Ngoài cửa sổ trăng sáng như gương, tĩnh lặng như vực thẳm. Trần Kế đứng yên không nhúc nhích theo tư thế quân đội, ánh mắt định hình trên trán Chu Bách Hành.
Chỉ có Trần Kế biết, lúc này trái tim trong lồng ngực anh đang rộn ràng, nóng bỏng và đập loạn nhịp đến nhường nào.
Anh chỉ sợ mình sẽ để lộ điều gì đó.
Trần Kế cố kìm nén trái tim đang hỗn loạn, lên tiếng: “Bao nhiêu tuổi rồi hả… Anh cứ tưởng em đang đòi cái gì, hóa ra là cái này.”
Anh nghiêng người, hào phóng hôn nhẹ lên giữa lông mày của Chu Bách Hành một cái, rồi vỗ vỗ đầu cậu như vỗ đầu một chú chó lớn, lời chúc bao năm không đổi: “Chúc Tiểu Hành bình an khôn lớn.”
Sự oán hận tan biến, Chu Bách Hành đứng thẳng người dậy: “Vâng.”
Tuy nhiên cậu vẫn có chút không hài lòng: “Anh đã quên mất việc này.”
“Anh không có quên,” Trần Kế gạt đôi dép lê vừa mới xỏ vào được hai phút ra rồi nằm xuống giường, không chịu thừa nhận, “Anh chỉ cảm thấy em đã là người lớn rồi, không cần cái này nữa.”
Chu Bách Hành nói: “Em cần.”
Trần Kế đáp: “Rồi rồi.”
Chu Bách Hành nhấn mạnh: “Sau này đừng quên nữa đấy.”
Trần Kế lấy lệ: “Biết rồi, biết rồi biết rồi.”
Anh há miệng ngáp một cái, khóe mắt ứa ra giọt lệ mệt mỏi, ân cần đắp chăn cho mình và Chu Bách Hành: “Giờ thì hết chuyện rồi chứ? Buồn ngủ thật rồi, mau ngủ đi thôi.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Tiếng dế mèn trong vườn kêu không ngừng, nửa tiếng sau, bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đặn, Trần Kế mở mắt ra.
Anh quay mặt ra cửa sổ ngắm trăng, sau lưng là Chu Bách Hành đang ngủ say, họ ôm nhau mà ngủ.
Một người giấu kín tình cảm nam nữ, một người giữ trọn nghĩa anh em hữu nghị.
Trần Kế mất ngủ.
Chu Bách Hành coi anh là anh trai ruột, mọi hành động vẫn y như lúc nhỏ, Trần Kế chẳng thể trách cứ gì, chỉ trách bản thân không quản nổi trái tim mình.
Sáng hôm sau thức dậy, cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, Trần Kế nheo mắt quờ quạng lấy điện thoại xem giờ, rồi bị con số trên đó làm cho giật mình.
Giờ thủ đô: 15 giờ 21 phút chiều.
“Hửm… Cái gì?!” Trần Kế trợn tròn mắt, vùng vẫy ngồi bật dậy, nhưng vì có một cánh tay chắn ngang eo nên anh lại ngã nhào xuống giường.
Sự rung động từ nệm dội vào sau gáy làm Trần Kế tê dại cả người, anh ra sức đẩy Chu Bách Hành: “Ba giờ chiều rồi! Chu Bách Hành, ba giờ chiều rồi đấy! Em có nghe anh nói gì không, mau dậy đi!!”
Chu Bách Hành giống như một trận động đất rung chuyển, “ừm” một tiếng, vươn cánh tay dài thoăn thoắt ôm chặt lấy Trần Kế khiến anh không cử động được, trận động đất trên người mới dừng lại.
“… Biết rồi. Nghe thấy rồi… Ba giờ chiều.” Chu Bách Hành vùi mặt vào cổ Trần Kế, giọng khàn đặc: “Anh, hôm nay anh xin nghỉ rồi… Hôm nay em cũng không cần phải đến công ty, đã nói với ông nội rồi. Ông bảo, hôm qua sinh nhật em nên có thể nghỉ một ngày… Đừng lên tiếng. Anh, ngủ thêm chút nữa đi.”
Trần Kế: “…”
Từ câu đầu tiên đến câu cuối cùng, giọng mỗi lúc một trầm khàn hơn.
Thiếu niên đang tuổi thanh niên khí thịnh, hỏa khí bừng bừng, lại nhịn cả đêm không đi vệ sinh, lúc thần trí tỉnh táo thì một số chỗ cũng sẽ vùng dậy. Giọng Chu Bách Hành lại quyến rũ chết người như thế, Trần Kế ngượng đến mức muốn chết đi cho xong.
Anh nghiêng người, cố gắng bò ra khỏi lồng ngực Chu Bách Hành nhưng lại bị kéo trở lại.
Chu Bách Hành mở mắt ra, từ phía sau nhìn Trần Kế chằm chằm: “Đi đâu đấy?”
Lạ một nỗi là Chu Bách Hành thích ngủ nướng trên giường, bộ dạng như chết cũng không tỉnh nổi, nhưng khoảnh khắc cậu mở mắt ra, đáy mắt lập tức chuyển sang trạng thái tỉnh táo và đầy tính công kích.
Trần Kế giấu chân dưới chăn, nghiến răng mỉm cười: “Đi vệ sinh. Mau bỏ cái cánh tay quý tộc của em ra, còn siết anh nữa xem?”
“Ồ.” Chu Bách Hành buông tay: “Anh đi đi.”
Trần Kế lao vào nhà vệ sinh như chạy trốn.
Sau khi xả nước, lẩm bẩm niệm chú để dập tắt ngọn lửa tuổi trẻ, anh tiến đến bồn rửa mặt để vệ sinh cá nhân. Ngũ quan trong gương có vẻ tiều tụy khó tả, Trần Kế vuốt tóc một cái, mái tóc vốn hơi rối lập tức biến thành ổ quạ.
Chắc chắn là do đêm qua mất ngủ quá lâu nên hôm nay mới ngủ đến mức không biết trời đất là gì. Trần Kế thở dài thườn thượt, nặn kem đánh răng rồi đánh răng một cách máy móc.
Đang lúc anh rửa mặt thì Chu Bách Hành xỏ dép lê đi vào: “Không ngủ nữa à?”
“…” Trần Kế nói: “Đợi đến tối rồi ngủ, đừng có cả ngày dính lấy cái giường.”
Chu Bách Hành hứng nước súc miệng: “Em có ôm giường ngủ đâu.”
Vừa sáng sớm — à không, chiều muộn thế này, nhịp tim của Trần Kế bỗng hẫng đi hai nhịp vì câu nói bâng quơ ấy, mãi không trở lại bình thường được.
Anh không đáp lời, rửa mặt xong liền bỏ đi.
Đợi đến chập tối khi Chu Sóc Mẫn về, dì Lưu chuẩn bị xong bữa tối, mấy người ngồi vào bàn ăn, ông cụ lên tiếng trước: “Đêm qua mấy đứa về lúc mấy giờ thế? Ông ra khỏi nhà lúc tám giờ sáng mà chẳng thấy hai đứa có động tĩnh gì.”
Ông cụ cười nói: “Tiểu Kế cũng ngủ nướng cơ đấy. May mà hôm nay xin nghỉ, không thì cháu thế nào cũng đi làm muộn.”
Trần Kế ngượng ngùng, gãi gãi trán.
Ngủ gần như cả ngày nên dù đêm đã về khuya anh cũng không thấy buồn ngủ.
Nghĩ đến việc ăn xong lại phải đi ngủ, Trần Kế lại thấy bứt rứt cả người.
Nếu lại mất ngủ một đêm nữa thì sao?
Ngày mai còn phải dậy sớm đi làm thêm nữa chứ.
“Ông nội.”
Ông cụ đặt bát canh xuống: “Ừm.”
Trần Kế liếc nhìn Chu Bách Hành, ông cụ hừ giọng: “Cháu muốn nói gì thì cứ nói thẳng, đừng có lúc nào cũng kiêng dè nó.”
Chu Bách Hành ngước mắt lên.
Trần Kế vội vàng cúi đầu, thìa trong bát canh khuấy đi khuấy lại: “Dạ, cháu định nói là, chiều nay mẹ cháu có gọi điện bảo cháu tối nay về nhà, nhưng cháu lại quên mất… Dạo này cháu toàn ăn ở đây, mẹ cháu chắc hẳn là nhớ cháu lắm, nên hôm nay cháu không ngủ lại đây nữa ạ. Không cần phiền chú Lý đưa cháu về đâu, cháu lớn rồi, lát nữa cháu tự bắt xe về là được.”
Anh vốn định nhắc chuyện chia phòng và thực hiện luôn tối nay, nhưng chiều nay mấy lần định mở miệng thấy ánh mắt thắc mắc của Chu Bách Hành, anh thực sự không thốt ra thành lời được. Với tư cách là anh trai, việc nhường nhịn đã trở thành thói quen, Trần Kế rất khó để từ chối Chu Bách Hành, huống hồ là vạch rõ giới hạn.
Anh đang cố gắng thực hiện từng bước một.
Ba năm trước anh và Chu Bách Hành từng chia phòng một lần, do Chu Sóc Mẫn đề xuất.
Ông cụ nói tùy rằng Trần Kế và Chu Bách Hành là hai đứa con trai, không cần phải kiêng kị nhiều nhưng lớn dần lên thì phải quen với việc ở riêng, ông cụ đã sắp xếp phòng mới cho Trần Kế.
Ai ngờ Chu Bách Hành phản ứng dữ dội, chết sống không đồng ý, nổi trận lôi đình.
Ông cụ sống gần hết đời người, cảnh tượng gì mà chưa thấy qua, ông cụ chẳng thèm để ý đến một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như Chu Bách Hành.
Ông cụ nói một là một, mặc cho cậu làm loạn thế nào cũng không nhượng bộ.
Kết quả là Chu Bách Hành không ăn không ngủ, cứ đến tối là ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ của Trần Kế, mắt đỏ sọc, lẩm bẩm như Đường Tăng tụng kinh: “Em không ngủ được. Em không ngủ được, anh ơi em không ngủ được… Anh ơi em không ngủ được, anh mở cửa ra đi, em muốn ngủ với anh. Em không ngủ được, em không ngủ được… Anh ơi em muốn ngủ. Anh ơi…”
Trần Kế đau lòng không sao tả xiết.
Đến ngày thứ năm, Chu Sóc Mẫn đành chịu thua và thỏa hiệp.
Trần Kế bừng tỉnh khỏi ký ức về bộ dạng bướng bỉnh với đôi mắt vằn tia máu vì nhịn ngủ suốt năm ngày của Chu Bách Hành, trong đầu chẳng nghĩ ra được cách nào để đề cập chuyện chia phòng một lần nữa.
“Dì gọi điện thật à?” Chu Bách Hành nghi ngờ: “Sao em không biết nhỉ?”
“Gọi rồi mà,” Trần Kế nói, “Mẹ anh ngày nào chẳng bắt anh về nhà, em dám nói là em không biết không?”
Chu Bách Hành nhíu mày: “Hôm nay muộn quá rồi, mai về không được à?”
Trần Kế kiên trì: “Hôm nay về.”
Chu Bách Hành không nói nữa, cũng không có hành động gì thêm, cứ thế nhìn chằm chằm Trần Kế.
Chu Sóc Mẫn không ngăn cản: “Ông biết Phục Linh nhớ cháu, là cái thân già này cũng muốn gặp cháu nên cân nhắc không chu đáo rồi.”
Ông cụ cười xua tay nói: “Vậy hôm nay cháu về đi, ở lại vài ngày rồi hẵng quay lại. Một thời gian nữa hai đứa cũng sắp khai giảng rồi, đại học không giống cấp ba, thời gian được về sẽ ít đi, về thì dành thời gian bên mẹ cháu nhiều vào. Để chú Lý đưa cháu về. Cháu trưởng thành rồi là đúng, nhưng để cháu tự đi thì ông lại không yên tâm, vẫn còn trẻ con lắm.”
Trần Kế đáp: “Vâng ạ.”
Đồng thời tranh thủ nói nhỏ với Chu Bách Hành: “Chỉ ở ba ngày thôi, không được trưng cái mặt thối ra đâu đấy.”
Tối nay có thể ngủ một giấc ngon lành mà không bị tình cảm dày vò, Trần Kế thấy rất vui, ăn no uống say bước ra khỏi cửa nhà họ Chu mà cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Nếu Chu Bách Hành không đi theo anh lên xe thì Trần Kế đã có một đêm tuyệt vời.
“… Em làm cái gì đấy?” Trần Kế hỏi.
Chu Bách Hành đẩy Trần Kế lên xe, rồi tự mình ngồi vào: “Về nhà với anh.”
Trần Kế ngơ ngác: “Em có phải chưa từng ở nhà anh đâu, phòng anh nhỏ lắm, em không chê chật à?”
Chu Bách Hành: “Không chê.”
Trần Kế: “Nhưng anh chê chật.”
Thấy người này không hề lung lay, Trần Kế nói lý lẽ: “Tiểu Hành, giường trong phòng em rộng tận ba mét, phòng anh chỉ có một mét rưỡi. Chúng ta bây giờ không còn như lúc nhỏ nữa, giờ là hai người đàn ông trưởng thành rồi, em cao một mét chín, anh cao một mét tám, cùng ngủ trên một chiếc giường một mét rưỡi có hợp lý không?”
Chu Bách Hành: “Không hợp lý à?”
“…” Trần Kế mệt mỏi nói: “Không hợp lý lắm. Em nhất quyết đòi về nhà anh cũng được, nhưng anh thực sự chê chật, em ngủ phòng khách. Nếu em không chịu thì xuống xe về nhà đi.”
Chú Lý ở ghế lái nghe vậy thì bật cười: “Hai anh em cháu đúng là thú vị thật đấy.”
Nửa tiếng sau, bà Trần Phục Linh đang nằm trên sofa đắp mặt nạ dưỡng da, giơ tay nghịch điện thoại.
Chuông cửa reo, bà đặt điện thoại xuống, vỗ nhẹ mặt nạ trên mặt để da hấp thụ dưỡng chất tốt hơn, phần tinh chất còn dính ở lòng bàn tay thì bôi lên mu bàn tay và cánh tay.
Cửa mở, trước mắt là một vật khổng lồ chắn hết tầm mắt nhìn ra hành lang, nhưng không thấy người đâu, bà Trần ngẩn người hỏi: “Ấn nhầm chuông cửa à?”
Lúc này khuôn mặt của Trần Kế ló ra từ sau cái thùng khổng lồ, yếu ớt gọi: “Mẹ.”
Bà Trần thản nhiên: “À, không nhầm, người quen.”
Ngay sau đó có hai người khác ló đầu ra từ hai bên, là những gương mặt lạ lẫm.
Một người đàn ông trung niên nói: “Đây là chiếc giường rộng ba mét mà nhà chị mua, chiếc chúng tôi đang bê này có kích thước rộng một mét năm dài hai mét hai, phía sau còn một cái nữa, chúng tôi phải vào trong lắp ráp lại, giờ có tiện không?”
Trần Phục Linh tay trái lột mặt nạ, tay phải vuốt ngược mái tóc ngắn một cách dứt khoát, khó hiểu: “Trần Kế, trong nhà không có giường cho con ngủ à? Tự dưng mua giường làm cái gì?”
“Dì ơi, là cháu mua đấy ạ.” Chu Bách Hành có ưu thế về chiều cao, cửa vừa mở là đầu cậu đã ở trên cái thùng giấy đựng giường lớn, nhưng Trần Phục Linh chỉ mải để ý xem cái vật trước mắt là gì nên không thấy cậu ngay từ đầu.
“Tiểu Hành cũng qua đây à.” Trần Phục Linh có chút bất ngờ, sau đó ánh mắt vẫn nhìn Trần Kế: “Mua cái này làm gì?”
Chu Bách Hành nói: “Anh bảo giường một mét rưỡi chật quá, không đủ cho hai người ngủ, nên cháu bảo người ta chở một cái ba mét đến, đặt vào phòng anh luôn.”
Trần Kế mệt mỏi không thốt nên lời, chỉ biết mỉm cười đối phó.
Dứt lời, Trần Phục Linh nhường đường, một bên lông mày nhướng lên thật cao. Đợi hai nhân viên lắp ráp giường khênh giường đi vào, bà lặng lẽ nhìn Trần Kế và Chu Bách Hành đang đi chậm hơn nửa bước ở phía sau.
“Cứ nhất định phải ngủ chung một cái giường à, ngủ riêng không được sao? Giường nhà mình đủ cho hai đứa ngủ mà nhỉ? Cùng lắm thì ngủ dưới đất cũng được, sao cứ phải mua cái to thế về…” Bà Trần chậc lưỡi kinh ngạc, đôi mắt đột nhiên như đèn pha quét đi quét lại trên người hai đứa.
Một lúc lâu sau, bà thốt lên một câu: “Hai đứa đang chơi gay đấy à?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận