Trưởng công chúa khẽ cười, các tướng sĩ để lộ ra một con đường, bà v.ú trong điện của Tưởng Quý tần đi lên trước, cung kính đưa tiểu Hoàng t.ử trong n.g.ự.c qua.
- Sau hôm nay, Bệ hạ gặp phản tặc ám sát mà bỏ mình, ta lại dùng thân phận của Hộ Quốc Trưởng công chúa nâng đỡ vị Hoàng t.ử duy nhất đăng cơ.
Sau đó, phò tá thiên t.ử hiệu lệnh chư hầu, buông rèm chấp chính!
Không thể không nói, đây là một kỳ nữ can đảm.
Hoàng đế đi xuống khỏi đài cao, nhàn nhạt hỏi:
- Ngươi sinh ra dã tâm từ khi nào? - Rõ ràng ta văn thao võ lược, lại là thân nữ nhân nên không có duyên với đế vị. Chỉ cần phụ hoàng còn con trai thì chắc chắc sẽ không chọn đến ta, nên ta đã dùng thủ đoạn giếc sạch tất cả con trai của ông ta.
Nhưng, cẩn thận mấy cũng có sơ sót. Cuối cùng vẫn có cá lọt lưới. Hoàng đế lúc đó chỉ là một hoàng t.ử không được yêu thích, không được mọi người để ý nên đã khiến ngài ấy thoát. Khi Trưởng công chúa phản ứng lại, ngài đã được các tôn thất và thần t.ử ủng hộ đăng cơ. Cực khổ trồng cây lại bị người hái quả, sao nàng ta có thể không hận?
- Ngươi không bằng ta, ngươi chỉ may mắn thôi!
Nhưng nàng ta chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhịn, thừa dịp địa vị của Hoàng đế bất ổn mà ra tay giúp đỡ, tiện thể ôm quyền. Hoàng đế nhớ đến ân tương trợ của nàng ta nên cũng luôn nhân nhượng, ngày thường không ngừng khen thưởng. Trưởng công chúa chưa từng thu liễm dã tâm của mình, cuối cùng chỉ có thể trở mặt thành thù.
Nghe được những bí ẩn bực này của hoàng thất, tất nhiên thái độ của người thượng vị đó là: Chếc hoặc đầu hàng. Hoàng đế cũng nghe ra ý của Trưởng công chúa, ngài hỏi:
- Các ngươi cũng nghĩ như vậy sao?
Cục diện gần như nghiêng hẳn về một bên, ám vệ bên người Hoàng đế chỉ lác đác không có mấy, mà đám tướng sĩ bên ngoài lại nghe theo Trưởng công chúa. Phe phái do Trung Dũng bá cầm đầu hô to:
- Trưởng công chúa điện hạ có tâm! Chúng thần lập tức ủng hộ tiểu Hoàng t.ử đăng cơ, giữ gìn giang sơn xã tắc!
Một số quan viên tham sống sợ chếc cũng hùa theo nhỏ giọng đồng ý. Cho dù là những đại thần phái trung lập cũng có chút d.a.o động, dù sao Trưởng công chúa cũng không phải tự mình đăng cơ, tiểu Hoàng t.ử lên làm Hoàng đế cũng không vi phạm tổ huấn đúng không?
Mà ta nhìn gương mặt dương dương đắc ý của ông chồng hờ, hồi tưởng lại ánh mắt của Thái hậu, luôn có cảm giác mọi việc không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, sau khi đám đại thần thể hiện thái độ, Hoàng đế nâng cao tay, có ám vệ b.ắ.n pháo tín hiệu lên trời. Một nửa tướng sĩ của Trưởng công chúa phản bội, kiếm chỉ về phía đồng bạn trước đó. Không rõ ánh lửa sáng lên từ chỗ nào, chiếu rọi nửa bầu trời.
- Là mười vạn đại quân đóng giữ ở biên thành, Bệ hạ đã triệu hồi bọn hắn về rồi!
Có người kích động hô. Lúc này Trưởng công chúa mới thay đổi sắc mặt.
- Ngươi đã sớm chuẩn bị rồi!
- Trẫm luôn ghi nhớ những lời dạy bảo của Hoàng tỷ, thỏ khôn phải có ba hang … Trẫm đã từng hy vọng, sự chuẩn bị này không phát huy tác dụng.
Hoàng đế thở dài, trong mắt xẹt qua chút bi ai, cuối cùng chỉ còn lại sự kiên định:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
- Người đâu, bắt nghịch tặc lại!
Không có ai lưu ý đến Lục Nguyên Sắc vẫn luôn yên lặng. Ta cách nàng ta rất gần, đột nhiên liếc thấy ống tay áo của nàng ta có ánh bạc, mí mắt ta nhảy lên hai cái.
- Cẩn thận …
Nhưng không kịp nhắc nhở rồi. Lục Nguyên Sắc đã rút d.a.o, đ.â.m về phía Hoàng đế với vẻ mặt dữ tợn:
- Chếc đi!
Thái hậu nhanh ch.óng phản ứng lại, đẩy Hoàng đế ra, chính mình lại bị đ.â.m trúng cánh tay, lảo đảo ngã xuống. Một lần thất bại, giếc Hoàng đế cũng không còn cơ hội, Lục Nguyên Sắc phẫn hận không thôi, giơ tay lên muốn đ.â.m một nhát nữa.
- Bà già phiền phức này!
Nàng ta hoàn toàn không để ý đến ân tình chăm sóc mấy năm qua của Thái hậu.
Phập!
Dao găm xuyên qua m.á.u thịt, đ.â.m ở ngay tim của ta.
- Ta, ta về nhà …
Lần này, cuối cùng ta cũng bắt được ánh sáng trắng ấy.
Nguyên Vũ năm thứ mười, Trưởng công chúa mưu phản thất bại, bị giáng làm thứ dân, cầm tù ở hành cung. Nhưng nàng ta là hùng ưng kiêu ngạo, không cam lòng bị nhốt cả đời, cuối cùng tự uống rượu độc. Những đại thần khác, người thì bị c.h.ặ.t đ.ầ.u, người bị xét nhà lưu vong. Hoàng đế cuối cùng vẫn nhớ ân thu lưu năm đó, Trung Dũng bá chỉ bị phán xét nhà lưu vong đến biên cương. Trong phủ bá tước, người không vườn trống, gia nô và đám tiểu thiếp sớm đã chạy sạch. Từ Ánh Nguyệt cũng muốn chạy , bà ta gọi nha dịch tới, la to:
- Các ngươi mau thả ta ra, ta phải đi tìm con trai ta, nó là cử nhân!
- Con trai, con trai ngươi không phải chỉ có Nguyên Hủ sao?
Sắc mặt Trung Dũng bá xanh mét, tựa người vào tường. Đến lúc này, Từ Ánh Nguyệt cũng lười nói dối:
- Tổng Cảnh … không phải, Khương Cảnh, là con trai của ta và Khương Ly.
Nói cách khác, điều Từ Ánh Vãn nói lúc đó là sự thật?! Trung Dũng bá phản ứng lại, tức giận đến hộc m.á.u:
- Ngươi, đồ tiện nhân này!
- Ngươi cũng đâu tốt đẹp gì, nói là yêu ta nhưng kết quả thì sao hả? Còn không phải để mặc ta bị nhục nhã, đồ ngụy quân t.ử, đồ dưa chuột vô dụng!
Hai người lao vào đ.á.n.h nhau, mãi đến khi nha dịch đến khuyên can. Nha dịch cười híp mắt nói:
- Có chuyện vui muốn nói cho vị phu nhân này, Thái hậu nương nương ban cho phu nhân của Trung Dũng bá được hòa ly, còn nâng bà làm bình thê. Bây giờ hai người có thể đường đường chính chính làm vợ chồng, còn không mau tạ ơn!
- Sau hôm nay, Bệ hạ gặp phản tặc ám sát mà bỏ mình, ta lại dùng thân phận của Hộ Quốc Trưởng công chúa nâng đỡ vị Hoàng t.ử duy nhất đăng cơ.
Sau đó, phò tá thiên t.ử hiệu lệnh chư hầu, buông rèm chấp chính!
Không thể không nói, đây là một kỳ nữ can đảm.
Hoàng đế đi xuống khỏi đài cao, nhàn nhạt hỏi:
- Ngươi sinh ra dã tâm từ khi nào? - Rõ ràng ta văn thao võ lược, lại là thân nữ nhân nên không có duyên với đế vị. Chỉ cần phụ hoàng còn con trai thì chắc chắc sẽ không chọn đến ta, nên ta đã dùng thủ đoạn giếc sạch tất cả con trai của ông ta.
Nhưng, cẩn thận mấy cũng có sơ sót. Cuối cùng vẫn có cá lọt lưới. Hoàng đế lúc đó chỉ là một hoàng t.ử không được yêu thích, không được mọi người để ý nên đã khiến ngài ấy thoát. Khi Trưởng công chúa phản ứng lại, ngài đã được các tôn thất và thần t.ử ủng hộ đăng cơ. Cực khổ trồng cây lại bị người hái quả, sao nàng ta có thể không hận?
- Ngươi không bằng ta, ngươi chỉ may mắn thôi!
Nhưng nàng ta chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhịn, thừa dịp địa vị của Hoàng đế bất ổn mà ra tay giúp đỡ, tiện thể ôm quyền. Hoàng đế nhớ đến ân tương trợ của nàng ta nên cũng luôn nhân nhượng, ngày thường không ngừng khen thưởng. Trưởng công chúa chưa từng thu liễm dã tâm của mình, cuối cùng chỉ có thể trở mặt thành thù.
Nghe được những bí ẩn bực này của hoàng thất, tất nhiên thái độ của người thượng vị đó là: Chếc hoặc đầu hàng. Hoàng đế cũng nghe ra ý của Trưởng công chúa, ngài hỏi:
- Các ngươi cũng nghĩ như vậy sao?
Cục diện gần như nghiêng hẳn về một bên, ám vệ bên người Hoàng đế chỉ lác đác không có mấy, mà đám tướng sĩ bên ngoài lại nghe theo Trưởng công chúa. Phe phái do Trung Dũng bá cầm đầu hô to:
- Trưởng công chúa điện hạ có tâm! Chúng thần lập tức ủng hộ tiểu Hoàng t.ử đăng cơ, giữ gìn giang sơn xã tắc!
Một số quan viên tham sống sợ chếc cũng hùa theo nhỏ giọng đồng ý. Cho dù là những đại thần phái trung lập cũng có chút d.a.o động, dù sao Trưởng công chúa cũng không phải tự mình đăng cơ, tiểu Hoàng t.ử lên làm Hoàng đế cũng không vi phạm tổ huấn đúng không?
Mà ta nhìn gương mặt dương dương đắc ý của ông chồng hờ, hồi tưởng lại ánh mắt của Thái hậu, luôn có cảm giác mọi việc không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, sau khi đám đại thần thể hiện thái độ, Hoàng đế nâng cao tay, có ám vệ b.ắ.n pháo tín hiệu lên trời. Một nửa tướng sĩ của Trưởng công chúa phản bội, kiếm chỉ về phía đồng bạn trước đó. Không rõ ánh lửa sáng lên từ chỗ nào, chiếu rọi nửa bầu trời.
- Là mười vạn đại quân đóng giữ ở biên thành, Bệ hạ đã triệu hồi bọn hắn về rồi!
Có người kích động hô. Lúc này Trưởng công chúa mới thay đổi sắc mặt.
- Ngươi đã sớm chuẩn bị rồi!
- Trẫm luôn ghi nhớ những lời dạy bảo của Hoàng tỷ, thỏ khôn phải có ba hang … Trẫm đã từng hy vọng, sự chuẩn bị này không phát huy tác dụng.
Hoàng đế thở dài, trong mắt xẹt qua chút bi ai, cuối cùng chỉ còn lại sự kiên định:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
- Người đâu, bắt nghịch tặc lại!
Không có ai lưu ý đến Lục Nguyên Sắc vẫn luôn yên lặng. Ta cách nàng ta rất gần, đột nhiên liếc thấy ống tay áo của nàng ta có ánh bạc, mí mắt ta nhảy lên hai cái.
- Cẩn thận …
Nhưng không kịp nhắc nhở rồi. Lục Nguyên Sắc đã rút d.a.o, đ.â.m về phía Hoàng đế với vẻ mặt dữ tợn:
- Chếc đi!
Thái hậu nhanh ch.óng phản ứng lại, đẩy Hoàng đế ra, chính mình lại bị đ.â.m trúng cánh tay, lảo đảo ngã xuống. Một lần thất bại, giếc Hoàng đế cũng không còn cơ hội, Lục Nguyên Sắc phẫn hận không thôi, giơ tay lên muốn đ.â.m một nhát nữa.
- Bà già phiền phức này!
Nàng ta hoàn toàn không để ý đến ân tình chăm sóc mấy năm qua của Thái hậu.
Phập!
Dao găm xuyên qua m.á.u thịt, đ.â.m ở ngay tim của ta.
- Ta, ta về nhà …
Lần này, cuối cùng ta cũng bắt được ánh sáng trắng ấy.
Nguyên Vũ năm thứ mười, Trưởng công chúa mưu phản thất bại, bị giáng làm thứ dân, cầm tù ở hành cung. Nhưng nàng ta là hùng ưng kiêu ngạo, không cam lòng bị nhốt cả đời, cuối cùng tự uống rượu độc. Những đại thần khác, người thì bị c.h.ặ.t đ.ầ.u, người bị xét nhà lưu vong. Hoàng đế cuối cùng vẫn nhớ ân thu lưu năm đó, Trung Dũng bá chỉ bị phán xét nhà lưu vong đến biên cương. Trong phủ bá tước, người không vườn trống, gia nô và đám tiểu thiếp sớm đã chạy sạch. Từ Ánh Nguyệt cũng muốn chạy , bà ta gọi nha dịch tới, la to:
- Các ngươi mau thả ta ra, ta phải đi tìm con trai ta, nó là cử nhân!
- Con trai, con trai ngươi không phải chỉ có Nguyên Hủ sao?
Sắc mặt Trung Dũng bá xanh mét, tựa người vào tường. Đến lúc này, Từ Ánh Nguyệt cũng lười nói dối:
- Tổng Cảnh … không phải, Khương Cảnh, là con trai của ta và Khương Ly.
Nói cách khác, điều Từ Ánh Vãn nói lúc đó là sự thật?! Trung Dũng bá phản ứng lại, tức giận đến hộc m.á.u:
- Ngươi, đồ tiện nhân này!
- Ngươi cũng đâu tốt đẹp gì, nói là yêu ta nhưng kết quả thì sao hả? Còn không phải để mặc ta bị nhục nhã, đồ ngụy quân t.ử, đồ dưa chuột vô dụng!
Hai người lao vào đ.á.n.h nhau, mãi đến khi nha dịch đến khuyên can. Nha dịch cười híp mắt nói:
- Có chuyện vui muốn nói cho vị phu nhân này, Thái hậu nương nương ban cho phu nhân của Trung Dũng bá được hòa ly, còn nâng bà làm bình thê. Bây giờ hai người có thể đường đường chính chính làm vợ chồng, còn không mau tạ ơn!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận