Vài tuần sau đó.

Tấm kính sát đất trong suốt bị hơi lạnh từ bên ngoài xâm lấn, hơi nước ngưng tụ thành từng hạt châu long lanh rồi lười biếng trượt dài, để lại những vệt nước loang lổ trên mặt kính.

Trong phòng, hương an thần lảng bảng lan tỏa, khói hương cuộn xoáy rồi tan biến vào hư không. Thiếu niên tựa mình trên chiếc ghế bập bênh, đắp hờ tấm chăn nhung lông ngỗng mỏng manh, những ngón tay thuôn dài khẽ gõ nhịp lên thành chiếc lò sưởi bằng sứ.

Tạ Cảnh Tiêu rủ mắt, chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại đang phát ra ánh sáng nhạt nhòa.

Trên các bảng tin sốt dẻo, cái tên Tạ Cảnh Vân vẫn chễm chệ chiếm sóng. “Tường đổ mọi người xô” vốn là quy luật nghiệt ngã của giới giải trí. Sau bê bối tại Lô Trấn, các nhãn hàng đồng loạt quay lưng, những hợp đồng đại diện ít ỏi còn sót lại của anh ta cũng tan thành mây khói theo cuộc khủng hoảng nợ nần.

Đoạn phim livestream bán “đồ sứ tinh phẩm” bị cư dân mạng đem ra so sánh với đống mảnh vỡ trát tường ở Lô Trấn, khiến fan hâm mộ của anh ta nhận ra mình bị lừa gạt bấy lâu nay. Lượng người hâm mộ sụt giảm không phanh, fan trung thành quay xe thành anti-fan, bắt đầu đào bới lại những vết đen trong quá khứ. Đứng trước khoản bồi thường khổng lồ, một Tạ gia đang trên bờ vực phá sản chắc chắn không còn hơi sức để gánh vác.

Thế nhưng, điều khiến cậu ngạc nhiên là Tạ Sơ Viễn lại không hề tìm đến mình.

Tạ Cảnh Tiêu ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết mịn bắt đầu bay lả tả giữa không trung. Cậu nhẹ nhàng áp đầu ngón tay lên lớp sương giá trên mặt kính, cảm nhận cái lạnh thấu xương đang từ từ tan chảy dưới hơi ấm của mình.

Trước ngày Đông Chí, cậu và Đàn Hoài Chu đã dọn về căn hộ ở nội thành. Nơi này khác xa với vẻ thanh tịnh trước đây, màn đêm rực rỡ sắc màu, đèn neon bùng cháy làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo. Nhìn qua lớp kính phủ sương, sự náo nhiệt dưới chân phố thị tựa như một bức tranh sơn dầu bị đổ loang màu. Chỉ cần đứng đây quan sát, lòng Tạ Cảnh Tiêu đã dâng lên một niềm vui âm ỉ.

Cạch —

Tiếng động từ khu vực huyền quan vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Tạ Cảnh Tiêu chậm rãi dời mắt, vừa lúc chạm phải bóng hình đang từ bóng tối bước ra. Khóe môi cậu khẽ cong lên một độ cong đầy ý vị:

"Anh về rồi?"

"Ừ."

Bóng dáng thanh tuyển ấy phủ một tầng hơi lạnh mỏng manh của tuyết đầu mùa. Theo mỗi bước chân anh tiến lại gần, ánh sáng loang lổ xuyên qua mặt kính dần chiếu rọi lên đường nét gương mặt trầm mặc ấy. Trong không gian m.ô.n.g lung khói sương, Tạ Cảnh Tiêu bỗng nảy sinh một khao khát muốn vươn tay ra chạm vào người đàn ông này.

"Đang nhìn gì thế?"

Tạ Cảnh Tiêu thu lại tâm tư, cười nhạt đáp lời: "Nghĩ xem bao giờ anh mới về..."

Cậu im lặng chờ đợi một câu trả lời, nhưng trên đỉnh đầu chỉ có hơi thở trầm ổn. Bất chợt, những ngón tay dài dính chút hơi lạnh của tuyết móc lấy cằm cậu. Nhiệt độ thấp khiến Tạ Cảnh Tiêu theo bản năng rụt người lại.

"Xin lỗi." Đàn Hoài Chu vội vàng định rút tay về, nhưng lại bị cậu bắt lấy giữa chừng, ép bàn tay ấy áp sát vào gò má ấm áp của mình. Cùng lúc đó, Tạ Cảnh Tiêu túm lấy chiếc cà vạt của anh kéo xuống, buộc anh phải cúi người.

Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp lại trong gang tấc.

"Cảnh Tiêu?"

Ngón út của cậu nghịch ngợm quấn lấy dải lụa đen trên cà vạt của anh, đôi con ngươi nhạt màu chăm chú quan sát anh. Ánh mắt ấy chân thành, trần trụi, chẳng hề giấu diếm.

Đàn Hoài Chu chưa bao giờ thấy cậu chủ động như thế, càng chẳng thể nhìn thấu tình cảm sâu thẳm trong đáy mắt kia. Kể từ khi gặp lại, cậu giống như một tượng đá bị bỏ quên trong sương sớm, vẻ ngoài bị bụi mờ và mạng nhện che lấp, chỉ có thể thấy được dáng vẻ mơ hồ. Nhưng hôm nay, lớp sương ấy dường như đã tan biến.

Không kiềm lòng được, bàn tay đang áp lên má cậu khẽ dùng thêm vài phần lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không đùa anh nữa."

Tạ Cảnh Tiêu buông tay, ý cười trong mắt càng đậm nhưng khi khép mi lại, cậu đã khôi phục vẻ thanh lãnh thường ngày. Ánh mắt cậu dời đến món đồ trong tay Đàn Hoài Chu, nghiêng đầu dò hỏi: "Đó là cái gì?"

Đàn Hoài Chu thu hồi tâm trí, tầm mắt hạ xuống hai hộp quà được đóng gói tinh xảo mang logo của một thương hiệu xa xỉ phong cách Quốc phong. Tạ Cảnh Tiêu khá quen thuộc với hãng này, cách đây không lâu cậu có đặt hai bộ đồ trên trang web chính thức, chỉ là không ngờ Đàn Hoài Chu lại mang chúng về.

"Em nói cái này à? Hôm nay nó đột nhiên xuất hiện ở văn phòng anh."

Đàn Hoài Chu nhẹ nhàng đặt hộp quà vào lòng Tạ Cảnh Tiêu, khóe môi cố giữ vẻ bình thản nhưng lại không giấu được nụ cười đầy ẩn ý: "Anh có mở ra xem qua một chút, đoán là của em..."

Tạ Cảnh Tiêu nghi hoặc nhướng mày: "Sao lại gửi đến công ty anh? Em nhớ địa chỉ ghi là..."

Giọng cậu đột nhiên im bặt khi nhìn thấy tấm thiệp đính kèm. Địa chỉ vẫn là căn biệt thự cũ, hẳn là chuyển phát không có người nhận nên mới chuyển tới chỗ Đàn Hoài Chu. Sợi ruy băng đen trên hộp hơi nhăn nhúm, chứng tỏ "người nào đó" đã tò mò xem qua rồi.

Ngay khi mở một góc hộp ra, đầu ngón tay chạm vào chất vải lụa có sợi lạnh lẽo, một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Tạ Cảnh Tiêu. Cậu vội vàng đóng nắp hộp, định mang vào phòng kiểm tra thì đã bị Đàn Hoài Chu ấn trở lại ghế.

Ý cười trong mắt anh càng đậm: "Anh không thể xem sao?"

Tạ Cảnh Tiêu phớt lờ, định đứng dậy lần nữa thì người phía sau rốt cuộc bật cười thành tiếng.

"Nghe nói quý này thương hiệu này đã phá vỡ lối mòn cũ, phong cách sáng tạo đến mức... khác người. Không ngờ Phật gia lại có sở thích đặc biệt như vậy."

Bước chân Tạ Cảnh Tiêu khựng lại, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t lấy hộp quà.

Cậu vốn quen sống kín tiếng, nhưng sự giản dị của cậu thường bị những kẻ có thành kiến coi là nghèo nàn, châm chọc đến mức phát phiền. Vì không muốn rước bực vào thân, cậu mới đặt mua vài món đồ xa xỉ của hãng Quốc phong này. Thấy mẫu mùa trước khá ổn, nên khi đặt mẫu mới dù chưa có ảnh minh họa, cậu vẫn tin tưởng thanh toán trước.

Nào ngờ, cái gọi là “sáng tạo” của họ lại vượt xa trí tưởng tượng của cậu. Dù không am hiểu thời trang, nhưng chỉ cần chạm vào chất vải và nhìn thoáng qua thiết kế, cậu đã hình dung ra cái vẻ "khác người" kia là gì.

Nhưng cậu không thể để Đàn Hoài Chu cười nhạo mình vô cớ. Tạ Cảnh Tiêu xoay người lại, vẻ mặt ngả ngớn trêu chọc: "Thầy Trần, nghệ nhân thêu Tô Châu có mời em đến nhà làm khách, nên em định mặc bộ này đi..."

Quả nhiên, nụ cười của Đàn Hoài Chu tắt ngóm trong một nốt nhạc, anh gém như thốt lên cùng lúc với cậu: "Không được mặc cái này!"

Anh sải bước tới, theo bản năng định giật lấy chiếc hộp trong tay cậu. Tạ Cảnh Tiêu khẽ nghiêng người né tránh: "Tại sao chứ? Em thấy ảnh người ta mặc đẹp mà."

"Em còn hỏi tại sao? Cái bộ đồ đó rõ ràng là...!"

"Là cái gì?"

Đàn Hoài Chu khựng lại, anh thu tay về, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm, giọng nói trở lại vẻ trầm tĩnh đáng sợ: "Thử xem có vừa không đã? Để anh duyệt trước cho em."

Thấy Tạ Cảnh Tiêu còn chần chừ, anh bồi thêm một câu: "Chẳng lẽ Phật gia lại không tin vào ánh mắt của chính mình sao?"

"Mặc thì mặc! Đã mua rồi ngại gì không mặc!"

Tạ Cảnh Tiêu không nói thêm, xách hộp quà khuất sau ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ, bỏ lại sau lưng một tiếng cửa đóng sầm dứt khoát.

Giữa căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại Đàn Hoài Chu đứng bên chiếc ghế bập bùng, trong mắt hiện lên một tia mong chờ đầy gian xảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Kiều Kiều Mỹ Nhân Gả Vào Hào Môn - Chương 33 | Đọc truyện chữ