Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 64: Ngoại truyện: Cuộc sống thường ngày 02
Buổi sáng đón ánh mặt trời đầu tiên đi thẳng về hướng Đông, chân trời được nhuộm thành màu hồng phấn, đẹp đến mức không chân thực. Trên đường không có người, Trần Kế bảo Chu Bách Hành mở cửa sổ trời, gió thổi vù vù trên đỉnh đầu.
Anh đứng dậy vươn nửa người ra ngoài xe. Tóc bị gió sớm thổi bạt ra sau, giống như gió thổi lúa trên đồng vậy.
Họ đã về đến vùng nông thôn.
Trần Kế dang rộng hai tay ôm lấy tự do, đặt lòng bàn tay sát miệng hét lớn: “Chu Bách Hành —”
Chu Bách Hành đáp: “Em đây.”
Trần Kế hét: “Em đẹp trai quá —”
Chu Bách Hành mỉm cười: “Vâng, anh thì xinh đẹp.”
“Sao em lại dám dùng từ ‘xinh đẹp’ để miêu tả anh hả?” Trần Kế chống nạnh cúi xuống nhìn Chu Bách Hành.
Đang lái xe, Chu Bách Hành vội liếc nhìn Trần Kế một cái: “Thì đúng là rất xinh đẹp mà.”
Ánh nắng màu cam hồng tỏa xuống rạng ngời, khiến gương mặt Trần Kế toát lên một vẻ dịu dàng đầy mê hoặc. Anh căn bản không biết mình rốt cuộc đẹp đến nhường nào.
Trần Kế nói: “Nếu không phải em đang lái xe, anh nhất định sẽ đá cho em một cái!”
Chu Bách Hành: “Xuống xe rồi đá.”
Trần Kế vui vẻ: “Hừm.”
Thành phố ngày càng xa, cảnh điền viên yên bình hiện ra trước mắt.
Một tiếng sau, xe dừng lại trước một khu rừng.
Xung quanh toàn là màu sắc của thiên nhiên, không có bóng người.
“Hèn gì em lại mang theo đồ dã ngoại.” Trần Kế vòng ra sau xe, cầm tấm thảm dã ngoại đi sâu vào rừng nói.
Chu Bách Hành: “Lúc đầu chọn mấy nơi trăng mật nhưng đều đông người quá.”
“Anh rất thích những chuyến đi ngẫu hứng như thế này.” Trần Kế đạp lên thảm cỏ xanh mơn mởn, không thèm ngoảnh lại.
“Vâng.” Chu Bách Hành bê hai cái thùng.
Một thùng đựng thức ăn, một thùng đựng đồ dùng.
Đến một nơi bốn bề là cây, trước mặt là một cái hồ nhỏ.
Trần Kế dừng lại, hỏi: “Em nói xem ở đây có thú dữ không?”
“Không đâu.” Chu Bách Hành nói, “Khu rừng này nông lắm.”
Trần Kế trải tấm thảm dã ngoại ngay ngắn lên thảm cỏ, lẩm bẩm điều gì đó, Chu Bách Hành nghe không rõ.
“Anh nói gì cơ?”
“Anh nói,” Trần Kế ngồi xuống, nửa thật nửa đùa, “Liệu con thú dữ anh nói có thể là em hay không.”
Chu Bách Hành hiểu ý, đáp: “Lúc đi, đúng là em có nghĩ đến chuyện dã chiến với anh đấy.”
Trần Kế: “?!”
Anh bứt một nắm cỏ ném về phía Chu Bách Hành, nói: “Em đã hứa đi trăng mật không đụng vào anh rồi cơ mà.”
“Sao có thể chứ, anh thấy có mấy người đi trăng mật mà không tiếp xúc khoảng cách âm không.” Chu Bách Hành mở thùng ra, lấy một chiếc mũ đội lên đầu Trần Kế, nói: “Lát nữa nắng to lắm, tia cực tím mạnh, đừng để bị chiếu trực tiếp.”
Trần Kế nói: “Tốt nhất là em hãy giữ lấy uy tín của mình đi.”
