Chu Bách Hành cả ngày không đến công ty, lúc về đến nhà Chu Sóc Mẫn đã ngồi sẵn trên sofa với dáng vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối, từ đầu đến chân tỏa ra áp lực ngột ngạt.

Ông cụ thế mà lại thức khuya để chờ hai đứa.

Nghe tiếng cửa mở, đôi mắt đã nhuốm màu thời gian của ông cụ liếc xéo qua đầy khí thế hung hãn.

Không nói một lời, ông cụ đã trấn áp được Trần Kế.

Trên đường đi Chu Bách Hành ngủ gà ngủ gật, Trần Kế không cho cậu ngủ, bảo là hễ cậu ngủ là không gọi dậy nổi. Hôm nay không thấy cậu ở công ty, chắc chắn ông nội đang giận lắm, tốt nhất là nên tỉnh táo mà về.

Ai ngờ Chu Bách Hành cứ làm nũng bảo mệt, ôm lấy Trần Kế rồi nhắm tịt mắt không chịu mở.

Xe chạy vào sân nhà họ Chu, Trần Kế phải ghé sát tai vừa dỗ vừa nói mãi mới gọi được Chu Bách Hành tỉnh để xuống xe.

“Ông nội ạ…” Trần Kế lí nhí.

Ông cụ ngó lơ Trần Kế: “Chu Bách Hành, cháu lại đây.”

Ánh mắt lạnh lùng của Chu Bách Hành vẫn còn chút mơ màng của người mới ngủ dậy, nghe vậy chậm rãi bước tới.

“Ông có bảo cháu đến công ty không, người đâu?” Ông cụ ngẩng đầu hỏi.

Chu Bách Hành: “Đi với anh trai ạ.”

“Ông đã bảo cháu không được lúc nào cũng bám theo Tiểu Kế rồi mà.”

Trần Kế vốn định nói giúp từ sớm, thấy ông cụ nổi giận thì không dám xen vào, chỉ biết cuống cuồng. Lúc này nghe nhắc đến tên mình, anh vội vàng nói: “Ông nội, là cháu, là cháu nói Tiểu Hành đi cùng cháu đấy ạ, em ấy…”

“Tính nết nó thế nào ông còn không biết chắc? Cuộc điện thoại hồi trưa không phải do cháu gọi à? Còn giúp nó nói dối nữa là tối nay cháu không được ăn cơm đâu.” Ông cụ trợn mắt quát.

“Cháu không được đi theo anh trai à?” Chu Bách Hành hỏi vặn lại.

Ông cụ nói: “Cháu không được.”

Thế là hai ông cháu người ngồi kẻ đứng, im lặng nhìn chằm chằm nhau.

Trông thì im lìm, nhưng thực chất Trần Kế cảm nhận được giữa họ có một sự đối kháng gay gắt, cứ như giây tiếp theo có thể xé toạc lớp vỏ hòa bình mà đi đến bước đường cùng.

Cảm giác này đến đột ngột nhưng cực kỳ chân thực, Trần Kế không hiểu tại sao, căng thẳng đến mức vô thức nuốt nước miếng, chỉ sợ hai người trước mặt lao vào đánh nhau.

Cuối cùng ông cụ đứng dậy, ra lệnh uy nghiêm bắt Chu Bách Hành ngày mai phải cùng ông cụ đến công ty, sau này không được quấn lấy Tiểu Kế nữa, và tối nay cấm không được ăn cơm.

Lúc ăn khuya, Chu Sóc Mẫn ân cần gắp thức ăn cho Trần Kế, bảo anh gầy quá không tốt, phải tẩm bổ nhiều vào, đồng thời bắt Chu Bách Hành ngồi bên cạnh, chỉ được nhìn chứ không được động đũa.

Trần Kế cảm thấy xót xa.

Ông cụ tuổi đã cao, không thức khuya được, ăn qua loa vài miếng rồi bảo lên lầu nghỉ ngơi.

Người vừa đi, Trần Kế liền đẩy bát của mình cho Chu Bách Hành, hạ thấp giọng nói: “Đã bảo em đến công ty giúp một tay đi mà cứ khăng khăng đòi đi làm thêm với anh, giờ thì nhịn cơm tối luôn rồi đấy.”

Chu Bách Hành không cầm đũa, hỏi: “Anh ăn no chưa?”

Trần Kế nói: “Anh học múa, buổi tối không được ăn nhiều. Nếu để mẹ anh biết giờ này còn ăn uống là mẹ mắng anh chết đấy.”

Chu Bách Hành cầm đũa: “Vâng.”

Trần Kế nhận ra tâm trạng Chu Bách Hành trầm xuống hẳn, không phải cái mặt thối lúc quan tâm đến Kim Lâm hồi trưa, cũng không phải kiểu hờn dỗi vì bị ông nội mắng, mà là một sự kìm nén như thể đột nhiên bị tâm sự nào đó đè nặng.

Tâm sự này dĩ nhiên Trần Kế không biết.

Anh muốn hỏi, nhưng mở miệng lại chẳng biết hỏi từ đâu, hơn nữa chính anh cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Vừa nãy lúc Chu Bách Hành hỏi “Cháu không được đi theo anh trai à” và ông nội trả lời “Cháu không được”, Trần Kế đã rùng mình một cái.

Anh đang nghĩ, liệu có phải hành vi nào đó của mình đã để lộ điều gì, nên mới khiến ông nội đưa ra lời phủ quyết quả quyết đến vậy.

Ông nội là một người truyền thống. Nếu ông cụ nhận ra anh có ý đồ bất chính với Chu Bách Hành…

Trần Kế không dám nghĩ tiếp, trái tim anh còn thấy ngạt thở hơn cả lúc nhận ra Chu Bách Hành thích con gái.

Xã hội chưa hoàn toàn cởi mở, giới đồng tính bị coi là lệch lạc, còn Chu Bách Hành thì bình thường.

Chu Sóc Mẫn đối với Trần Kế ơn trọng như núi, là một trong những người thân thiết nhất, anh không thể để mặc tình đơn phương của mình mọc lên như cỏ dại.

“Mai anh về nhà ở, vài ngày sau mới quay lại.” Tắm xong, Trần Kế vừa lau mái tóc ướt sũng vừa đi về phía giường nói: “Lần trước hứa với mẹ là về ở mấy ngày, em làm đảo lộn kế hoạch hết cả rồi. Lần này chúng ta phải giao kèo nhé, lúc anh về nhà ở, em đừng có đến chỗ anh làm thêm đón anh nữa, lo mà theo ông nội học việc công ty đi, chẳng mấy chốc em phải gánh vác cả tập đoàn Chu thị rồi, biết điều chút đi.”

Chu Bách Hành lấy máy sấy tóc ra, cắm điện giúp Trần Kế sấy tóc, hỏi với vẻ rất không vui: “Tại sao lại phải về?”

Trần Kế cạn lời: “Anh về nhà mình mà, sao lại phải có tại sao nữa?”

Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng vù vù của máy sấy. “Hồi nhỏ em không nên đồng ý để dì Trần đưa anh đi,” Máy sấy tắt, Chu Bách Hành nói: “Mặc kệ lúc đó anh khóc lóc thế nào, anh cũng phải ở lại đây. Giờ thì không cần ngày nào cũng về nhà nữa, đây chính là nhà anh.”

“…” Trần Kế cãi bướng: “Ai khóc chứ? Anh ở đây suốt cả kỳ nghỉ hè mà, ngày nào về nhà hồi nào? Đây vốn dĩ là ngôi nhà thứ hai của anh, em nói chuyện lạ thật đấy.”

Năm xưa lúc Trần Phục Linh tìm thấy Trần Kế, bà không thể tin nổi, sau đó khóc nức nở đến mức không đứng dậy nổi, ôm chặt lấy anh không buông tay. Bà biết Chu Sóc Mẫn đối xử với Trần Kế rất tốt, nhưng vẫn nhất quyết không muốn để anh lại nhà họ Chu.

Bà nói Trần Kế là con trai của bà, bà đã phải tìm 13 năm mới thấy được, đời này sẽ không để lạc mất anh lần nữa, không ai có thể cướp đi được.

Lúc đó Trần Kế vốn đang giữ mối quan hệ bạn bè với Trần Phục Linh vài tháng bỗng được báo tin là mẹ con, anh hạnh phúc đến choáng váng, lập tức cũng gào khóc thảm thiết.

Cảnh mẹ con nhận nhau rất cảm động, nhưng Chu Bách Hành không hề chúc phúc.

Chu Bách Hành 12 tuổi lạnh lùng nhìn Trần Phục Linh đột ngột xuất hiện kia, nhìn bà ôm chặt lấy Trần Kế, rồi nhìn Trần Kế đi theo bà, đôi mắt đỏ hoe vì bướng bỉnh và tức giận, bàn tay nắm chặt.

Nếu nhà họ Chu muốn giữ một người thì dễ như trở bàn tay, nhưng Chu Sóc Mẫn không cưỡng ép giữ Trần Kế lại, chỉ dặn dò Trần Phục Linh hãy đối xử tốt với anh. Nếu đối xử không tốt, ông cụ sẽ lại đón Trần Kế về nhà họ Chu.

Chu Bách Hành khi đó quá nhỏ, không thể làm gì được trước kết quả này.

Trần Kế mỉa mai: “Lúc đó chỉ có mình anh khóc à? Rõ ràng em cũng khóc thảm thiết luôn còn gì. Đồ mít ướt.”

Chu Bách Hành không thừa nhận, kéo Trần Kế lên giường ôm ngủ: “Em không có.”

Trần Kế thở dài vỗ vào cánh tay cậu: “Nới lỏng ra chút đi, nghẹt thở anh.”

Chu Bách Hành mới nới lỏng lực tay một chút.

Sáng hôm sau Trần Kế đi làm, Chu Bách Hành dưới sự giám sát của Chu Sóc Mẫn đã cùng ngồi xe chú Lý đến công ty.

Tối đó Trần Kế không về nhà họ Chu.

Lúc làm thêm ở siêu thị, anh gọi điện trước dặn dò Chu Bách Hành nhất định đừng đến đón mình.

Ai ngờ vừa cúp máy thì điện thoại của bà Trần gọi tới.

“Trần Kế, mẹ phải đi công tác mấy ngày, giờ sắp lên tàu cao tốc rồi, sợ con về bất thình lình không thấy mẹ nên gọi báo một tiếng. Nếu có về thì trong tủ lạnh có rau, tầng thứ ba có đồ ăn nhanh, tự nấu mà ăn nhé, một ngày ba bữa không được thiếu bữa nào, vấn đề cân bằng dinh dưỡng tự mà phối hợp. Không được chỉ ăn thịt cũng không được chỉ ăn rau, nếu Tiểu Hành có qua đó thì cho nó ăn nhiều một chút, còn con thì bớt bớt lại.” Bà Trần luyên thuyên một hồi, chẳng cần biết Trần Kế có nghe rõ không: “Chín giờ tối con tan làm ở siêu thị đúng không? Vậy sau mười giờ cấm không được ăn đêm đấy nhé, đợi mẹ về kiểm tra tỷ lệ mỡ cơ thể, tăng lên là mẹ đấm cho đấy.”

Trần Kế: “…”

Anh chết lặng đáp: “Vâng. Được rồi mẹ yêu, chúc mẹ công tác vui vẻ. Bye bye.”

Trần Phục Linh là một giáo viên dạy múa, đã đào tạo ra vô số học trò nổi tiếng. Trước đây bà tự mình tham gia các cuộc thi khiêu vũ, cúp vô địch cầm mỏi tay.

Trước khi tìm thấy Trần Kế, bà đã 10 năm không tham gia thi đấu, sau khi tìm thấy anh, bà chuyển sang hậu phương, dốc lòng vun trồng học trò, dẫn học trò đi thi đấu khắp nơi trên cả nước.

Điện thoại rung lên “err err”, Trần Kế xem tin nhắn.

Trần Phục Linh với cái tên “Mẹ đẹp trai của Trần Kế” gửi tới ba tin nhắn WeChat.

Một tin là ảnh chụp.

Trần Phục Linh với mái tóc ngắn cá tính đã nhuộm sang màu vàng kim, phía sau là bối cảnh ga tàu cao tốc.

Đúng như cái tên bà đặt, so với từ xinh đẹp, Trần Phục Linh trông đẹp trai hơn, có một sự phóng khoáng hút hồn cả nam lẫn nữ.

Mẹ đẹp trai của Trần Kế: [Giờ tóc mẹ màu vàng, lúc mẹ về, đừng có như lần trước mẹ nhuộm tóc bạc mà hỏi mẹ là anh đẹp trai ơi anh là ai đấy nhé. Cảm ơn đã hợp tác.]

Trần Kế: “…”

Mẹ đẹp trai của Trần Kế: [Mẹ nhớ Tiểu Hành sắp thành niên rồi đúng không? Nó sinh nhật ngày mấy ấy nhỉ? Ơ, sinh nhật con ngày mấy ấy nhỉ? Thôi kệ đi không nhớ ra được. Tóm lại là đến sinh nhật nó, con rủ nó với ông cụ qua nhà mình, mẹ trổ tài cho mà xem? Lần này chắc chắn không phải món ăn hắc ám đâu. [Tin mẹ đi.jpg]]

Trần Kế: “…”

Thực ra tay nghề của bà Trần không tệ, một ngày ba bữa đều có thể khiến Trần Kế cân bằng dinh dưỡng. Nhưng bà có một thói quen, hễ gặp sự kiện cần tụ tập chính thức là bà lại thích nghiên cứu món mới.

Chế độ ăn của người học múa có nhiều lưu ý, khác với ăn uống bình thường, Chu Bách Hành và ông cụ không học múa, để hai người ăn ngon, Trần Phục Linh sẽ ưu tiên họ trước.

Bà đã từng nghiên cứu ra rất nhiều món thảm họa…

Nói thật lòng thì sợ bà Trần không vui, Trần Kế một mặt vâng dạ đồng ý, một mặt lập tức tra cứu các nhà hàng cao cấp.

Nhất định không được để bà Trần có cơ hội thi triển tuyệt kỹ!

Ngày 18 tháng 8, ngày Chu Bách Hành trưởng thành.

Nghe nói ông cụ đã đặt sẵn khách sạn, bà Trần cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Trên đường đến khách sạn bà cứ càm ràm với Trần Kế rằng tay nghề mình không có đất diễn, về nhà nhất định phải thử món mới, Trần Kế phải ăn hết cho bà.

Sinh nhật lần này khác với mọi năm, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Chu Thị đã khôn lớn trưởng thành dưới sự chú ý của bao người, Chu Sóc Mẫn muốn giới thiệu Chu Bách Hành với tất cả giới thượng lưu. Đây là một bữa tiệc lớn, người đến không đếm xuể, ai nấy đều áo quần bảnh bao, vest lịch lãm.

Lần đầu tiên anh thấy Chu Bách Hành mặc bộ vest đen cắt may riêng, thực sự rất hợp với cậu.

Chỉ có điều khi cậu đi bên cạnh ông cụ, khéo léo xã giao, mời rượu với những người khác, Trần Kế bỗng nhiên nảy sinh cảm giác xa lạ trong thoáng chốc.

Khoảnh khắc này anh chợt nhận ra mình và Chu Bách Hành có khoảng cách.

Anh là Trần Kế.

Mà Trần Kế không thuộc về vòng tròn thượng lưu trước mắt này.

“Anh.” Chu Bách Hành cầm một ly champagne màu vàng nhạt đi tới: “Vừa nãy em gọi anh qua đó, sao anh không thèm để ý đến em?”

Trần Kế bừng tỉnh, giả vờ bình tĩnh: “Anh không nhìn thấy.”

“Thế anh đang nhìn cái gì?”

“Có nhìn gì đâu.” Trần Kế nói linh tinh: “Phía bên kia có một quý ông, anh thấy khí chất người ta tốt quá nên nhìn thêm vài cái.”

Trong bữa tiệc chén thù chén tạc, giữa những quý ông và quý bà, dù nói chuyện văn nhã đến đâu cũng phát ra những âm thanh rì rầm như tiếng muỗi kêu.

Trong tiếng người cười nói ồn ã, Chu Bách Hành nương theo ánh mắt Trần Kế nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu không còn vẻ ôn hòa như lúc nãy, cứ như thể nếu Trần Kế nói thêm một câu nữa, cậu có thể làm ra chuyện gì đó không hay với anh ngay tại chỗ vậy.

Chu Bách Hành trầm giọng nói: “Người nào? Chỉ cho em xem.”

Trần Kế dựng cả tóc gáy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận