Lục Nguyên Hủ đứng một bên nghe được những lời thái quá này thì hai mắt tối sầm, muốn ngăn cản cũng không kịp, chỉ có thể nhắc nhở:

- Đừng chống đối mẫu thân nữa, Uyển Dung là biểu tỷ của em, còn không mau quỳ xuống nhận sai!

- Em không làm! Cô ta thì tính là biểu tỷ gì chứ, chẳng qua chỉ là con gái nhà thương nhân. Đừng cho là em không biết, rõ ràng cô ta thấy anh sắp cưới vợ nên mới đến đây muốn trèo cao nhà ta. Chị em họ của em, ngoại trừ con gái nhà họ Lục thì chỉ có các tiểu thư của Bình Dương hầu phủ thôi. 

Cả phòng yên tĩnh. Ta ngẩng đầu nhìn lên … Lục Nguyên Linh ngẩng cao đầu, không hề cảm thấy lời mình nói có gì không đúng. Trái lại, thiếu nữ nhã nhặn sau lưng cô ta thì sắc mặt lại trắng bệch, nhanh ch.óng đong đầy nước mắt. Nàng chậm rãi cúi đầu:

- Uyển Dung không với cao được hầu phủ, chỉ tuân theo mệnh lệnh của phụ thân đến thăm biểu cô mẫu. Nếu biểu cô mẫu đã không sao, Uyển Dung xin được cáo lui trước.

Đây là đứa bé bên nhà ngoại của nguyên thân, đích thứ nữ của phú thương vùng Giang Nam. Thời gian trước bị bệnh, nàng đến chăm nom, ta tặng nàng một bộ trang sức. Còn lão Bình Dương hầu thì là nhà ngoại của Từ Ánh Nguyệt.

Lục Nguyên Linh coi thường Tống Uyển Dung, đâu khác gì coi thường người mẹ kế là ta đây. Rõ là đang chỉ ch.ó mắng mèo chính ta mà thôi.

- Từ từ đã.

Ta học dáng vẻ của nguyên chủ trong trí nhớ, giả vờ như bị tức đến khó thở, gọi tỳ nữ lại để đỡ bản thân đứng dậy. Sau đó bàn tay vung lên.

Chát!

- Bất tôn bất hiếu, đại nghịch bất đạo.

Một bàn tay lại tiếp tục vung lên.

- Quy củ ngươi từng học bị ch.ó ăn rồi sao? Người đâu, kéo nó đến từ đường để quỳ, khi nào biết sai thì mới thả ra.

Lục Nguyên Linh được nuông chiều từ bé, chưa từng chịu khổ bao giờ. Đột nhiên bị đ.á.n.h cô ta còn đang ngơ ngác, chưa phản ứng lại đã bị hai v.ú già cao to vạm vỡ kéo đi.

- Bà … đồ độc … 

- Em út còn quá nhỏ, không hiểu chuyện. Mẫu thân đừng tức giận.

Lục Nguyên Hủ lo lắng, muốn xin tha cho Lục Nguyên Linh.

- Nếu ngươi muốn quỳ thay nó thì cũng được.

- …

Hắn ta lập tức thu hồi nét mặt ân cần, vẻ mặt nghiêm túc chính nghĩa, phất tay áo nói:

- Không, mẫu thân giáo d.ụ.c như vậy là đúng. Nguyên Linh nên đọc “Nữ giới” nhiều hơn để học thêm quy củ.

Quỳ thay sao?! Làm sao có thể chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta hất tay hắn ra rồi vẫy tay với Tống Uyển Dung đáng trợn mắt há mồm đứng bên kia:

- Qua đây, dìu ta về

Không có ta ước thúc người hầu trong nhà, ngay trong ngày hôm đó mọi chuyện đã nhanh ch.óng truyền đi khắp kinh thành. Vốn có bà mối đang đến để đề thân, mấy ngày nay cũng chạy sạch sẽ. Quý nữ nhà hầu phủ thì thế nào chứ? Tội danh ngỗ nghịch bất hiếu này mà được xác định thì dù có một người anh trai làm Thám hoa và chị gái làm Quý phi cũng chẳng có tác dụng gì. 

Lần này cô ta bị mất danh dự còn ta thì được thông cảm. Người ngồi không yên trước tiên lại không phải bản thân Lục Nguyên Linh.

Ta vừa cùng Tống Uyển Dung đi dạo phố rồi về phủ thì thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đang đứng trước cửa. Bà ta mặc áo trắng đính ngọc trai, trên tóc chỉ cài một cái trâm ngọc. Năm tháng dường như không lưu lại một chút dấu vết trên mặt bà ta, ngược lại nếp nhăn dài nhỏ nơi khóe mắt lại tăng thêm một chút ý nhị. 

- Muội muội.

Bà ta cười nhẹ, đáy mắt lại lạnh như băng:

- Nếu em có gì không vừa ý thì cứ trút giận lên chị, vì sao lại làm khó con của chị chứ? - Đây là phu nhân nhà nào thế? Sao lại còn đến Trung Dũng hầu phủ chúng ta để tìm con hả.

Cái mùi son phấn nồng nặc đến gay mũi này … Ta lấy khăn thêu ra che mũi, vẻ nghi ngờ hiện ra nét mặt. 

- Phu nhân đừng nhận thân thích linh tinh. Ta chỉ có một người chị gái, chị ấy sớm đã qua đời rồi.

Quản gia đang canh giữ ở cửa lau mồ hôi trán, trả lời:

- Lão nô cũng không biết, bà ta có cầm theo tín vật của lão gia.

Thật ra quản gia vẫn là nhận được người này. Dù sau vị tiền phu nhân này cũng không thay đổi nhiều. Nhưng vài chục năm đã qua, kế phu nhân đã sớm nắm cả hầu phủ trong tay. Người hầu trong nhà cũng biết mượn gió bẻ măng, nào dám đắc tội vị chủ nhân đang giữ quyền quản gia này. 

Từ Ánh Nguyệt tức giận khiến cho gương mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch, khăn trong tay cũng bị vặn xoắn như dây thừng. Bà ta có lẽ không nghĩ đến đứa em gái chỉ là thứ nữ trong trí nhớ vậy mà dám giả ngu, coi như không biết mình. Không có ai hợp tác thì vở diễn này làm sao tiếp tục được.

- Sao em lại nói chuyện như thế, thật làm tổn thương lòng người.

Từ Ánh Nguyệt dần đỏ đôi mắt, bà ta khổ sở đáng thương, hai tay quơ quơ như sắp ngã xuống:

- Nếu không phải do ta bất ngờ rời đi, một thứ nữ hèn mọn như ngươi sao lại làm được đến Hầu phu nhân? Vừa không lo ăn lo uống, lại được hô nô gọi tỳ?

Giọng nói của bà ta dần cất cao:

- Ngươi được cuộc sống tốt như vậy mà còn muốn hủy danh dự của Linh Nhi! Thật sự ác độc, không khác gì người di nương làm thiếp kia của ngươi cả! 

- Một nhân tình được nuôi bên ngoài mà cũng dám đến cửa nh.ụ.c m.ạ chủ mẫu?!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Thành Chủ Mẫu Của Hầu Phủ - Chương 3 | Đọc truyện chữ