Chu Bách Hành đáp: “Đàn ông ở trên giường làm gì có uy tín.”
Biết ngay mà, lời của cái đồ tồi này sao có thể tin được chứ, ra khỏi cửa là không nhận nữa rồi.
Trần Kế bỏ mũ xuống quất Chu Bách Hành mấy cái.
Lúc đi không biết ở đây có hồ, nên không mang theo đồ câu cá.
Huống hồ hai người bọn họ cũng chẳng biết câu.
“Mọi người đều bảo đàn ông cứ đến ba mươi là sẽ thích câu cá, thật hay giả vậy?” Trần Kế ngồi xe mệt rồi, không muốn ngồi nữa, nằm lên đùi Chu Bách Hành đếm lá cây bên cạnh, “Sau này em có đi câu cá không?”
“Chắc là không đâu.” Chu Bách Hành nói.
Trần Kế lấy một bông cỏ đuôi chó quẹt quẹt cằm Chu Bách Hành, hỏi: “Vậy em sẽ làm gì?”
“Ở trong phòng ngủ với anh.” Chu Bách Hành nắm lấy tay Trần Kế, “Ngứa quá.”
“Chưa làm em đau là may rồi đấy.” Trần Kế hằn học nói.
Buổi trưa mặt trời đứng bóng, vị trí họ ngồi có rất nhiều ánh nắng rọi xuống, nắng gắt khiến xương cốt người ta cũng lười ra hẳn. Dù biết lát nữa nhiệt độ sẽ rất nóng, nhưng Trần Kế không muốn động đậy, nằm trên mặt đất vô cùng bình thản.
Bên cạnh đặt một chiếc ghế xếp, là Chu Bách Hành vừa quay lại xe bê xuống.
Cậu không giục Trần Kế dậy mà trực tiếp luồn tay xuống khoeo chân bế anh lên đặt vào ghế xếp.
“Ngồi đây một lát, em dọn dẹp chỗ này đã.” Chu Bách Hành nói.
Trần Kế lười nhác đáp: “Ừm.”
Đồ ăn thức uống được cho lại vào thùng, rác họ tạo ra thì bỏ vào túi nilon, đợi lát nữa gặp thùng rác thì vứt. Chu Bách Hành dọn dẹp ngăn nắp, Trần Kế nhắm hờ mắt nhìn cậu chạy đông chạy tây, không hề có ý định giúp đỡ.
Anh mới 22 tuổi mà sống như 82 tuổi vậy.
Dường như đã tiên liệu trước được cuộc sống về già bình lặng.
Ở bên Chu Bách Hành ba năm, mà Trần Kế cảm thấy như đã trôi qua rất lâu rồi.
“Nhìn em làm gì?” Chu Bách Hành đứng thẳng người hỏi.
Trần Kế ngáp một cái: “Thích nhìn thôi.”
Chu Bách Hành nói: “Còn nhìn nữa là sẽ dã chiến đấy.”
“Em dám. Cút đi cho khuất mắt anh.” Trần Kế giơ ngón giữa.
Chu Bách Hành nhướn mày: “Anh thử bảo em cút câu nữa xem.”
Có lần hai người làm trong bếp, Trần Kế thẹn quá hóa giận khàn giọng bảo Chu Bách Hành cút.
Chu Bách Hành đương nhiên không cút, Trần Kế thì lăn xuống đất suýt chết.
Nhắm mắt lại, Trần Kế giả vờ ngủ, không hé răng nửa lời.
Trước khi đi, Trần Phục Linh có gọi điện hỏi Trần Kế xem họ đi đâu rồi. Trần Kế cúp máy rồi gọi video lại, cho bà xem địa điểm mới mà mình và Chu Bách Hành vừa khám phá ra.
“Con cũng không biết đây là đâu, ha ha, nhưng mà đẹp lắm.” Trần Kế mở camera sau cho Trần Phục Linh cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên nhiên. Ánh hoàng hôn treo lơ lửng nơi chân trời, rất gần mặt hồ, giống như sắp rơi xuống đó vậy. Mấy con cá cảm nhận được nhiệt độ giảm xuống, lũ lượt ngoi lên mặt nước chơi đùa, đuôi quẫy một cái làm ánh hoàng hôn dưới hồ tan tác thành từng mảnh vụn lấp lánh như vàng.
“Cứ như trong mơ vậy.” Trần Phục Linh cười nói.
“Thấy chưa mẹ.” Trần Kế nói, “Con đã bảo là rất đẹp mà.”
Trần Phục Linh nói: “Lần sau dắt mẹ qua đó xem với.”
Trần Kế đáp: “Vâng, thưa bà Trần.”
“Đừng có mà hứa hão, con và Tiểu Hành đi chơi, để lại một lũ trẻ cho mẹ mà mẹ còn chưa tính sổ với con đâu đấy,” Trần Phục Linh càm ràm, “Câu lạc bộ khiêu vũ của mẹ mẹ còn đang muốn nhượng lại không muốn kinh doanh nữa đây, con thì hay rồi, giỏi để lại việc cho mẹ lắm.”
Trần Kế quay video về phía mình, vừa lúc Chu Bách Hành lấy nước về ngồi xuống bên cạnh cùng lọt vào khung hình.
Anh nói: “Ái chà thật sự cảm ơn bà Trần, bà Trần vất vả quá rồi.”
Trần Phục Linh hừ một tiếng, nghe thấy Chu Bách Hành gọi một tiếng mẹ, liền vội vàng đáp: “Ơi!”
Trần Kế nổi da gà: “Mẹ, tính cách mình không phải thục nữ thì đừng có nũng nịu thế, đáng sợ lắm.”
“Cút đi cho mẹ nhờ.” Trần Phục Linh mắng yêu một câu.
Chặng đường đi thẳng về hướng Đông ròng rã năm ngày.
Lúc đi bảo đi chơi một tuần, đến khi thực sự quay về thì đã mười ngày trôi qua.
Chu Sóc Mẫn nhìn thấy Chu Bách Hành liền nhíu mày, nói: “Có phải bị đen đi rồi không?”
Chu Bách Hành không bận tâm: “Vâng.”
Chu Sóc Mẫn lại nhìn Trần Kế. So sánh hai đứa đi đi lại lại mấy lần, ông bảo: “Tiểu Kế chẳng đen đi tẹo nào.”
Chu Bách Hành: “Anh ấy càng nắng càng trắng. Giờ ông già đến mức hay quên rồi à?”
“Cái thằng ranh con này, cháu nói chuyện với ai đấy hả! Không biết lớn nhỏ gì cả!” Chu Sóc Mẫn trợn tròn mắt, nếu không phải vì không mang theo gậy chống thì hôm nay chắc chắn phải nện cho Chu Bách Hành một trận.
Trần Kế ở bên cạnh xem trò vui.
Nhiều ngày không về nhà, buổi tối được ngâm mình thoải mái trong bồn tắm, anh mới cảm nhận được nhà mình dễ chịu biết bao. Suốt chặng đường Trần Kế chụp không ít ảnh, anh ngồi trên đùi Chu Bách Hành, nói: “Đem ảnh đi rửa hết ra đi.”
“Vâng,” Chu Bách Hành hôn lên môi Trần Kế, nói, “Sưu tầm trong hầm ngầm.”
“Ai thèm để ở hầm ngầm chứ,” Trần Kế khẽ nhíu mày, một lúc sau mới nói tiếp, “Rửa ảnh là để cho mình xem, giấu đi rồi lúc anh muốn xem lại phải chạy xuống hầm ngầm à?”
Chu Bách Hành: “Vậy để trong phòng sách.”
“Cũng được.” Trần Kế đáp.
Chu Bách Hành bóp gáy Trần Kế, ra lệnh: “Anh, nhanh lên.”
Trần Kế: “…”
Trần Phục Linh miệng thì nói Trần Kế để lại việc cho bà, muốn tính sổ với anh, thực chất bà dạy dỗ những học sinh đó rất tốt. Lúc Trần Kế qua xem mới phát hiện những gì cần dạy đều đã dạy xong hết rồi, mình đi chơi mười ngày, về nhà chẳng những không bị tồn đọng công việc mà còn trực tiếp hết việc để làm luôn.
Cực chẳng đã, anh lại bị Chu Bách Hành nửa kéo nửa lôi đến công ty.
“Mười ngày đấy Tiểu Chu Tổng — em có biết trong công ty có bao nhiêu việc cần em xử lý không? Anh ở đây chẳng có việc gì làm, cứ để anh ở nhà đi mà.” Trần Kế dẻo mồm dẻo miệng nài nỉ, “Cứ ở mãi trong phòng tổng giám đốc chán chết đi được.”
Chu Bách Hành hỏi: “Ở cùng em mà chán à?”
Trai ngoan không chấp đồ tồi.
Trần Kế im bặt, đổi giọng nói: “Đi thôi, đến công ty.”
Tất cả nhân viên trong công ty đều biết Tiểu Chu tổng và anh trai mình luôn như hình với bóng. Khi Chu Bách Hành làm việc, Trần Kế nằm ngủ trên ghế sofa dài, hoàn toàn coi nơi đó như nhà mình. Nhưng nhân viên trong công ty không biết rằng, Chu Bách Hành thực sự đã coi phòng tổng giám đốc là nhà mình rồi. Đồ đạc cậu sắm sửa vào đó ngày càng nhiều, trang trí phòng nghỉ gần như giống hệt phòng ngủ ở nhà, chỉ để Trần Kế mỗi ngày đều qua đây đi làm cùng mình.
“Cái tên họ Chu kia, em lại mua cái gì vậy?” Trần Kế kéo ngăn kéo bàn dài trong phòng nghỉ ra, thấy đống đồ chơi mà mặt xanh mét, chạy ra chất vấn Chu Bách Hành, “Em coi văn phòng là nhà mình đấy à?”
Mắt Chu Bách Hành rời khỏi máy tính trong chốc lát, nói: “Chẳng lẽ không phải nhà sao?”
Trong ánh mắt rành rành viết “Năm vừa rồi số lần chúng ta làm ở đây sắp nhiều hơn ở nhà rồi đấy”, Trần Kế nhìn hiểu nhưng giả vờ không hiểu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu em không ép anh đến công ty thì đã chẳng thành ra thế này.”
“Em không có nhà, ngộ nhỡ anh chạy lung tung ra ngoài thì sao.” Chu Bách Hành nói, “Cứ phải để trong tầm mắt em mới yên tâm được.”
Trần Kế nói: “Anh một mình ra ngoài riêng bao giờ chưa?”
Chu Bách Hành: “Anh chưa từng à?”
Trần Kế sắp điên rồi: “Á — đó đều là chuyện từ đời thuở nào rồi, lẽ nào em định nhớ cả đời chắc?!”
“Kệ,” Chu Bách Hành nói, “Anh có tiền án rồi. Em phải trông chừng mới được.”
Trần Kế tức đến mức vật ra sofa nằm dài, ôm gối không thèm nói chuyện nữa.
Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, cả một đời… họ sẽ cứ thế mà sống tiếp.
Đổi lại là người khác chắc chẳng ai chịu nổi cái loại người như Chu Bách Hành, đều do Trần Kế chiều chuộng từ nhỏ mà ra cả.
Tự mình buồn bực một lát, Trần Kế nghiêng đầu nhìn Chu Bách Hành làm việc, gọi một tiếng: “Tiểu Hành.”
Chu Bách Hành ngước mắt lên: “Vâng?”
Ngón cái và ngón trỏ của Trần Kế lập tức đan chéo vào nhau, anh bảo: “Bắn tim nè~”
Chu Bách Hành đưa tay ra chộp lấy, ấn mạnh vào tim mình: “Bắt được rồi, đem đi sưu tầm.”
“Ha ha.” Trần Kế cười vui vẻ.
Hai người bọn họ không có ai hợp hơn, chỉ có người hợp nhất.
Trời cao đất dày, tình sâu chẳng đổi.
— Hết sạch rồi —
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận