Suy nghĩ không nên có là gì chứ? 

Phu quân của bà một bên ôm bài vị nhớ nhung đích tỷ, một bên lại thu không ít thiếp thất. Những thứ t.ử thứ nữ và thiếp thất này lại được nuôi bằng đồ cưới của bà. 

Nghĩ đến đây, ta cảm thấy tim co lại đau đớn. Đây không phải là cảm xúc thuộc về ta. Đúng vậy, những điều này sao không làm cho người ta tức giận và uất ức chứ. Nguyên chủ thậm chí không biết, tất cả nguyên nhân lại đến từ tình riêng của đích tỷ và phụ tá trong phủ. Hai người lập kế hoạch bỏ trốn, nhưng đích tỷ lo lắng có con của mình nên đành khiến cho đứa em gái mà mình có thể bóp trong tay này gả thay vào làm bảo mẫu.

Còn về vì sao mà ta biết được, là vì nhân vật chính của thế giới trong truyện này chính là con trai của Từ Ánh Nguyệt và tình lang làm phụ tá kia. Ngày sau con của bà ta sẽ đăng các bái tướng, địa vị cực cao. Có điều bây giờ hắn ta vì đắc tội tiểu nhân mà còn đang bị nhốt trong ngục, khó biết sống chếc.

Tình lang của Từ Ánh Nguyệt đã chếc rồi, con trai lại không có hy vọng nên mới vội vàng vào kinh tìm chỗ dựa. Bà ta muốn một cuộc sống vinh hoa phú quý, Trung Dũng hầu là lựa chọn tốt nhất.

Ta thì làm sai cái gì chứ? Đã xuyên thư lại xuyên thành một bà cô già, đứng xem bọn họ náo loạn. Có thể ta không diễn được một chủ mẫu, nhưng ta có thể bản sắc biểu diễn một bệnh nhân tâm thần, giúp tất cả mọi người cùng bay, chúng sinh bình đẳng, không ai mất phần !

Trung Dũng hầu – đầu xanh mơn mởn không nói câu gì. Hoàng hôn buông xuống, đèn l.ồ.ng treo trên cao làm một bên mặt của ông ta tối sầm. Đã hơn 10 năm rồi, rất nhiều chuyện có thể phát sinh. Từ Ánh Nguyệt không giữ được bình tĩnh, khẽ kêu một tiếng rồi giả bộ yếu ớt tỉnh lại. 

- Hầu gia.

Bà ta nhẹ nhàng gọi một tiếng. Trung Dũng hầu lặp lại vấn đề của ta, giọng điệu buồn bực:

- A Nguyệt, nàng nói cho ta biết được không? - Không phải thiếp thân sớm đã giải thích với Hầu gia rồi sao? Năm đó thiếp uống nhầm t.h.u.ố.c giả chếc, sau đó được một vị thần y trong núi cứu mới giữ được mệnh nhưng lại chẳng nhớ được gì. Sau khi lấy lại được ký ức thì đã ngay lập tức về lại kinh thành.

Bà ta che mặt khóc, thì thầm trừng mắt nhìn ta:

- Nếu Hầu gia không tin thiếp thì thiếp đi cũng được! Dù sao giờ thiếp cũng chẳng còn gì …

Ồ hóa ra lại dùng cái trò mất trí nhớ vô lý này. Thật sự sẽ có người tin hả … 

Nhưng bà ta vừa khóc, Trung Dũng hầu đã bắt đầu đau lòng, nhẹ giọng dỗ dành, đâu còn lý trí mà phân biệt thật giả nữa.

- Nếu nói như vậy thì vị thần y trên núi kia đúng là người tốt!

Ta chợt vỗ đùi, nói ra tên của vị phụ tá kia:

- Chậc chậc, để ta đoán xem, vị thần y đó tên Khương Ly đúng không? Mà sao tỷ tỷ lại có thể nói mình không còn gì chứ … Rõ ràng, chị còn một đứa con trai đang làm đồng sinh mà.

Lời này không thể nghi ngờ là sét đ.á.n.h ngang tai. Ông chồng hờ dường như đã tìm về lý trí, nhớ ra mình từng có một vị phụ tá rất lợi hại. Người này cũng mất tích cùng thời gian với người con gái mình yêu.

Chát!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ta đưa tay, tát Từ Ánh Nguyệt ngã xuống đất, tức giận đến nổi gân xanh. 

- Ngươi lừa ta? Ngươi dám lừa ta!

- Không, thiếp không có.

Từ Ánh Nguyệt lắc đầu liên tục, dáng vẻ thê t.h.ả.m khiến người ta thương tiếc.

- Vì cớ gì muội muội lại nhục nhã sự trong sạch của ta như vậy! Bằng chứng ở đâu! Nếu Hầu gia không tin thiếp, thiếp chỉ có thể lấy cái chếc để chứng minh.

Bà ta bây giờ lại rất tỉnh táo, thất tha thất thểu đứng dậy, lao vào cây cột. Lục Nguyên Hủ ngăn bà ta lại, ánh mắt phức tạp hỏi ta:

- Lời của mẫu thân là thật sao?

Xem kịch cũng mệt rồi, ta mệt mỏi ngáp một cái:

- Tất nhiên không có bằng chứng, các ngươi tin hay không thì tùy.

Ta cũng chẳng muốn giúp Trung Dũng hầu nhuộm lại tóc, dù sao hai người đều không phải thứ gì tốt. Ta chỉ muốn sự hoài nghi này trở thành một cây gai đ.â.m thẳng vào lòng của hai người đó! Thình thoảng lại phát đau nhưng không thể trừ bỏ được.

Nếu Từ Ánh Nguyệt muốn dành được sự tín nhiệm của Trung Dũng hầu thì bà ta không thể dùng việc nhận con nuôi để cứu lại con trai như trong cốt truyện nguyên tác. Quyền thế và con trai, để xem bà ta chọn cái gì.

Qua mấy ngày, trong phủ xuất hiện một vị Nguyệt di nương. Lão Hầu gia ra lệnh một câu, quyền quản gia của chủ mẫu đều rơi vào tay vị di nương kia. Bởi vậy, ta đã hiểu được lựa chọn của đích tỷ. 

Từ vợ cả biến thành thiếp thất, mùi vị này cũng phải để cho bà ta cẩn thận nếm thử.

Lục Nguyên Linh khi biết mẹ ruột trở về thì lại khôi phục dáng vẻ hung hăng ngang ngược, còn tới trước mặt ta nói cái gì mà “Một người vợ không được yêu thích thì còn không bằng thiếp thất”.

- Mất quyền quản gia rồi thì ai còn tôn trọng một chủ mẫu như bà chứ, nhà ngoại của ta cũng sẽ không làm chỗ dựa cho bà. Bà cứ chờ bị sỉ nhục đi!

Cô ta hung tợn nói, giống như ta là một kẻ thù tội ác tày trời vậy.

- Quỳ lâu thế rồi mà còn không học ngoan à?

Ta hờ hững nhìn cô ta, lựa chọn đồ trang sức mới đưa vào phủ rồi nói với tỳ nữ bên cạnh:

- Thúy Chủy, đi ra, đập nát mặt của nó cho ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 5 | Đọc truyện chữ