Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ

Chương 56: Ngoại truyện: Dụ Ti Lý x Hàn Thương 03

“Cậu nghiêm túc đấy à?” Hàn Thương hỏi một cách không thể tin nổi.

Dụ Ti Lý nói: “Chuyện này mà cũng đùa được hả? Có phải do thái độ nói chuyện của tôi không đúng không, ý tôi là…”

“Dụ Ti Lý, cậu điên rồi hay là tôi điên đây, cậu dám xúi tôi làm cái chuyện phi đạo đức ấy à?” Sau cú sốc ban đầu, Hàn Thương thậm chí còn muốn cười, “Sao tôi có thể làm chuyện có lỗi với bạn trai mình được.”

Trước đây bất kể Dụ Ti Lý nói gì, Hàn Thương đa phần đều thuận theo ý hắn. Dụ Ti Lý luôn là người được bao dung, hắn không có kinh nghiệm đối phó với một Hàn Thương như lúc này. Hàn Thương hiện tại đầy gai nhọn, lời nói sắc lẹm, khiến Dụ Ti Lý không kịp đỡ.

Hắn khô khốc nói: “Nhưng mà, bạn trai cậu đã phản bội cậu rồi…”

Hàn Thương tìm cớ cho chàng trai kia: “Đó chỉ là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.”

Dụ Ti Lý hỏi: “Cậu thực sự thích hắn đến thế à?”

Hàn Thương đáp: “Đúng vậy.”

Dụ Ti Lý lại hỏi: “Cậu không cho tôi làm người tình của cậu à?”

Hàn Thương cười khẩy một tiếng: “Tôi không muốn một người tình trong bóng tối không thấy ánh mặt trời.”

Cậu nhìn thẳng vào mắt Dụ Ti Lý, bổ sung: “Tôi chỉ muốn một người bạn trai đường đường chính chính, dù tôi đi đâu cũng có thể mang người ấy đi cùng.”

“Tôi có thể mà.” Dụ Ti Lý kiên định, “Cậu chia tay với hắn đi…”

“Dụ Ti Lý,” Hàn Thương ngắt lời hắn, lắc đầu nói, “Phản ứng của cậu thực sự quá chậm chạp, tôi hoàn toàn không thể xác định được cậu thực sự thích tôi, hay chỉ vì thấy tôi có bạn trai rồi, cái tính chiếm hữu của một người bạn trong cậu trỗi dậy, khiến cậu dùng cách này để ép tôi quay lại bên cậu. Cậu— ưm!”

Một luồng gió lướt qua, Hàn Thương chưa kịp nói hết câu đã thấy gáy mình bị một bàn tay lớn ấn chặt từ phía sau, nụ hôn nặng nề của Dụ Ti Lý va mạnh vào miệng cậu, răng môi chạm nhau đau điếng.

Sau giây phút kinh hoàng, Hàn Thương trợn tròn mắt vội vàng đẩy ra. Nhưng cổ tay đã bị Dụ Ti Lý nhanh tay lẹ mắt tóm gọn, kéo chặt trước ngực không thể cử động được. Tiếng còi xe trên đường vang lên, nghe mờ mịt như bị ngâm dưới nước. Dụ Ti Lý ấn đầu cậu đứng trên vỉa hè, ánh đèn đường từ trên đỉnh đầu đổ xuống, phản chiếu cái bóng quấn quýt của họ lên mặt đất.

Đoạn đường về ký túc xá, Hàn Thương cứ lấy tay áo che miệng, cúi đầu đi thật nhanh phía trước, hai tai nóng bừng. Dụ Ti Lý vẫn làm cái đuôi của Hàn Thương, đi theo sau cách một mét.

“Đừng có đi theo tôi!” Hàn Thương không quay đầu lại, bực bội cảnh cáo.

Dụ Ti Lý nói: “Tôi đưa cậu về ký túc xá.”

Hàn Thương: “Không cần cậu đưa!”

Dụ Ti Lý bảo: “Cần chứ.”

Hàn Thương dừng lại lườm hắn: “Đi tìm đối tượng mập mờ của cậu đi, đừng tìm tôi.”

“Tôi giải thích rồi, tôi không có đối tượng mập mờ,” Dụ Ti Lý nói, “Hàn Thương, cậu tin tôi đi.”

Hàn Thương nói: “Dựa vào đâu mà tôi phải tin cậu? Ở bên cậu bao nhiêu năm, tôi chưa bao giờ thấy cậu chủ động đi ăn với ai khác. Đã thế rồi mà cậu còn dám bảo người ta không đặc biệt à?”

Dụ Ti Lý tiến lên nắm lấy cánh tay cậu, lầm lũi đi về phía trước.

“Cậu làm gì thế?” Hàn Thương giãy giụa cổ tay nhưng không thoát được. Nhìn kỹ lại thì đây là đường về ký túc xá của Dụ Ti Lý. Hàn Thương cười lạnh: “Một mặt bảo đưa tôi về ký túc xá, một mặt lại lôi tôi về phòng cậu, cậu có ý gì đây?”

Lên đến tầng năm, Dụ Ti Lý không dừng lại trước cửa phòng mình mà vẫn đi tiếp. Hàn Thương mặt đầy hoang mang. Lát sau, cậu dừng trước một căn phòng, gõ cửa vô cùng bất lịch sự, tư thế “rầm rầm” như muốn sập cả cửa.

“Ti Lý?” Chàng trai mở cửa thấy Dụ Ti Lý thì có chút ngạc nhiên. Trong mắt người khác, Dụ Ti Lý là người cuồng khiêu vũ, cũng là người lịch thiệp nhã nhặn. Cảnh tượng cậu gõ cửa điên cuồng thế này chưa ai dám nghĩ tới.

Hàn Thương cũng sững sờ, cậu kéo kéo tay áo Dụ Ti Lý, nhỏ giọng: “Cậu làm gì thế? Điên thật rồi à?”

Chàng trai trong phòng nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt của họ — chính xác là Dụ Ti Lý đang nắm chặt tay Hàn Thương. Hắn ngước mắt hỏi: “Ti Lý, có chuyện gì hả?”

“Mấy ngày Hàn Thương không đếm xỉa đến tôi, là cậu bảo tôi nên đi gần gũi với cậu hơn, cậu ấy thấy khó chịu sẽ quay lại.” Dụ Ti Lý nói, “Đúng không.”

Hàn Thương không ngờ hắn lại hỏi trực tiếp như vậy, lại còn ở ngay hành lang ký túc xá, tình huống này thật quá bạt mạng, quá xấu hổ.

Cậu giằng Dụ Ti Lý ra, nói: “Cậu đừng có làm loạn ở đây.”

Sắc mặt chàng trai kia trở nên kỳ lạ, rõ ràng cũng thấy ngượng ngùng: “Đúng vậy.”

“Hàn Thương yêu đương rồi, không quay lại tìm tôi.” Dụ Ti Lý nói, “Cách của cậu không hiệu quả.”

Hàn Thương đưa một tay lên che mặt, day day thái dương, thầm chửi rốt cuộc mình đã đi thích cái đồ thiểu năng gì thế này.

“Thế à?” Chàng trai kia nói, “Chẳng phải giờ cậu đang nắm tay cậu ấy ư?”

Dụ Ti Lý bảo: “Cậu ấy bảo cậu là đối tượng mập mờ của tôi, tôi với cậu chẳng có quan hệ gì hết, đúng không.”

Chàng trai kia không trả lời.

Hàn Thương không muốn nghe họ nói chuyện nữa, cũng không muốn biết câu trả lời của bất cứ điều gì, chỉ muốn lập tức trốn khỏi hiện trường.

“Buông tôi ra, Dụ Ti Lý,” cậu nghiến răng nghiến lợi nói, “Muốn mất mặt thì cậu tự làm một mình đi được không?”

Dụ Ti Lý có chút uất ức: “Không phải tôi chủ động rời xa cậu, là hắn…”

“Có quan trọng không?” Hàn Thương nói, “Có lẽ quan trọng, nhưng chuyện này không thể nói ở đây.”

Dụ Ti Lý hỏi: “Tại sao?”

Hàn Thương nhìn chàng trai ở cửa phòng, hắn cúi đầu, không nói lời nào.

Hàn Thương dạy bảo Dụ Ti Lý: “Không phải ai cũng phản ứng chậm chạp như cậu đâu, người ta sẽ buồn đấy.”

Dụ Ti Lý hỏi ngược lại: “Thế còn tôi buồn thì sao? Có thể mặc kệ được không?”

Đúng là một mối quan hệ khó giải quyết.

Với Hàn Thương, Dụ Ti Lý luôn có đặc quyền, đương nhiên cậu sẽ đau lòng Dụ Ti Lý trước. Về chuyện trước đây hay bị tên này nhắm vào ở câu lạc bộ, Hàn Thương cũng không muốn bắt Dụ Ti Lý phải đòi lại công bằng nữa, tối nay thế này là đủ rồi. Cậu lôi Dụ Ti Lý đi như kéo một con bò bướng bỉnh: “Xuống lầu rồi nói.”

Dưới lầu có mấy cặp đôi đang tản bộ qua lại dọc ven đường, Hàn Thương và Dụ Ti Lý cũng là một cặp trong đó, nhưng họ không phải quan hệ tình nhân.

Dụ Ti Lý gọi: “Hàn Thương.”

Hàn Thương: “Nói đi.”

Dụ Ti Lý: “Tôi có thể làm người tình của cậu không?”

Đúng là không thông thì thôi, một khi đã thông suốt thì lời lẽ tiến bộ vượt bậc, đáng sợ thật.

Hàn Thương bảo: “Không được.”

“Tại sao?” Dụ Ti Lý đau lòng hỏi.

Hàn Thương đáp: “Vì tôi chỉ muốn một người bạn trai.”

Dụ Ti Lý khựng lại ngay tại chỗ, trông như sắp khóc đến nơi rồi: “Bạn trai cậu có bạn trai rồi, hắn không hợp với cậu đâu.”

“Ừ,” Hàn Thương nói, “Cậu hợp với tôi hơn.”

Dụ Ti Lý sững người, não xoay không kịp: “Câu này là cậu cố ý trêu tôi hay là mỉa mai tôi đấy?”

Hàn Thương cũng sững người, tức đến bật cười: “Lúc cần thông minh thì cậu ngu như heo, lúc không cần thông minh thì cậu lại thế này với tôi đúng không?”

“Vậy ý là, bây giờ tôi là bạn trai của cậu rồi?” Giọng Dụ Ti Lý cao lên một tông, sau đó lại trấn tĩnh lại một chút, nói: “Nhưng còn cậu với cái người kia…”

“Chúng tôi đang chơi trò chơi thôi.” Hàn Thương dùng vài câu tóm gọn ngọn ngành câu chuyện giải thích cho Dụ Ti Lý nghe.

Dụ Ti Lý vừa mừng lại vừa hơi ấm ức: “Cậu cố ý lừa tôi.”

“Ừ,” Hàn Thương nói, “Giờ nói thật với cậu rồi đấy, cậu còn phân biệt được tình cảm của mình không? Rốt cuộc là tính chiếm hữu của bạn bè hay thực sự muốn yêu đương với tôi?”

Dụ Ti Lý nghiêm túc: “Yêu đương.”

Hàn Thương cười đắc ý: “Thích tôi là coi như cậu biết điều đấy.”

Buổi tối nằm trên giường ký túc xá, Hàn Thương vui đến mức không ngủ được, sao trên đời lại có người ngốc như Dụ Ti Lý nhỉ.

Ngốc một cách đáng yêu.

Họ quá thân thuộc với nhau, đột ngột chuyển từ thân phận bạn bè sang tình nhân thực thụ, cần phải nắm tay, ôm ấp, hôn hít, đừng nói là cái khúc gỗ như Dụ Ti Lý, ngay cả Hàn Thương cũng thấy có chút chưa quen. Thế nên ngoại trừ nụ hôn cưỡng ép lúc cao hứng tối đó, họ chỉ nắm tay, chưa làm thêm bất cứ chuyện gì khác.

Trong quá trình yêu đương, Dụ Ti Lý nói: “Những lời người khác nói, thỉnh thoảng anh sẽ không thể hiểu ngay được.”

Hàn Thương đáp: “Ừ, rồi sao?”

“Anh không muốn vì người khác mà làm em đau lòng như lần trước nữa,” Dụ Ti Lý hứa hẹn, “Anh sẽ không quá gần gũi với ai khác. Nhưng nếu có ai nói gì mà lúc đó anh chưa nhận ra, em có thể nói thẳng cho anh biết không, đừng để trong lòng.”

Kể từ lần chất vấn ở hành lang, Dụ Ti Lý và chàng trai kia không nói với nhau câu nào nữa. Mọi người đều là người lớn cả rồi, thực ra không nhất thiết phải vậy, nhưng đúng như Hàn Thương hay dùng từ “đầu gỗ mục” để tả Dụ Ti Lý, hắn có một sự cố chấp và cứng nhắc. Theo hắn, chỉ có cắt đứt dứt khoát mọi quan hệ với người kia, đến một lời cũng không nói mới là xứng đáng với Hàn Thương.

Lòng Hàn Thương mềm nhũn: “Em biết rồi. Nhớ rồi.”

Nhìn đôi môi mỏng, dáng hình rất đẹp của Dụ Ti Lý, cậu rất muốn hôn lên.

Nhưng lại thấy hơi xấu hổ.

Dụ Ti Lý gọi: “Hàn Thương.”

Hàn Thương vội rời mắt khỏi miệng hắn để không lộ vẻ quá vã: “Gì thế?”

“Qua hai ngày nữa chúng ta dọn ra khỏi ký túc xá đi,” Dụ Ti Lý nói, “Anh với em ra ngoài ở.”

Hàn Thương ngạc nhiên: “Giờ anh thạo việc thế?”

Ngày thứ ba, Dụ Ti Lý đã tìm xong phòng, dọn dẹp trang trí ổn thỏa, cùng Hàn Thương xách túi vào ở. Bước vào căn nhà mới, Hàn Thương “phịch” một cái ngã ra sofa, nói: “Nhanh như vậy đã bắt đầu thế giới hai người rồi, đúng là nằm ngoài dự tính của em.”

Cậu gối đầu lên gối ôm, lười biếng nhìn Dụ Ti Lý đẩy vali của cả hai vào sát tường, nhìn chằm chằm gương mặt mình đã thích từ lâu, muốn hôn miệng hắn quá. Yêu nhau được hai tháng rồi, hôn một cái chắc không quá đáng đâu nhỉ?

Hàn Thương đứng dậy, từ từ tiến lại gần Dụ Ti Lý.

Giây tiếp theo, cậu đột nhiên trợn tròn mắt kinh ngạc, hoảng hốt lùi lại nửa bước: “Anh định làm gì?”

Trên tay Dụ Ti Lý đang cầm một sợi dây thừng, giữa lúc Hàn Thương chất vấn liền tròng lên người cậu, trói chặt hai tay cậu lại trước.

Dụ Ti Lý nói: “Chẳng phải chúng ta nên l*m t*nh rồi sao?”

Hàn Thương: “?”

Cậu chỉ muốn hôn cái thôi mà!

“Không phải, anh đợi đã — anh đừng có mà trói em!” Hàn Thương sốc tận óc: “Dù có l*m t*nh thì anh cũng không cần phải trói em chứ! Dụ Ti Lý anh có bệnh à!!”

“Họ toàn làm thế mà,” Dụ Ti Lý nhíu mày, chân thành nói, “Anh học được nhiều lắm.”

Nói đoạn, hắn đẩy một cái rồi lật Hàn Thương ra, đè xuống sofa để trói chân cậu lại.

Hàn Thương sợ phát khiếp: “Anh học ở đâu thế hả?!”

Dụ Ti Lý ngẩng đầu: “Trên điện thoại.”

Hàn Thương: “??”

Khi Hàn Thương suýt chút nữa bị treo lên, cậu đã sắp phát điên rồi. Sợi dây nylon màu đỏ trói chặt người kiểu trói cổ điển, đi đâu cũng không được, càng không thể chạy trốn.

Dụ Ti Lý rất hài lòng với tác phẩm do chính tay mình tạo ra, vả lại lúc này trông Hàn Thương rất xinh đẹp, khiến hắn không thể rời mắt được. Hắn vô thức ngồi thụp xuống, đưa tay họa lại chân mày và đôi mắt của Hàn Thương, lịch sự thông báo: “Anh bắt đầu đây.”

Hàn Thương điên thật rồi, hét lớn: “Anh định bắt đầu cái quái gì thế hả?! Mẹ ơi — ở đây có b**n th**! Cứu mạng với!”

“Cha mẹ không có ở đây,” Dụ Ti Lý ngây thơ đáp, “Có anh đây rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận