho con gái:
- Hầu gia, Nguyên Linh rất ngây thơ, suy nghĩ đơn giản. Chắc chắn con bé bị người ta lừa! Xin ngài tha thứ cho nó!
Trung Dũng hầu trước kia yêu thương bà ta giờ như thay đổi thành người khác, mặt lạnh lùng, đạp một chân qua:
- Còn không biết xấu hổ cầu xin. Một vị quý nữ tốt đẹp như vậy, bị ngươi giáo dưỡng một thời gian đã biến thành dáng vẻ lang thang này! Ngươi biết đồng nghiệp nói bản Hầu gia như nào không? Hẹp hòi, keo kiệt! Trước đó Ánh Vãn tặng lễ luôn phù hợp, ngươi thì sao hả, toàn đưa những thứ đã không phong nhã lại còn không quý giá, quá mất thể diện …
Ông ta lôi ra kể một loại bất mãn của mình. Người phụ nữ c.ắ.n môi, sắc mặt không cam lòng, ngồi bệt trên đất, mặt mũi tái nhợt giống như già đi cả chục tuổi. Một giọt nước mắt chảy xuống trên má.
- Hầu gia, ngài nghĩ thiếp thân muốn thế sao? Nhưng tiền trong phủ chỉ có thế, ta đã vận dụng tất cả mọi thứ ta có thể cũng chỉ duy trì được sĩ diện thông thường, làm gì còn dư tiền để mua quà tặng quý giá chứ! Khi ngài ở bên ngoài phong lưu, ném đi vạn lượng để mua Hồ cơ, sao ngài không nghĩ tới nỗi khó xử của thiếp hả. Muội muội có gia tài bạc triệu làm của hồi môn, nhưng thiếp thân chỉ có ngài …
- Là do vị Nguyệt di nương kia phân phó.
Bà ta nói cái gì mà hoa đào quá diễm tục, hoa mai mới là thứ phong nhã. Xem ta bà ta cho rằng hoa đào là do ta trồng nên mới muốn dùng hoa để ẩn dụ người. Ta cười, phân phó lại:
- Ngươi đi tìm Đại thiếu gia, nói cho hắn biết, trận phong thủy “Bộ bộ cao thăng” mà hắn tỉ mỉ bố trí bị người ta phá rồi.
Ngay lúc sau đã thấy Lục Nguyên Hủ nổi giận đùng đùng chạy về. Hắn ta vốn đã chướng mắt người mẹ đẻ không ra gì này rồi. Ban đầu vì nhiều năm không gặp, lại thêm Từ Ánh Nguyệt than nghèo kể khổ với nhớ một chút tình thân nên hắn mới muốn xin phong cáo mệnh cho mẹ ruột.
Nhưng chỉ cần ảnh hưởng đến đường làm quan của hắn, Lục Nguyên Hủ có thể lập tức không nhận lục thân luôn chứ đừng nói đến một chút tưởng nhớ kia.
Nghe nói bên đó cãi nhau một trận rất lớn, lớp trang điểm trên mặt của Nguyệt di nương cũng bị nước mắt làm cho lem nhem hết cả.
Thời tiết dần lạnh, ta và Tống Cảnh đang ngồi ăn lẩu thì trưởng nam đã vén mành đi vào.
- Mẹ, con trai mang cho ngài một bình rượu mơ, ngài xem có thích …
Lục Nguyên Hủ đưa vò rượu lớn chừng bàn tay cho tỳ nữ, nét mặt ôn hòa ngưng lại, lời còn chưa hết đã hỏi:
- Vị này là …? Tống Cảnh buông đũa, đứng dậy hành lễ:
- Bái kiến Đại huynh, em tên Hoài Cẩn.
Người này còn chưa lớn mà hành lễ cũng ra dáng lắm. Ta trầm mê trong vị thơm ngon của miếng thịt trong nồi, không ngẩng đầu lên mà giải thích:
- Cha mẹ của Cảnh nhi đã qua đời, trong nhà cũng không có ai nương tựa. Ta thấy thằng bé ngoan ngoãn ân cần nên mới nhận làm con nuôi. Ngươi yên tâm, hắn là người nhà họ Tống, ta sẽ không đưa hắn vào gia phả của hầu phủ.
- Hóa ra là Cảnh tiểu đệ.
Lục Nguyên Hủ cởi mở cười, vén vạt áo ngồi xuống. Khi thấy ta gắp thức ăn cho Tổng Cảnh thì đôi mắt hắn hiện lên chút không vui. Đây vốn là đãi ngộ dành cho hắn …
Lục Nguyên Hủ cố ý để lộ ra ống tay áo đã sờn chỉ, lắc qua lắc lại trước mặt ta:
- Mẹ, khi nào mẹ làm cho con bộ đồ mới đi? Ống tay áo đã sắp rách rồi này.
Ta chối từ:
- Nguyệt di nương thêu rất giỏi, để bà ấy làm cho ngươi đi. Ta lớn tuổi rồi, mắt mờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Cảnh ngồi đối diện đột nhiên đỏ hai mắt:
- Thật hâm mộ Đại huynh, thường xuyên có thể mặc quần áo mà mẫu thân tự tay làm. Không như ta, chỉ có áo cũ vá đi vá lại để mặc. Nếu ta có thể có … chắc chắn ta sẽ rất quý trọng, không để bị tổn hại dù chỉ một sợi chỉ.
Lại bắt đầu diễn rồi. Ta trợn trắng mắt trong lòng, bên ngoài thì lại phối hợp thở dài:
- Đứa bé đáng thương, ngài mai ta sẽ làm áo cho con.
Lục Nguyên Hủ:
- . . .
Hắn ai oán mà nhìn chằm chằm vào ta:
- Mẹ, ngài uống thêm một chút Bích Loa Xuân đi, không thì lại không nhận ra mùi trà bay tứ phía này.
Nhắc tới cùng kỳ. Trước kia nguyên chủ đầy lòng từ ái với đứa con riêng này thì hắn không thèm để ý. Giờ lại muốn tranh giành tình cảm với một đứa bé? Ta có ngu ngốc đến mấy cũng có thể nhìn ra không khi căng thẳng khi hai người này nói giỡn.
- Không xong rồi!
Đúng lúc này, một tỳ nữ vội vàng vội vàng chạy tới báo tin, nét mặt bối rối hô hào:
- Phu nhân, không thấy Nhị tiểu thư đâu nữa!
Không biết Lục Nguyên Linh chạy đi đâu rồi. Chỗ tiểu viện giam giữ cô ta giờ đầy trời ánh lửa, giống như một lỗ hổng bị xé giữa màn đêm. Việc này không nên để lộ ra ngoài, chỉ có thể sai người trộm đi tìm. Cuối cùng manh mối dẫn tới bến tàu, người hầu mới từ miệng của người qua đường biết được, họ từng mắt thấy cô ta bỏ trốn cùng một người đàn ông đi lên thuyền từ châu phủ.
Lão Hầu gia biết được thì cực kỳ tức giận:
- Về sau coi như ta không có đứa con gái ngỗ nghịch vô liêm sỉ này!
Phải biết rằng gia tộc họ Lục có không ít nữ t.ử còn trong khuê các, việc này mà truyền đi thì ngay cả những người đã gả đi cũng sẽ bị ảnh hưởng. Từ Ánh Nguyệt quỳ xuống cầu xin tha thứ cho con gái:
- Hầu gia, Nguyên Linh rất ngây thơ, suy nghĩ đơn giản. Chắc chắn con bé bị người ta lừa! Xin ngài tha thứ cho nó!
Trung Dũng hầu trước kia yêu thương bà ta giờ như thay đổi thành người khác, mặt lạnh lùng, đạp một chân qua:
- Còn không biết xấu hổ cầu xin. Một vị quý nữ tốt đẹp như vậy, bị ngươi giáo dưỡng một thời gian đã biến thành dáng vẻ lang thang này! Ngươi biết đồng nghiệp nói bản Hầu gia như nào không? Hẹp hòi, keo kiệt! Trước đó Ánh Vãn tặng lễ luôn phù hợp, ngươi thì sao hả, toàn đưa những thứ đã không phong nhã lại còn không quý giá, quá mất thể diện …
Ông ta lôi ra kể một loại bất mãn của mình. Người phụ nữ c.ắ.n môi, sắc mặt không cam lòng, ngồi bệt trên đất, mặt mũi tái nhợt giống như già đi cả chục tuổi. Một giọt nước mắt chảy xuống trên má.
- Hầu gia, ngài nghĩ thiếp thân muốn thế sao? Nhưng tiền trong phủ chỉ có thế, ta đã vận dụng tất cả mọi thứ ta có thể cũng chỉ duy trì được sĩ diện thông thường, làm gì còn dư tiền để mua quà tặng quý giá chứ! Khi ngài ở bên ngoài phong lưu, ném đi vạn lượng để mua Hồ cơ, sao ngài không nghĩ tới nỗi khó xử của thiếp hả. Muội muội có gia tài bạc triệu làm của hồi môn, nhưng thiếp thân chỉ có ngài …
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận