Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ

Chương 61: Ngoại truyện: Chu Độ Đường x Dịch Bách 04

Chỗ ở mới.

Dịch Bách không biết mình đang ở đâu, chỉ biết dù mở mắt hay nhắm mắt, thứ cậu thấy luôn là Chu Độ Đường.

Không lối thoát.

Dịch Bách vốn là đứa trẻ không ai quản giáo từ nhỏ, tự mình sinh trưởng hoang dại giữa thực tại ăn tươi nuốt sống đến năm hai mươi mấy tuổi, điều này có liên quan đến tính cách dễ thích nghi với môi trường mới và không bao giờ khuất phục của cậu.

Dù bị Chu Độ Đường nhốt hai năm, Dịch Bách cũng chưa bao giờ tuyệt vọng.

Với cậu, còn sống là còn hy vọng.

Những ngày tháng nhỏ bé ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nhiều không đếm xuể, chẳng phải cậu cũng từng bước đi đến tận bây giờ sao?

May mắn là, Chu Độ Đường thực sự yêu cậu, không hề giả dối.

Chuyện Dịch Bách bị cách biệt với thế giới là thật, mà chuyện Dịch Bách được hưởng những thứ tốt nhất về ăn mặc chi tiêu cũng là thật.

Khi tỉnh lại, trên mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, Dịch Bách mệt mỏi liếc nhìn một cái, nhãn cầu chậm chạp chuyển hướng lên trần nhà.

“Hôm qua em bị kinh động quá độ.” Thấy cậu tỉnh, Chu Độ Đường nắm lấy tay kia của cậu nói: “Nên đã bị ngất.”

Dịch Bách không nói gì.

“Ba tôi sẽ không giúp em đâu,” Chu Độ Đường nói, “Không ai có thể xoay chuyển được bất cứ điều gì tôi muốn làm.”

Nghĩ đến Chu Sóc Mẫn, nghĩ đến vẻ mặt cao cao tại thượng nhưng lại bất lực trước Chu Độ Đường của ông, Dịch Bách bật khóc.

“Đừng khóc.” Chu Độ Đường dùng đầu ngón trỏ lau nước mắt nơi khóe mắt cậu, “Mau khỏe lại đi, tôi còn rất nhiều chuyện cần nói với em.”

Vốn dĩ Dịch Bách chỉ cần truyền dịch ba ngày là khỏe, nhưng câu nói này vừa thốt ra, cậu cứng rắn kéo dài tình trạng bệnh tật của mình thêm một tuần nữa.

Bác sĩ gia đình đến liên tục suốt bảy tám ngày, Chu Độ Đường cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Chuyện em tìm ba tôi muốn rời bỏ tôi, món nợ này tôi không tính toán với em nữa. Nhưng em phải mau khỏe lại, ăn uống và uống thuốc đàng hoàng. Nếu để tôi phát hiện em cố ý vứt thuốc đi, còn cố tình nhảy vào nước lạnh tắm để mình sốt nặng hơn, tôi không ngại tính sổ cả nợ mới lẫn nợ cũ một lượt với em đâu.”

“Không… Em sẽ uống thuốc đàng hoàng, không đi tắm nước lạnh nữa, anh đừng giận.” Cơn sốt đi sốt lại mấy lần khiến mắt Dịch Bách đỏ hoe như vừa mới khóc xong.

Chu Độ Đường nói: “Xem biểu hiện của em đã.”

Thời gian này, việc Dịch Bách thường làm nhất là hối hận.

Hối hận tại sao mình nhìn đàn ông mấy năm nay, lần nào cũng chuẩn xác, vậy mà đến chỗ Chu Độ Đường lại sa chân lỡ vận. Có phải ông trời thấy cậu luôn đùa giỡn tình cảm của người khác nên không nhìn nổi mà đến trừng phạt cậu không?

Cái giá cậu phải trả quá lớn.

Tự do mà cậu yêu quý nhất đời bị Chu Độ Đường nắm gọn trong tay, dù có mọc cánh cũng chẳng bay ra ngoài được.

“Em muốn ra ngoài đi dạo không?” Hôm đó, Chu Độ Đường hỏi.

Dịch Bách nghi ngờ mình nghe nhầm.

Hoặc là cuộc sống giam cầm hơn hai năm cuối cùng đã khiến cậu tuyệt vọng đến phát điên, nếu không sao cậu có thể nảy sinh ảo giác nghiêm trọng đến vậy.

“Cái gì?” Cậu run giọng hỏi, “Độ Đường, anh nói… anh vừa nói gì?”

Chu Độ Đường vén lọn tóc bị gió trong vườn thổi vào mặt Dịch Bách, nói: “Em gầy đi rồi. Anh muốn đưa em ra ngoài đi dạo. Em muốn đi không?”

Dịch Bách mừng rỡ phát khóc, gần như là mang ơn mà nắm lấy tay Chu Độ Đường hôn lấy hôn để: “Em muốn, em muốn đi…”

Ánh mắt quyến luyến khóa chặt lên gương mặt Dịch Bách, Chu Độ Đường không hề chớp mắt.

Đã vào đông, nhiệt độ hạ xuống đột ngột.

Lúc ra ngoài, Chu Độ Đường mặc cho Dịch Bách mấy lớp áo liền.

Dịch Bách cố gắng ngước cổ để anh quàng khăn đỏ cho mình, háo hức nói: “Xong chưa Độ Đường, mình đi thôi.”

“Chưa xong, vội cái gì.” Chu Độ Đường nói, “Trời lạnh thế này, không mặc dày chút lỡ gặp khí lạnh là cảm lạnh đấy.”

Họ không có kế hoạch đi đâu, xe cứ thế chạy đến đâu hay đến đó. Đêm qua sương giá phủ một lớp mỏng, ánh nắng lúc chín giờ sáng còn yếu, sắc trắng của sương đọng trên những cành cây khô khốc, đẹp tựa như những hạt đường trắng mịn màng.

Cảnh sắc bình thường đối với Dịch Bách giờ đây như một cơn chấn động trời đất, cậu bám chặt hai tay vào kính xe ghế phụ, khao khát nhìn ra ngoài.

“Độ Đường, có tuyết rơi không anh?” Dịch Bách hỏi đầy trẻ con.

Chu Độ Đường đáp: “Không đâu.”

Dịch Bách xị mặt không vui: “Tại sao?”

“Dự báo thời tiết nối không có tuyết.” Chu Độ Đường đưa tay xoa tóc Dịch Bách, bảo cậu ngoan chút, “Hôm nay không rơi đâu.”

Qua một cái đèn đỏ, đến cái đèn đỏ thứ hai, anh nói: “Chúng ta vào siêu thị mua ít đồ ăn vặt nhé?”

Dịch Bách gật đầu: “Vâng.”

Trời lạnh mọi người thích tích trữ lương thực.

Đúng lúc vào thứ Bảy nên siêu thị khá đông người. Từ lúc xuống xe, Chu Độ Đường luôn nắm chặt tay Dịch Bách, chưa từng buông ra dù chỉ một khắc. Một người trưởng thành hai ba năm chưa được thấy thế giới bên ngoài, sức xung kích chắc chắn là rất lớn. Dịch Bách nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, trong mắt không còn Chu Độ Đường nữa.

Chu Độ Đường nói: “Anh hy vọng, hai tháng tới em có thể ngoan ngoãn.”

Dịch Bách đang xem một món đồ chơi, nghe vậy không hiểu hỏi: “Hả?”

Cậu định hỏi tại sao, nhưng khi nhìn thấy người đối diện ở kệ hàng đồ chơi, mắt cậu bỗng nhiên khựng lại, quên cả nói năng.

Đồ mua hơi nhiều, lúc vào quên lấy xe đẩy, Chu Độ Đường nói: “Em đứng đây đợi anh một lát, anh đi lấy cái xe đẩy quay lại nhé?”

Dịch Bách chớp chớp mắt: “Vâng.”

Đến khi quay lại, Dịch Bách đã biến mất.

Chu Độ Đường đẩy xe đứng nguyên tại chỗ nhìn quanh bốn phía, rồi cười một cách mỉa mai.

“Anh Tần sao anh lại ở đây?” Xác định Chu Độ Đường đã rời đi, tim Dịch Bách đập loạn xạ, cậu đột ngột lao về phía trước túm lấy cổ tay một người đàn ông rồi chạy như bay ra khỏi siêu thị.

Nhìn thấy cậu, Tần Phụng Lương cũng rất kinh ngạc, hắn nhìn Dịch Bách như nhìn bảo vật, cầm lấy tay cậu xoay trái xoay phải quan sát, hốc mắt đỏ ngầu: “Tiểu Bách?!”

Hắn ôm chầm lấy Dịch Bách, nghẹn ngào xúc động: “Mấy năm nay em đã đi đâu vậy! Em có biết anh tìm em bao lâu rồi không, anh đi bao nhiêu nơi mà không hề có tin tức gì của em. Anh báo cảnh sát cũng không tìm thấy em ở đâu…”

Dịch Bách ôm chặt lấy Tần Phụng Lương, rồi lập tức hoảng loạn nhìn về phía cửa siêu thị, kéo hắn chạy nhanh: “Đây không phải chỗ để nói chuyện, mình đi mau.”

“Có phải có người giám sát cậu không?” Tần Phụng Lương vừa chạy vừa hỏi.

Dịch Bách nói: “Cũng không hẳn, mau đi với em.”

Tần Phụng Lương mua hai vé máy bay, định cùng Dịch Bách đi thật xa.

Dịch Bách lo lắng nói: “Em không mang chứng minh thư, chắc không lên máy bay được đâu.”

Lúc nãy trên đường chạy trốn cậu đã vứt điện thoại đi để đề phòng Chu Độ Đường định vị theo dấu.

“Giờ không có chứng minh thư cũng không sao, chỉ cần có thông tin mua vé là được.” Tần Phụng Lương nói.

Suốt ba năm qua, đừng nói là đi xa, ngay cả cửa nhà nếu không có Chu Độ Đường đi cùng Dịch Bách cũng chưa từng bước ra một lần.

Lúc qua cửa kiểm tra an ninh, nhìn dòng người qua lại phía sau, Chu Độ Đường không đuổi theo. Giờ chắc chắn anh đã phát hiện cậu biến mất và đang đi tìm, lòng Dịch Bách dâng lên một nỗi hoảng sợ, chỉ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nếu không có gì bất ngờ, đây sẽ là lần bỏ trốn thành công duy nhất của cậu.

Đến lúc thực sự phải lên máy bay, trong sân bay vẫn không thấy bóng dáng Chu Độ Đường. Dựa vào năng lực của anh, không lẽ lại chậm thế sao?

Cảm giác bất an từng chút một bò lên sống lưng Dịch Bách, khiến cậu ngồi đứng không yên khi đợi chuyến bay, luôn thấy giây tiếp theo sẽ thấy bóng dáng ác ma ở cửa sân bay.

“Tiểu Bách, mình đi thôi.” Tần Phụng Lương nắm lấy tay Dịch Bách.

Dịch Bách bỗng rút tay ra khỏi tay hắn: “…Vâng.”

Ba năm không gặp, cái ôm lúc mới bắt đầu là vì sự kinh ngạc như vừa trải qua sinh ly tử biệt, nhưng khi bình tĩnh lại, Dịch Bách lại không thể chấp nhận được hành động thân mật này với Tần Phụng Lương.

Những gì cậu nói với Chu Độ Đường trước đây không phải lời nói dối.

Cậu và Tần Phụng Lương lớn lên bên nhau, nhưng không hề có quan hệ nào khác

— Mặc dù Dịch Bách thực sự đã từng thích Tần Phụng Lương.

Tiếng loa phát thanh thông báo giờ cất cánh của chuyến bay tiếp theo vang lên, nhắc nhở hành khách lên máy bay trật tự. Dịch Bách vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn nơi này, không biết bản thân rốt cuộc đang chờ đợi điều gì.

“Tôi có thể thả em đi, trả lại tự do cho em, với điều kiện là tôi chết.” Những lời Chu Độ Đường từng nói đột ngột hiện về trong tâm trí, khiến hơi thở Dịch Bách ngưng trệ.

“Anh Tần, em…”

“Người phía trước làm gì thế, đi mau lên chứ.”

Chưa kịp nói hết câu, Dịch Bách đã bị mọi người giục giã bước lên máy bay, được Tần Phụng Lương dẫn vào chỗ ngồi. Suốt chặng đường, cậu luôn tưởng tượng ra muôn vàn cảnh tượng cái chết thảm khốc của Chu Độ Đường.

Hoặc là tai nạn xe cộ, hoặc là tự sát.

Chu Độ Đường vốn là người nói được làm được, nếu anh chết thật thì cậu phải làm sao? Ý nghĩ này vừa nảy ra, chính Dịch Bách cũng thấy giật mình. Tại sao lại phải lo lắng cho một kẻ đã giam cầm mình suốt ba năm trời chứ?

Chuyến bay dài sáu tiếng đồng hồ, khoảnh khắc hạ cánh, Dịch Bách lại thấy thật nực cười.

Sao cậu lại dám đi theo một người đàn ông ba năm không gặp như thế này? Chỉ để chạy trốn khỏi Chu Độ Đường thôi sao? Nhưng giờ cậu hoàn toàn không hiểu rõ Tần Phụng Lương mà.

“Tiểu Bách, mình đến nơi rồi.” Tần Phụng Lương nói.

Dịch Bách hỏi: “Đến đâu rồi?”

Tần Phụng Lương nói: “Xin lỗi.”

Dịch Bách: “Hả?”

“Anh không muốn làm hại em, nhưng anh cần tiền.” Tần Phụng Lương cụp mắt nói nhỏ.

“Ý anh là sao?”

Ở cửa sân bay, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đang đứng đó đầy lạnh lùng, đối diện trực tiếp với hướng của Dịch Bách.

Anh châm một điếu thuốc, im lặng hút.

Khi mới quen Dịch Bách, Chu Độ Đường không biết hút thuốc.

Ở bên nhau không lâu, anh thấy Dịch Bách luôn châm một điếu thuốc lá nữ thanh mảnh sau mỗi lần làm xong, anh tò mò ghé sát lại thử.

Lần đầu tiên anh bị sặc đến mức ho liên tục.

Lúc đó Dịch Bách trêu anh: “Thuốc lá nữ k*ch th*ch không lớn đâu, thế mà anh cũng ho đến mức này?”

Đuôi mắt Chu Độ Đường ửng đỏ, giọng nói bị khói thuốc làm tổn thương: “Anh có thể học.”

“Cũng chẳng phải thứ gì tốt lành, học làm gì chứ.” Dịch Bách ngăn cản: “Đừng học, em sẽ giám sát anh.”

Ba năm đau đớn dây dưa, Chu Độ Đường sớm đã học được cách hút thuốc uống rượu, còn Dịch Bách lại quên mất lời hứa sẽ giám sát không để anh học theo thói xấu.

Khoảnh khắc chắc chắn nhìn thấy Chu Độ Đường, Dịch Bách vậy mà lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Cậu vốn không biết phải đi đâu cùng Tần Phụng Lương, chỉ là mấy năm qua ý nghĩ duy nhất trong đầu cậu là chạy trốn. Chữ “chạy” khiến Dịch Bách không kịp lo nghĩ quá nhiều, hễ có cơ hội là thực hiện ngay.

Giây phút bước lên máy bay, Dịch Bách đã có một dự cảm mãnh liệt rằng, cậu đã bị Chu Độ Đường nuôi dưỡng thành một kẻ vô dụng mất rồi. Rời xa Chu Độ Đường, có lẽ cậu sẽ không sống nổi.

“Em đã từ bỏ tôi.” Chu Độ Đường khẽ nói.

Ở đây không có gạt tàn, anh liếc nhìn điếu thuốc sắp cháy hết, rồi ấn đầu thuốc vào mu bàn tay mình để dập tắt.

Dịch Bách bịt miệng thốt lên kinh hãi, vội vàng lao tới ôm lấy tay anh hét lớn: “Anh làm cái gì vậy!”

“Tại sao em lại khóc?” Chu Độ Đường nâng tay lau nước mắt cho Dịch Bách, giọng khàn đặc: “Người nên khóc chẳng phải là tôi sao?”

Dịch Bách lắc đầu.

Chu Độ Đường nhắc lại lần nữa: “Em đã từ bỏ tôi.”

“Em…”

“Hắn bán em rồi.” Chu Độ Đường liếc nhìn Tần Phụng Lương bên cạnh, tàn nhẫn nói cho Dịch Bách biết: “Năm triệu tệ, hắn bán em cho tôi.”

Dịch Bách không thể tin nổi quay lại nhìn Tần Phụng Lương.

Chu Độ Đường bóp cằm cậu, xoay ánh mắt cậu về phía mình, nói ra những lời đầy điên cuồng: “Vốn dĩ tôi định cho em thời gian hai tháng, tôi sẽ ở nhà đợi em. Mấy năm qua em chẳng biết làm gì cả, ở ngoài sớm muộn gì cũng không chịu nổi, không chịu nổi rồi sẽ quay về… Nhưng tôi không thể đảm bảo sau khi không chịu nổi em có thực sự quay về bên tôi hay không, tôi muốn trở thành sự lựa chọn ưu tiên nhất của em.”

“Tôi muốn trở thành lựa chọn ưu tiên nhất của em — sự lựa chọn duy nhất,” Giọng Chu Độ Đường rất khẽ, gió thổi qua là có thể tan biến: “Nhưng em không yêu tôi. Thế nên tôi hối hận rồi, không muốn cho em thời gian hai tháng nữa.”

Anh nói: “Tôi đã suy nghĩ rất lâu, chúng ta nên sinh một đứa con. Như vậy mới có khả năng giữ em lại nhất.”

Chan: Thằng tồy, quen biết đéo gì mà bán người ta, tui bị b**n th**, rõ ràng Bách Bách không muốn lên máy bay, nếu đễ thằng nhỏ ở 1 mình thì có khi nó sẽ quay về luôn ấy chứ, tại nó sợ Chu Độ Đường tự tử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận