Chu Bách Hành trầm giọng nói: “Em cứ tưởng anh sẽ muốn đánh chết em luôn chứ.”

Trần Kế vẫn ôm lấy cậu, xoa xoa sau gáy cậu giống như cách anh từng làm khi còn nhỏ, nói: “Đúng là anh muốn đánh chết em thật đấy — đồ khốn không biết nặng nhẹ.”

Nói xong, anh há miệng cắn mạnh một phát vào vai Chu Bách Hành.

Cách một lớp quần áo, răng nanh dường như đã cắm sâu vào da thịt, Chu Bách Hành khựng lại một chút, sau đó thả lỏng cơ bắp để Trần Kế cắn mạnh hơn.

Ngậm chặt miếng thịt đó không buông, phải vài phút sau Trần Kế mới thấy hả giận. Anh vỗ vỗ vai Chu Bách Hành, hất cằm ra lệnh: “Ra phía ban công kia quỳ xuống, không có sự đồng ý của anh thì không được đứng dậy.”

Chu Bách Hành đã chờ sẵn điều này, cậu ngoan ngoãn đứng dậy đáp: “Vâng.”

Trần Kế phân định yêu ghét rõ ràng: “Tối nay cấm ăn cơm!”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Kế nhẹ nhàng nằm lại xuống giường, nhìn Chu Bách Hành: “Không được mặc quần áo!”

“Vâng.” Chu Bách Hành khựng lại một nhịp, sau đó hai tay đan chéo nắm lấy gấu áo, hành động vô cùng dứt khoát.

Khi nhìn thấy trước sau người cậu toàn là những vết cào dài, Trần Kế cứng đờ người ra, định bảo cậu mặc áo vào ngay. Nhưng lệnh là do mình ban xuống, giờ mà đổi ý thì chẳng khác nào chính mình chơi không nổi. Mặt Trần Kế nóng bừng như lại chuẩn bị phát sốt, anh vội vàng lấy chăn trùm kín đầu, đến mắt cũng không dám để lộ ra ngoài.

Đêm qua mệt lả, hôm nay phát sốt, Trần Kế cảm thấy rã rời, không còn chút sức lực nào. Nằm xuống không lâu, anh đã thấy mí mắt trĩu nặng rồi chìm vào giấc ngủ.

Tám giờ tối, Trần Kế bị Chu Bách Hành đánh thức.

“Anh, tỉnh dậy trước đã.”

Trần Kế chìm sâu trong mộng nên ngủ không ngon, nghe thấy giọng Chu Bách Hành liền rùng mình một cái rõ mạnh. Phản ứng hồi lâu mới nhận ra không có nguy hiểm, hiện tại đang an toàn, anh gác mu bàn tay lên trán cho tỉnh táo, giọng nói khó khăn: “Sao càng ngủ càng thấy mệt thế này… mấy giờ rồi?”

“Tám giờ mười phút.” Chu Bách Hành lật chăn ra, kiểm tra cổ tay và những chỗ khác trên người Trần Kế.

Khi gấu áo ngủ sắp bị vén lên, Trần Kế lập tức ấn bàn tay đó lại, cảnh giác: “Làm gì đấy?”

Chu Bách Hành nói: “Xem vết bầm.”

Trần Kế buông tay nhắm mắt, mũi phát ra một tiếng hừ lạnh: “Em nên nhìn xem thành quả tốt đẹp mà mình đã gây ra.”

Vòng eo dường như có thể ôm trọn trong một bàn tay, hai bên mạn sườn hiện rõ vài dấu ngón tay do bị bóp mạnh.

Màu tím bầm đã sậm hơn trước.

“Uống thuốc trước đã.” Một tay Chu Bách Hành bưng cốc nước, tay kia cầm hai viên thuốc.

Trần Kế không thích uống thuốc vì hay bị nghẹn, anh lắc đầu: “Anh hết sốt rồi.”

“Vâng,” Chu Bách Hành nói, “Là thuốc kháng viêm.”

Trần Kế bĩu môi: “… Ồ.”

Anh chống khuỷu tay ngồi dậy, Chu Bách Hành đặt nước xuống giúp anh một tay. Trần Kế nhận lấy thuốc cho vào miệng, nương theo tay Chu Bách Hành uống hai ngụm nước.

“A… không trôi rồi, mắc ở cổ họng rồi.” Anh ho khan vài tiếng, yết hầu nỗ lực nuốt xuống, khó chịu nhíu mày.

Chu Bách Hành đút nước cho anh: “Uống hết nước đi.”

Trần Kế lại cúi đầu uống nước. Đến khi cốc nước cạn đáy, hai viên thuốc đáng ghét kia mới trôi xuống dạ dày.

“Bao nhiêu năm không ốm đau, bao nhiêu năm không phải uống loại thuốc này rồi, tất cả là tại em.” Anh r*n r* phàn nàn.

“Vâng, tại em.” Chu Bách Hành hối lỗi, “Nhưng mấy tháng trước lúc dầm mưa anh cũng phát sốt mà.”

Trần Kế: “…”

“Em nhớ kỹ thật đấy,” Trần Kế định đá cậu nhưng không nhấc nổi chân, “Lần đó anh uống thuốc cảm dạng gói pha nước, sao lần này em không cho anh uống loại đó?”

Chu Bách Hành cúi mắt chột dạ: “Lần này không phải bị cảm.”

“Em còn biết thế à?!”

“Anh, đừng hét, cẩn thận cái cổ họng.”

Trần Kế kéo chăn định nằm xuống ngủ tiếp: “Chẳng buồn chấp em.”

Chu Bách Hành ngăn động tác của anh lại, Trần Kế gắt gỏng: “Còn gì nữa?”

“Còn phải bôi thuốc.” Chu Bách Hành lấy ra một món đồ, nói: “Em xoa dầu cho anh tan vết bầm.”

Mùi dầu hơi nồng, Trần Kế không thích ngửi. Nhưng trước đây Chu Bách Hành quỳ từ đường đến mức đầu gối sưng bầm, anh ngửi cũng thành quen rồi. Trần Kế không từ chối, còn chủ động vén áo ngủ lên: “Cánh tay, đùi, đầu gối, cổ chân toàn là vết tím, sau lưng anh không nhìn thấy nhưng chắc chắn là có, em xoa cho kỹ vào.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Dầu được đổ vào lòng bàn tay xoa cho nóng lên rồi mới áp vào vết bầm, động tác của Chu Bách Hành rất nhẹ, cậu gọi: “Anh.”

Trần Kế hé một mắt: “Hửm?”

Chu Bách Hành nói: “Hôm nay có người tìm anh.”

“Ai thế?” Trần Kế hỏi, “Tìm anh qua điện thoại à?”

“Vâng,” Chu Bách Hành nhắc đến hai cái tên, “Lưu Dương và Hàn Thương.”

Trần Kế: “…”

Nhắc đến Lưu Dương, Trần Kế chỉ muốn lao ngay đến nhà mà xử đẹp hắn. Tuy rằng việc Chu Bách Hành biết về hộp lưu trữ dưới hầm ngầm không phải do Trần Kế nghe lời Lưu Dương mà chủ động nói ra, nhưng thực tế chứng minh Lưu Dương tâm địa bất lương, rõ ràng là muốn hại anh!

Cái đồ tồi tệ này!

Còn cả Hàn Thương nữa, ngày nào cũng đầy rẫy mưu mô, Trần Kế không tin hắn không nhìn ra Lưu Dương cố ý, vậy mà hắn còn dám bảo Lưu Dương nói đúng!

Cái đồ tồi tệ này! Sao vẫn chưa bị Dụ Ti Lý hành chết đi cho rảnh nợ?

Trần Kế bực bội: “Họ tìm anh làm gì?”

Chu Bách Hành nói: “Họ hỏi anh… cảm giác khi làm với em thế nào.”

“Hừ, anh biết ngay mà!” Trần Kế nắm chặt hai tay, mắng mỏ: “Hai con chó phiền phức!”

Chu Bách Hành hiểu ý: “Có phải họ đã bày mưu tính kế gì cho anh không?”

Trần Kế buồn bực không nói lời nào.

Chu Bách Hành đại khái có thể đoán được đầu đuôi câu chuyện: “Thực ra anh định hỏi họ làm thế nào để em tha cho anh, cho anh thêm chút thời gian, nhưng mưu kế họ đưa ra xem chừng là vì tốt cho anh, thực chất chỉ là để kích động em mà thôi.”

Trần Kế đáp bằng giọng cứng nhắc: “Đúng thế!”

Chu Bách Hành bật cười.

Trần Kế nổi cáu: “Em cười cái gì?! Buồn cười lắm à?”

“Không buồn cười.” Chu Bách Hành thu lại nụ cười trong một giây, chân thành nói: “Nhưng anh đúng là dễ lừa thật đấy.”

Trần Kế: “…”

Anh u ám nói: “Tối nay em bắt buộc phải ngủ phòng khách.”

Chu Bách Hành nhíu mày: “Em không muốn.”

“Dám không nghe lời anh thì anh bỏ nhà ra đi.” Trần Kế làm bộ định xuống giường, “Giờ lưng đau chân mỏi, em chắc chắn muốn để anh đi bây giờ đúng không.”

Chu Bách Hành giữ anh lại, ấn anh về giường, nghiến răng nói: “Được.”

Cơ thể Trần Kế không khỏe nên bữa khuya chỉ ăn một chút. Ăn xong, Chu Sóc Mẫn nhìn thấy Chu Bách Hành đang ôm gối, u ám nhìn chằm chằm cánh cửa phòng mình, ông như thấy được lục địa mới, “ồ” lên mấy tiếng, gõ gậy đi quanh cậu vài vòng để xác nhận xem đây có đúng là cháu trai mình không, hay là mắt ông đã mờ đến mức xuất hiện ảo giác trầm trọng.

“Ồ, không phải ảo giác à?” Chu Sóc Mẫn đắc ý nói.

Mặt Chu Bách Hành đen như hũ nút.

Chu Sóc Mẫn nói: “Hôm nay mặt trời lặn đằng đông à?”

Ông chép miệng kinh ngạc: “Cháu mà cũng có ngày bị đuổi ra ngoài ngủ cơ đấy?”

Chu Bách Hành lạnh lùng: “Ông nội.”

“Trợn mắt cái gì, gọi ông cái gì, cháu tưởng cháu là anh em Hồ Lô đấy à?” Chu Sóc Mẫn trợn mắt lại, “Còn dám cảnh cáo ông, đúng là vô pháp vô thiên.”

Chu Bách Hành không đi phòng khách, cậu trải chỗ nằm ngay tại cửa phòng ngủ. Dù sao ngày mai cũng được vào rồi, cậu lười dọn dẹp phòng khách. Ai ngờ ngày thứ hai vẫn bị đuổi ra.

Chu Bách Hành không phục: “Hôm nay là vì lý do gì?”

“Báo thù cho đêm hôm kia,” Trần Kế ngồi trên giường xem TV, ôm một đĩa trái cây lớn, ăn từng quả nho Sapphire mà Chu Bách Hành đã rửa sạch, lạnh lùng nói, “Đêm đó anh đã… anh đã như thế rồi mà em vẫn còn… “

Khó nói quá không thốt nên lời, anh nhấn mạnh: “Anh không cần biết, em đã xúc phạm đến lòng tự tôn của một người đàn ông trong anh. Đi ra, mấy ngày tới anh không muốn nhìn thấy mặt em.”

Chu Bách Hành uất ức phân trần: “Em cũng không ngờ anh lại không chịu nổi…”

“Em nói cái gì?!” Trần Kế hét lớn ngắt lời cậu, giơ tay ném một quả nho về phía cậu: “Em nói lại lần nữa xem!”

Chu Bách Hành bắt lấy quả nho rồi ăn luôn, rất có tự giác: “Em xin lỗi, là lỗi của em.”

Trần Kế chỉ tay về phía cửa: “Ra ngoài ngủ!”

Chu Bách Hành ngoan ngoãn đi ra.

Lần thứ hai nhìn thấy Chu Bách Hành ôm gối trước cửa phòng, trông còn buồn bực hơn, Chu Sóc Mẫn “ồ” lên mấy lần, lại đi quanh cậu vài vòng, càng vui vẻ hơn: “Chuyện lạ có thật nha.”

Chu Bách Hành nghiến răng, mắt nhìn thẳng, không nói một lời. Cái ông Chu Sóc Mẫn này, càng để ý ông ấy càng phấn khích.

Trong lòng cậu đã ghi thêm một gạch cho anh, đừng để cậu xin được tha thứ, cứ đợi đấy.

Nửa tháng nữa là đến mùng Một Tết, chân Trần Kế hết đau, lưng hết mỏi, lại hoạt bát như thường. Anh còn rảnh rỗi nặn một nắm tuyết ngoài vườn, bất thình lình kéo cổ áo sau của Chu Bách Hành ra rồi nhét vào trong.

Chu Bách Hành bị lạnh đến rùng mình, Trần Kế cười ha hả. Nhìn anh cười tự do tự tại như vậy, khóe môi Chu Bách Hành cũng khẽ cong lên một đường vòng cung nhạt.

Kỳ nghỉ đông không có việc gì làm, Trần Kế bị Chu Bách Hành kéo đến công ty rất nhiều lần.

Ở công ty càng chán, Chu Bách Hành hễ rảnh rỗi là lại đè anh ra hôn, hôn một hồi dễ xảy ra chuyện, Trần Kế vẫn còn bóng ma tâm lý với Chu Bách Hành nên không cho làm đến bước cuối cùng.

Tuy nhiên Chu Bách Hành đang cho Trần Kế thời gian để hồi phục, mỗi lần hung dữ nhất cũng chỉ là hôn lâu hơn một chút mà thôi.

Ánh mặt trời bên ngoài sưởi ấm cả bức tường kính trong phòng làm việc, Trần Kế đang đọc sách thì vô tình ngủ quên trên sofa. Khi tỉnh dậy, anh thấy Chu Bách Hành đang ngồi bên cạnh, đôi mắt như muốn thu trọn anh vào trong. Anh đưa tay v**t v* khuôn mặt Chu Bách Hành, cảm nhận một sự bình yên chưa từng có.

Trần Kế hơi nhổm người lên, hôn nhẹ vào cằm Chu Bách Hành nói: “Tiểu Hành, thích em.”

Chu Bách Hành cúi xuống hôn lại, thấp giọng nói: “Thích anh.”

Ngày mùng Một Tết, Trần Phục Linh đưa Thịnh Án đến nhà họ Chu cùng ăn bữa cơm đoàn viên. Chu Sóc Mẫn rất thích Thịnh Án điềm đạm, hỏi Trần Phục Linh có dự định tổ chức đám cưới không, Trần Phục Linh bảo là có.

Trần Kế và Chu Bách Hành nâng ly chúc Trần Phục Linh hạnh phúc.

Trần Phục Linh nói: “Hai đứa con trai của mẹ cũng vậy, đều phải hạnh phúc đấy.”

Kể từ khi Trần Kế và Chu Bách Hành ở bên nhau, Trần Phục Linh đã xem Chu Bách Hành như con trai ruột của mình rồi.

Cả bàn người đều uống chút rượu, mặt Trần Kế ửng hồng. Khi mọi người trong phòng ăn giải tán, Trần Kế và Chu Bách Hành quay về phòng ngủ tầng hai. Trong phòng không bật đèn lớn, chỉ có một ngọn đèn đầu giường tỏa ánh sáng ấm áp mà họ bật sẵn lúc xuống lầu ăn cơm. Tầm nhìn mờ ảo, càng tăng thêm vẻ mờ ám.

Đường nét gương mặt Chu Bách Hành rất sắc sảo, mang một vẻ đẹp đầy tính công kích, Trần Kế thích nhất là sự góc cạnh rõ ràng ấy.

Bàn tay vô thức đưa lên mặt Chu Bách Hành, nâng cằm cậu lên, Trần Kế lười biếng gọi một tiếng: “Tiểu Hành.”

Chu Bách Hành ngoan ngoãn để anh nâng cằm, phối hợp đáp: “Vâng.”

Có lẽ Trần Kế đã say rồi, nếu không tại sao anh lại rất khao khát nhỉ: “Chu Bách Hành.”

Yết hầu nhô ra của Chu Bách Hành khẽ trượt một cái: “Anh.”

Trần Kế hơi kiễng chân, ghé sát lại hôn cậu, hơi thở nồng nàn vị rượu vang mang theo chút vị ngọt, phả ra nhè nhẹ: “Ông xã.”

Anh gọi khẽ, rồi nở nụ cười còn khiến người ta say đắm hơn cả rượu vang, nói: “Ôm anh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận