“Hai người vừa nói gì thế?” Chu Bách Hành đi đến bên cạnh hai người: “Cứ phải ôm nhau mới nói chuyện được à?”
Lần này năm ngón tay của Lưu Dương như bị bỏng vội vàng buông ra, lùi lại hai bước: “Có ôm đâu. Ai ôm? Kế Kế tao có ôm mày không? Đừng có mà vu oan cho tao nhé.”
Cái từ nhạy cảm kia như một hồi chuông cảnh báo nện thẳng vào đầu, hai tai Trần Kế toàn tiếng ong ong, mắt hoa lên. Không biết là do bị lời nói nhăng nói quậy của Lưu Dương làm cho sợ hãi, hay là do bị chọc trúng tâm tư thầm kín mà cảm thấy hoảng hốt.
Toàn thân anh nóng hừng hực như lửa đốt.
Câu hỏi của Chu Bách Hành vang lên bên tai, Trần Kế giật mình một cái, che tai lại, sau đó cảm thấy kỳ quặc bèn buông tay ra, nhưng nhất quyết không dám nhìn vào mắt Chu Bách Hành.
Anh nói: “Có nói gì đâu… Chỉ là nó bảo anh lôi nó ra khỏi danh sách đen mà thôi.”
Lưu Dương phụ họa: “Đúng đúng đúng!”
Dậy sớm thế này một là để tránh người, hai là để kịp tàu điện ngầm. Không ngờ chẳng việc gì thành, Trần Kế còn bị trêu chọc một trận. Bước vào ga tàu, anh bình ổn tâm thái hỗn loạn của mình lại, xấu hổ lườm Lưu Dương một cái, dùng lông mày nói một câu: “Đùa kiểu gì mà dám đùa với tao, nếu không phải có Bách Hành ở đây, tao chắc chắn sẽ đá chết mày.”
Lưu Dương hiểu được ánh mắt của Trần Kế, cười ha hả đuổi theo, chẳng sợ bị đá. Giờ cao điểm đi làm người đông như kiến, Chu Bách Hành im lặng bám sát Trần Kế, không nói thêm lời nào. Cậu bám rất sát, sát đến mức Trần Kế không thể đi song hành cùng Lưu Dương được. Không còn chỗ ngồi, Trần Kế đưa tay nắm lấy vòng tay vịn, đứng giữa lối đi. Giữa anh và Lưu Dương bị ngăn cách bởi Chu Bách Hành, anh ló đầu hỏi: “Mày vẫn chưa nói đấy, sao sáng sớm đã chặn tao ở đây?”
Lưu Dương nhìn bóng lưng Chu Bách Hành, đầy thâm ý, cũng ló đầu ra: “Nói thật với mày nhé, thực ra tao không cố ý chặn mày đâu, ba mẹ tao lại, lại, lại cãi nhau, vừa cãi vừa chia tài sản, nhà cửa loạn cào cào hết cả lên, cuối cùng tài sản chia xong xuôi hết rồi, họ đột nhiên phát hiện ra vẫn còn một đứa là tao, hỏi xem chia thế nào cho phải. Mẹ tao bảo tao là do bà ấy sinh ra nên phải cho bà ấy, ba tao bảo nếu không có ông ấy góp phần thì tao chẳng thể ra đời được nên phải cho ông ấy. Ùi uây, Kế Kế, mày không biết đâu, tao kể xong mày còn thấy sợ ấy! Họ cãi nhau một hồi rồi đạt được một sự đồng thuận siêu đáng sợ!!”
Tính tò mò nổi lên, Trần Kế ấn vào ngực Chu Bách Hành đẩy sang một bên vì cậu chắn mất biểu cảm của Lưu Dương: “Đồng thuận gì cơ?”
Lưu Dương khua tay múa chân nói: “Họ thuyết phục được nhau rằng để tao có mặt trên đời này không phải công lao của một người, nên quyết định đối xử với tao như những tài sản chung khác, mỗi người lấy đi một nửa! Mẹ tao lúc đó xuống bếp lấy dao phay, ba tao vào kho lấy rìu, định bổ đôi tao ra để mang đi — ôi, cái cảnh tượng đó, sợ không?”
Câu chuyện kinh dị khiến những người vừa ngủ dậy đang chống đối việc đi làm bỗng nhiên tỉnh táo hẳn, toa tàu điện ngầm này không biết từ lúc nào đã trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lưu Dương.
Lưu Dương sợ hãi vỗ vỗ ngực, đau lòng lau nước mắt: “Thấy họ không có ý tốt, dĩ nhiên là tao phải vắt chân lên cổ mà chạy rồi, may mà tao còn trẻ chân tay nhanh nhẹn, họ không đuổi kịp. Tao không có nơi nào để đi, nên từ nhà chạy qua đây nương nhờ cô tao.”
Nghe đến đây, Trần Kế thấy quen thuộc đến lạ, nghi ngờ: “Rồi sao nữa?”
“Rồi ba mẹ nó đi du lịch, bỏ mặc nó ở nhà cho nó tự sinh tự diệt.” Chu Bách Hành lạnh lùng chen vào giải thích.
Lưu Dương: “…”
Trần Kế bừng tỉnh đại ngộ: “À, anh nhớ ra rồi.”
Hồi cấp ba Lưu Dương thường than ngắn thở dài, tự nói gia đình không hòa thuận, Trần Kế là bạn nên đồng cảm làm người lắng nghe. Lưu Dương nói ba mẹ mình thường xuyên cãi nhau, hằng ngày một mất một còn, thậm chí còn dọa sẽ giết thịt mình để nấu canh, một lũ điên.
Sự khủng hoảng gia đình này khiến người ta sợ hãi, Trần Kế nghe mà toát mồ hôi lạnh, nổi da gà khắp cánh tay, khuyên Lưu Dương mau báo cảnh sát đi. Ai ngờ kịch bản gia đình của Lưu Dương xoay chuyển đột ngột, từ kinh dị chuyển sang ấm áp. Lần đầu tiên nghe xong, Trần Kế im lặng hồi lâu, cơn giận vì bị lừa bởi sự chân thành vẫn không tan, đành phải tặng cho Lưu Dương hai cú đá. Ba mẹ hắn không hề bất hòa, chỉ là đóng kịch để Lưu Dương tin là thật, bắt cậu mau chạy trốn đến nhà cô. Chỉ khi hắn đi rồi, họ mới có thể đi du lịch hưởng thế giới của hai người.
Cách hai năm lại bị lừa thêm lần nữa, Trần Kế kéo Chu Bách Hành về trước ngực để chắn đi cái bản mặt đáng ăn đòn của Lưu Dương: “Anh không muốn nhìn thấy nó nữa.”
Chu Bách Hành không phụ sự mong đợi: “Vâng.”
Lưu Dương khổ sở: “Đến mức đó không…”
Lúc đến ga, mọi người chen chúc nhau xuống tàu, Lưu Dương đột ngột ôm chân: “Vãi, ai vừa đá tao đấy?!”
Tiếp đó lại vội vàng ôm cánh tay: “Vãi, ai véo tao đấy?!”
“Vãi thật chứ, cái thằng b**n th** nào vừa sờ mông tao đấy?! Chỉ là kể một câu chuyện cười thôi mà, có cần oán hận đến thế không? Còn b*p m*ng tao lần nữa xem?! Ông mày là trai thẳng đấy!”
Trong biển người đi làm sớm, dưới sự bảo vệ của Chu Bách Hành, xung quanh Trần Kế rất sạch sẽ, anh chẳng hề che giấu tiếng cười nhạo.
Lưu Dương bĩu môi dài cả cây số: “Một lũ người không biết nói đùa.”
Trần Kế nói: “Mày lừa gạt sự chú ý đồng cảm của người ta trước, còn trách ai nữa.”
Bình thường Trần Kế đi làm thêm, nếu Chu Bách Hành theo thì chỉ có một vệ sĩ. Hôm nay thành hai người.
Trần Kế cạn lời, nói: “Hai người không có việc gì làm à? Đừng có đi theo tao mãi được không?”
Lưu Dương nói: “Mày vẫn chưa lôi tao ra khỏi lãnh cung đâu.”
Hắn liếc nhìn Chu Bách Hành, vẫn nhớ lý do bị chặn, “Tại sao bảo là hôm sau cho tao ra mà nửa tháng rồi không động tĩnh gì?”
Trần Kế chân thành: “Tao quên mất.”
Lưu Dương trợn trắng mắt: “Bây giờ trả tự do cho tao ngay, tao sẽ đứng đây canh mày! Nếu không tao sẽ không thèm qua nhà cô nữa, đêm nay tao ngủ trên giường mày luôn!”
Trần Kế buông một câu: “Thế mày đánh một trận với Bách Hành trước đi.”
Anh lôi điện thoại ra tìm liên lạc của Lưu Dương, lôi người ra khỏi danh sách đen ngay tại chỗ.
“Tao định ngủ với mày, mắc mớ gì phải đánh nhau với nó?” Lưu Dương lạ lùng nói.
Chu Bách Hành lặng lẽ cúi xuống nhìn hắn.
Lưu Dương thấy lạnh sống lưng, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng, hét lên: “Hai đứa chúng mày ngủ chung à?!”
Trần Kế: “…”
“Vãi nồi! Vãi nồi?! Vãi vãi vãi!” Lưu Dương túm lấy vai Trần Kế, ra sức lắc mạnh: “Mẹ kiếp, rốt cuộc là mày giấu tao bao nhiêu thứ hả? Có phải anh em không mà mày lại không chia sẻ! Hai đứa mình… Ưm!”
Trần Kế cuống quýt bịt miệng hắn lại, lôi xềnh xệch ra một góc nói nhỏ: “Mày còn dám cắn đường bậy bạ nữa xem? Bách Hành thích con gái, tụi tao đã thảo luận về vấn đề này rồi, mày đổ bớt mấy cái thứ trong đầu ra đi. Tao nói rồi đấy, nếu để em ấy nghe thấy mấy lời khùng điên này là tao đá chết mày.”
Chính chủ phát đường, Lưu Dương phấn khích đến mức váng đầu, liền gật đầu cảnh cáo cho qua chuyện: “Tao hiểu tao hiểu tao dĩ nhiên là hiểu rồi. Mày vui là được mày nói gì cũng đúng hết.”
Hắn lén lút nhìn về phía sau, sắc mặt Chu Bách Hành lại một mảnh u ám lạnh lẽo, cứ như muốn chặt đứt bàn tay đang chạm vào Trần Kế của mình vậy. Lưu Dương suýt chút nữa bật cười thật to, khoác vai Trần Kế một cách bỉ ổi: “Trần Kế à, hai đứa mày đúng là thú vị thật đấy.”
Trước khi đi, hắn lại nói nhỏ một câu: “Tao đợi tin tốt của mày.”
“Cái gì?” Trần Kế ngơ ngác.
Lưu Dương không trả lời, vẫy tay rời đi.
Lúc bắt taxi qua nhà cô, hắn mở điện thoại, đổi cái tên lưu bấy lâu nay của Trần Kế là “Kế Kế” đi.
— Trần Kế sớm muộn cũng bị Chu Bách Hành thịt cho tơi tả như búp bê vải rách.
Vừa mới rực rỡ hồi cung, Lưu Dương thử gửi tin nhắn.
Lưu Dương: [Mong đợi ngày thứ 1.]
Trần Kế: [?]
Lưu Dương: [Cười mà không nói.jpg]
Trần Kế: [Đồ thần kinh.jpg]
Đấu hình một lúc, Trần Kế thấy Lưu Dương đúng là đồ thần kinh thật nên không thèm để ý nữa.
“Tại sao lại chặn hắn?” Chu Bách Hành hỏi.
Trần Kế căng thẳng: “Hả?”
“Dạo này anh không trò chuyện với hắn, em cứ tưởng là không còn gì để nói nữa, hóa ra là chặn rồi.” Chu Bách Hành tò mò hỏi: “Hắn có chỗ nào đắc tội với anh à? Có thể kể em nghe không?”
Trần Kế nói: “… Chỉ là vô ý thôi.”
“Anh.”
“Ơi?”
Chu Bách Hành dừng bước, cũng ép Trần Kế phải dừng lại.
Cậu lạnh lùng khóa chặt ánh mắt vào Trần Kế: “Anh có chuyện gì mà em không biết không?”
“Không…”
“Em không biết, nhưng hắn biết. Hai người có bí mật riêng.” Chu Bách Hành nói: “Em không hiểu sai ý chứ?”
Trần Kế l**m môi: “Tiểu Hành, sao em lại nói chuyện kiểu đó…”
“Em làm sao? Hắn nói chuyện dễ nghe hơn em à? Hắn vừa đi đấy, có cần em đi gọi hắn quay lại để hai người tiếp tục tâm sự không? Hắn nói gì anh cũng thích nghe, còn em nói gì anh cũng không thích nghe? Hay là để em nói chuyện riêng với hắn, anh, anh có đồng ý không? Có được không? Em đang hỏi ý kiến của anh đây, anh có đồng ý với em không? Anh đồng ý với em đi.”
“Anh cũng muốn hỏi em bị làm sao đấy!” Trần Kế cảm thấy xa lạ với một Chu Bách Hành thế này, sự bất an và hoảng hốt dâng cao: “Sao lại cáu kỉnh thế?”
“Em đang cáu kỉnh à?” Chu Bách Hành nghiêm túc hỏi lại.
Trần Kế đột nhiên gắt lên: “Đây không phải cáu kỉnh thì là gì? Chu Bách Hành, đúng như ông nội nói, đúng là mấy năm qua anh đã chiều hư em rồi. Nửa đêm em lén lút xem điện thoại của anh, anh đã nói em lần nào chưa? Bây giờ anh có chặn Lưu Dương hay không thì có liên quan gì? Sao em cứ bám lấy chuyện đó mãi thế? Anh với Lưu Dương là bạn bè chứ không phải phạm nhân, em đang chất vấn anh, thẩm vấn anh mà còn bảo không phải đang làm loạn à? Em nói xem em có kỳ quặc không?”
Biểu cảm của Chu Bách Hành trở nên kỳ lạ: “Anh biết nửa đêm em xem điện thoại của anh?”
Trần Kế nghẹn lời, bao nhiêu lời muốn nói đều nuốt ngược vào trong.
Nhìn thấy đôi mắt đầy oán hận của Trần Kế, Chu Bách Hành cụp mắt nói: “Em không phải đang làm loạn, em chỉ là không vui thôi. Anh, sáng nay anh không gọi em dậy, đến bữa sáng cũng không ăn mà đã đi luôn. Anh bất thường như thế, có phải là để vội vàng đi gặp hắn không?”
Trần Kế: “…”
“Đúng rồi, quan hệ trước đây của hai người tốt thế cơ mà, em đã cản trở anh kết bạn chưa? Tại sao phải giấu em chứ?” Chu Bách Hành tự nói tiếp, càng nói càng như thật, tâm trạng cũng càng thêm trầm uất lạnh lẽo: “Nếu anh đã biết em thường xuyên xem điện thoại của anh lúc nửa đêm, thì cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa, bây giờ em vẫn muốn xem.”
Trần Kế vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng.
Vừa mới lôi Lưu Dương ra khỏi lãnh cung, khung chat không có link manga, không thảo luận mấy chủ đề không đâu vào đâu, chẳng có gì phải lo lắng, hành động của Trần Kế hoàn toàn là theo bản năng. Nhưng trong mắt Chu Bách Hành, hành động này mang tính phòng bị rất lớn, cậu nhất định phải xem điện thoại cho bằng được.
Chu Bách Hành giữ chặt lấy Trần Kế, cánh tay vươn từ trước ra sau. Nhìn từ xa, cậu như đang ôm trọn cả người Trần Kế vào lòng.
Khoảng cách quá ám muội, Trần Kế cụp mắt hoảng loạn hét lên: “Ơ kìa em đừng có cướp chứ, anh đưa cho em, đưa cho em là được chứ gì!”
Chu Bách Hành đã lấy được điện thoại.
Một tay cậu giữ chặt Trần Kế như để ngăn anh quay người bỏ chạy, một tay kiểm tra lịch sử trò chuyện. Không có mấy tin nhắn, giá trị tham khảo không lớn. Chu Bách Hành lặng lẽ nói: “Hay là tìm người khôi phục lại lịch sử trò chuyện của hai người nhé.”
Trần Kế biến sắc, mếu máo nói: “Em đừng có quậy nữa.”
Chu Bách Hành: “Anh, cuộc đối thoại giữa anh và hắn dường như nhiều hơn hẳn giữa chúng ta. Lưu Dương thích con trai à? Hay là, anh thích con trai?”
“Trong hai người, ai thích ai?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận