Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 52
Ngày 1 tháng 9 chính thức khai giảng. Trần Kế lết hai cái chân dường như không còn là của mình nữa để đến lớp, gương mặt hiện rõ một vẻ “muốn chết” nhàn nhạt.
Hà Nhạc hỏi: “Sao thế này?”
Trần Kế lắc đầu không đáp.
Trương Tiết Thanh rất có mắt nhìn, lúc Trần Kế ngồi xuống, hắn chủ động giữ cái ghế tự động bật lên cho anh, tay kia còn đỡ anh một cái: “Chắc chắn là vất vả rồi.”
Hà Nhạc bỗng “ồ” một tiếng, nói: “Hóa ra là vậy.”
“Hai người có thể đừng có cái gì cũng hiểu ngay lập tức được không…” Trần Kế gục mặt xuống bàn, tinh thần uể oải, nói giọng thều thào không còn chút hơi sức nào.
Hà Nhạc cười trộm, ghé sát người nói nhỏ: “Bộ không biết hôm nay đi học hả?”
“Biết chứ,” Trần Kế đáp, “Thì chẳng phải tại cãi nhau sao.”
“Hai người mà cũng cãi nhau cơ à?” Trương Tiết Thanh thầm kinh ngạc.
Suy nghĩ một chút, Trần Kế nói một cách chặt chẽ hơn: “Là tôi đơn phương làm em ấy không vui.”
Trương Tiết Thanh vỗ vai anh: “Đúng là vất vả cho cậu rồi.”
Trần Kế: “…”
Thật sự rất muốn ngủ, hiềm nỗi thầy giáo đã bước vào lớp. Trần Kế chỉ có thể gượng dậy ngồi thẳng, lưng đau eo mỏi vô cùng.
Lúc mới tỉnh dậy, Chu Bách Hành sợ đêm qua mình quá tay nên vội vàng áp tay lên trán Trần Kế.
Giọng Trần Kế khàn đặc, không tránh cũng chẳng né, nói: “Không sốt.”
Chu Bách Hành “vâng” một tiếng, nói: “Để em xin nghỉ cho anh, anh ở nhà ngủ nhé.”
“Thôi đi.” Trần Kế không đồng ý. Nếu là đã vào học được một thời gian thì có lẽ anh sẽ không đi thật, cứ thế ngủ đến lúc tự tỉnh. Nhưng ngày đầu tiên mà đã xin nghỉ thì không hay lắm, lại chẳng có lý do chính đáng nào.
Hôm nay là thứ Tư, chỉ trách thời khóa biểu học kỳ này của họ sáng thứ Tư lại có tiết.
Chiều không có tiết, buổi trưa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, đã thấy Chu Bách Hành cưỡi bé hồng đứng đợi bên lề đường. Lúc lên xe, mắt Trần Kế đảo quanh đám đông sinh viên nhưng không thấy Hàn Thương và Dụ Ti Lý đâu. Giờ họ đã là sinh viên năm ba học kỳ hai, bản thân không còn nhiều môn học nữa, rất nhiều người đã đi thực tập.
Trần Kế nghĩ, nếu Hàn Thương không đi thực tập thì ít nhất cũng phải một tuần nữa mới dám vác mặt đến trường. Anh âm thầm đỡ thắt lưng, trề môi nhìn cái lưng đang cưỡi xe của Chu Bách Hành, mắng nhỏ: “Tiểu b**n th**.”
Khoảng mười ngày sau, có duyên gặp lại tại một nhà hàng bên ngoài trường học, Hàn Thương ngồi đối diện một cách lạnh lùng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Trần Kế: “Em lại muốn làm gì nữa?!”
Trần Kế mỉm cười, lần này là chân tâm thực ý, nói: “Xin lỗi mà.”
“Chuyện trên giường thì bỏ qua đi, dù sao hắn cũng không làm chết anh được, vả lại hiểu lầm anh cũng giải thích rõ rồi, không cần cái đồ sói đuôi dài như chú mày xen vào, em ít nói đi vài câu là anh đã cảm tạ trời đất lắm rồi. Nhưng hắn lại lôi anh đi đăng ký kết hôn, anh chưa muốn kết hôn sớm như vậy, chuyện này chú mày định xin lỗi anh thế nào đây!” Hàn Thương nổi giận đùng đùng nói: “Chú mày có thể bảo hắn đi ly hôn với anh được không?”
Dụ Ti Lý im lặng gắp thức ăn cho hắn, im lặng liếc nhìn hắn một cái.
Hàn Thương âm thầm hạ hai cánh tay đang khoanh trước ngực xuống, đặt hai tay lên đầu gối, lí nhí: “Em chỉ mắng nó thôi mà.”
“Chuyện đăng ký kết hôn là ba mẹ đã đồng ý từ lâu rồi.” Dụ Ti Lý nói.
“Em biết mà,” Hàn Thương bĩu môi nói, “Nhưng em vẫn còn đang đi học.”
Dụ Ti Lý nói: “Đến tuổi đăng ký rồi, đại học có thể kết hôn.”
Hàn Thương lườm hắn một cái, sau đó bất giác cười khẽ một tiếng, không phản đối nữa.
Trần Kế nghe mà ngẩn người. Mỗi lần ăn cơm họ không gọi rượu, nhận ra sự việc anh vội vàng lấy trà thay rượu giơ lên chúc mừng hai đàn anh của mình. Trong lúc đó, Chu Bách Hành vẫn luôn nhìn Trần Kế đầy suy tư.
Sau khi đã tạ lỗi tử tế cho “hành động báo thù” vừa qua, ăn xong hai bên chào tạm biệt nhau. Trước khi đi, Hàn Thương tiến lại khoác vai Trần Kế, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng để anh nắm được thóp nhé, đàn em tốt của anh.”
Trần Kế vòng tay khóa cổ lại: “Anh có nhiều thóp hơn đấy, chủ tịch.”
Hàn Thương nói: “Anh thì có thóp gì?”
“Anh đã tỏ tình với bao nhiêu người, quên sạch rồi à?” Trần Kế nhắc nhở.
Hàn Thương trợn trắng mắt: “Anh làm thế chỉ vì muốn người có tình sớm thành thân thuộc mà thôi.”
Trần Kế hừ hừ: “Dù sao thì đàn anh cũng chẳng thèm chấp anh mấy chuyện đó, đúng không?”
“Được, tốt, tốt lắm!” Hàn Thương buông yết hầu vận mệnh của Trần Kế ra, chỉnh lại cổ áo, nói: “Coi, như, nhóc, giỏi.”
Lên xe, Trần Kế nhận ra Chu Bách Hành vẫn cứ nhìn mình chăm chằm như lúc ở nhà hàng. Trần Kế đưa tay nhéo mặt Chu Bách Hành, mỉm cười nói: “Tỉnh lại đi, tháng trước em mới qua sinh nhật 19 tuổi thôi, anh 20 tuổi, không đăng ký kết hôn được đâu.”
Chu Bách Hành buồn bực: “Khi nào mới được đăng ký?”
Trần Kế: “Em đợi thêm ba năm nữa đi.”
Anh đắc ý nói: “Anh chỉ cần đợi thêm hai năm nữa là được.”
Ánh mắt Chu Bách Hành đột nhiên trở nên nguy hiểm: “Ngoài em ra, hai năm nữa anh muốn đăng ký với ai?”
Trần Kế: “…”
Anh yếu ớt nói: “Anh không có ý đó.”
“Vâng,” Chu Bách Hành bóp lấy cằm Trần Kế khẽ nâng lên, môi hai người chỉ cách nhau đúng một centimet: “Anh phải đợi mấy năm mới được đăng ký, nói lại lần nữa xem.”
“…” Trần Kế dở khóc dở cười, nói: “Ba năm, ba năm, bằng với em được chưa. Anh đợi em.”
Anh gạt tay Chu Bách Hành ra bắt cậu buông mình: “Trẻ con.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Cậu thấp giọng nói, trong âm sắc mang theo một tia khẩn cầu: “Anh phải luôn yêu em đấy.”
Trần Kế vỗ về cậu, hôn cậu nói: “Được rồi.”
Chuyện kết hôn còn có khoảng cách với hiện tại, nó đứng ở một đoạn nào đó của tương lai đang chờ đợi Trần Kế và Chu Bách Hành, rồi sẽ có ngày cả hai cùng tới đích. Nhưng 19 và 20 tuổi chung quy vẫn còn quá trẻ. Trần Kế có nhiệt huyết, có khát khao về tương lai, từng nghĩ đến việc ở bên Chu Bách Hành cả đời. Nhưng kết hôn là một việc cụ thể, cần quy hoạch, cần chuẩn bị sẵn sàng, Trần Kế thực sự vẫn chưa nghĩ tới.
Vừa nãy trên bàn ăn nghe chuyện Hàn Thương và Dụ Ti Lý đăng ký, chuyện chưa bao giờ được nghĩ tới này giống như một hạt mầm nhỏ, lặng lẽ gieo vào lòng Trần Kế.
Cuộc sống đại học trôi qua rất nhanh, bốn mùa luân chuyển, dòng người bên cạnh đến rồi đi, Trần Kế và Chu Bách Hành vẫn luôn như hình với bóng.
Khi Hàn Thương và Dụ Ti Lý tốt nghiệp năm tư, Trần Kế và Chu Bách Hành đã đến tham dự lễ tốt nghiệp của họ, và ngày hôm sau tham dự lễ cưới của họ.
“Anh là một thằng đàn ông đại trượng phu, vậy mà hắn dám yêu cầu anh mặc váy cưới, nếu không phải nể mặt anh yêu hắn thì xem anh có đấm hắn không,” Hàn Thương mặc một bộ vest trắng, kéo tay Trần Kế than vãn không dứt, “Nhưng tối về đến nhà, có thể miễn cưỡng mặc cho hắn xem một cái vậy.”
Trần Kế trêu chọc: “Anh đừng có yêu quá như thế.”
Hàn Thương quay đầu hét lớn với Chu Bách Hành đang đứng cạnh Dụ Ti Lý: “Chu Bách Hành, Trần Kế nói nó không yêu nhóc nữa rồi!”
Trần Kế: “…”
Anh cũng vội vàng hét với Dụ Ti Lý: “Đàn anh, chủ tịch định chạy trốn hôn lễ kìa, mau cản anh ấy lại!”
Hàn Thương mỉm cười: “Hôm nay kết hôn, kiểu gì hắn cũng không tha cho anh đâu, anh chơi tới bến được hết.”
Nói rồi như định tung chiêu cuối, khiến Trần Kế sợ đến dựng tóc gáy, vội vàng kéo hắn lại nói: “Anh thắng rồi, đừng nghịch nữa, ngày vui của anh mà, chúng mình hãy làm bạn tốt yêu thương nhau một ngày đi.”
Hàn Thương khoanh tay: “Nói nhóc sai rồi đi.”
Trần Kế thành khẩn: “Em sai rồi.”
Hàn Thương vênh váo: “Hừ.”
Lúc hai chú rể đi mời rượu, Trần Kế cố ý chuốc Hàn Thương rất nhiều rượu để tăng thêm không khí cho đêm của họ.
Hôm nay Chu Bách Hành cũng uống hơi nhiều một chút, về đến nhà cứ ôm khít lấy Trần Kế.
“Để anh đi nấu canh giải rượu cho em đã, lát nữa về ôm tiếp được không,” Hai lần không đứng dậy nổi khỏi sofa, Trần Kế thở dài nói: “Em uống nhiều thế làm gì?”
“Hôm nay… có rất nhiều người nhìn anh.” Mặt Chu Bách Hành vùi vào hõm cổ Trần Kế, lúc nói chuyện phả ra một luồng hơi nóng.
Trần Kế ngạc nhiên: “Làm gì có, sao anh không biết nhỉ?”
Giọng Chu Bách Hành mang theo vẻ chậm chạp, trầm đục sau khi uống rượu: “Anh, anh phải luôn yêu em.”
Lại là cảm giác thiếu an toàn, cứ cách một thời gian là lại xuất hiện.
Trần Kế thuần thục dỗ dành: “Anh có bao giờ rời xa em đâu.”
Chu Bách Hành nói: “Anh, đừng thay lòng.”
Trần Kế cạn lời: “Anh là hạng người đó sao?”
Chu Bách Hành nói: “Anh, đừng thích người khác.”
Trần Kế đáp: “Em không phải người khác.”
Anh xoa xoa mái tóc sau gáy Chu Bách Hành, hai hôm trước mới cắt ngắn nên hơi đâm tay, dùng lòng bàn tay xoa xoa lại thấy rất thoải mái: “Anh chỉ thích mình em thôi.”
“Anh…”
“Ơi.”
Chu Bách Hành siết chặt eo Trần Kế, như muốn khảm anh vào xương tủy, nói: “Anh, em yêu anh.”
Trần Kế đáp: “Anh biết rồi.”
Chu Bách Hành nói: “Em, thật sự, thật sự, rất yêu anh.”
Trần Kế mỉm cười: “Anh thật sự thật sự biết rồi.”
Cằm Chu Bách Hành tì trên ngực Trần Kế, ngẩng đầu nhìn anh: “Không muốn để anh ra ngoài gặp người khác.”
Trần Kế lập tức nghiêm túc từ chối: “Không được.”
Chu Bách Hành nói: “Muốn khóa anh ở trong nhà.”
Ngón trỏ Trần Kế điểm lên giữa mày Chu Bách Hành, làm động tác như bắn súng: “Không được.”
“Muốn nhốt anh lại.”
Trần Kế “nổ súng”, nhấn mạnh từng chữ: “Không, được.”
“Anh không đồng ý,” Chu Bách Hành lại vùi mặt vào, có vẻ vô cùng uất ức, “Anh không đồng ý…”
“Ừm,” Trần Kế nói, “Phải nghe lời anh. Không được nhốt anh.”
“Vâng.” Chu Bách Hành đồng ý, “Không nhốt. Anh phải ngoan.”
Trần Kế đáp: “Hừm.”
Chu Bách Hành nhắc đi nhắc lại: “Không nhốt, không nhốt, không nhốt.”
Trần Kế hài lòng: “Đúng thế.”
Chu Bách Hành: “Không nhốt, không nhốt… nhốt lại, nhốt lại. Ừm, nhốt lại.”
Trần Kế: “…”
Trần Kế tức đến ngứa răng, làm động tác hai tay hai súng bắn Chu Bách Hành loạn xạ. Sau đó mạnh bạo hất cậu ra khỏi người mình, tự đi vào bếp nấu canh giải rượu.
“Hồi trước sao không nhận ra em uống say lại dính người thế nhỉ…” Anh lầm bầm lẩm bẩm.
Chu Bách Hành lập tức đứng dậy, định bám theo từng bước một: “Anh.”
Nghe cậu gọi mình như thế, Trần Kế lại mủi lòng, chỉ muốn bịt tai lại cho xong.
“Ngồi yên trên sofa cho anh, anh đi nấu canh giải rượu.” Trần Kế ngăn cậu lại: “Nếu em dám đuổi theo thì anh cho em ngủ phòng khách.”
Chu Bách Hành lập tức quay xe trở lại, ngồi phịch xuống sofa, lưng thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng Trần Kế đang bận rộn. Dùng hành động để biểu thị “em rất ngoan”.
Uống xong canh giải rượu, Chu Bách Hành vẫn ôm chặt Trần Kế không buông. Lúc lên lầu, trong đầu Trần Kế chỉ có một ý nghĩ: Chu Bách Hành nặng thật đấy.
Vào đến phòng ngủ, cả hai cùng đổ ập xuống giường, tay Chu Bách Hành đặt trên eo Trần Kế, kéo anh vào lòng: “Anh.”
Trần Kế mệt đến phát nóng: “Hửm?”
Chu Bách Hành: “Vừa nãy ở dưới lầu, em đã rất nghe lời anh.”
Ý là lúc nấu canh giải rượu không cho cậu đi theo, Trần Kế công nhận: “Ừm, em giỏi lắm.”
“Cho nên,” Chu Bách Hành hôn lên trán Trần Kế, “Bây giờ anh phải nghe lời em.”
Trần Kế: “…”
Trần Kế kinh ngạc ngước mắt lên: “Em uống say rồi cơ mà?”
“Uống say thì sẽ đi ngủ,” Chu Bách Hành nói, “Nhưng em không muốn ngủ.”
Trong bóng tối mờ ảo, cậu nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của Trần Kế, thốt ra lời th* t*c: “Em muốn làm anh — em sẽ rất dữ dội đấy.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận