Nước mắt Trần Kế vẫn không ngừng rơi, anh túm chặt lấy vạt áo trước ngực Chu Bách Hành, gục trán vào đó, bờ vai run rẩy vì khóc.

“Anh, anh…” Tay Chu Bách Hành siết lấy cánh tay Trần Kế, muốn nhìn mặt anh nhưng lại không dám dùng sức để kéo anh đứng thẳng dậy, hiếm khi cậu lại không thể sắp xếp được ngôn từ: “Anh, anh bị sao thế?”

Trần Kế nói: “Là em, là em chủ động tìm anh làm người nhà trước.”

Chu Bách Hành khẽ khựng lại, rồi lập tức trả lời: “Vâng.”

Trần Kế nói tiếp: “Em không hề được anh đồng ý đã tự tiện xông vào cuộc đời anh.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Trần Kế nghẹn ngào: “Vốn dĩ anh không thuộc về nơi này.”

“Không,” Chu Bách Hành ngắt lời, “Vốn dĩ anh đã thuộc về nơi này rồi.”

Trần Kế ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vệt nước mắt: “Anh không thuộc về này, là em nhất quyết mang anh tới.”

“Anh, em không biết anh nói câu này có ý gì,” Chu Bách Hành nói, “Nhưng anh chỉ có thể thuộc về nơi này mà thôi.”

Phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn đầu giường, tầm nhìn mờ ảo, đôi mắt cậu đen thẫm, bên trong lấp lánh thứ chấp niệm khiến người ta kinh hãi: “Anh bắt buộc phải thuộc về em.”

Nước mắt từ đuôi mắt Trần Kế cứ từng giọt, từng giọt rơi xuống không dứt: “Không có khả năng chia tay luôn à?”

Giọng Chu Bách Hành trầm xuống: “Nửa đêm anh không ngủ là để suy nghĩ xem làm sao để chia tay với em à?”

Trần Kế: “Em cứ trả lời đi.”

Chu Bách Hành hỏi ngược lại: “Anh muốn rời xa em?”

Trần Kế không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt đẫm lệ đầy bi thương nhìn Chu Bách Hành.

Chu Bách Hành đứng dậy.

Cậu rủ mắt nhìn xuống, lặng lẽ nhìn chằm chằm Trần Kế đang bị giam cầm trong đáy mắt mình, rồi quay người đi về phía cửa.

Trần Kế không gọi cậu lại, vì anh biết Chu Bách Hành không phải muốn bỏ đi.

“Cạch.”

Cửa phòng ngủ đã bị khóa trái.

Chu Bách Hành quay đầu lại, đứng trong bóng tối xa xăm, nói: “Trần Kế, đừng cùng em thảo luận vấn đề vô nghĩa này nữa, em không phải người tốt đâu. Nếu còn nói tiếp, cho dù là ông nội ở đây cũng không cứu nổi anh đâu.”

“Anh không định để ai cứu mình cả.” Trần Kế nói.

Anh đi chân trần xuống giường, đầu tiên là dẫm lên tấm thảm đỏ mềm mại bên cạnh giường, sau đó là sàn nhà có sưởi ấm, từng bước một tiến gần đến Chu Bách Hành, giống như một người say rượu, ngẩng mặt lên nhìn cậu.

Thấy anh không có ý định rời đi, gai nhọn trên người Chu Bách Hành lập tức mềm xuống: “Anh…”

Thế giới bỗng chốc tĩnh lặng, bên tai trống rỗng không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít qua vù vù.

Trần Kế kiễng chân lên hôn Chu Bách Hành.

Lần đầu tiên.

Chủ động.

Hai tay anh đặt nhẹ lên xương quai xanh của Chu Bách Hành, bất chấp tất cả mà đâm sầm vào. Chu Bách Hành cảm nhận được một chút nhói đau, ngay sau đó, một cơn bão kinh hoàng nổ ra trong đáy mắt.

Kỹ năng hôn còn non nớt nhưng lại vô cùng nhiệt liệt, Trần Kế vụng về l**m vành môi cậu, muốn cạy mở hàm răng. Cơ thể Chu Bách Hành đột nhiên run rẩy dữ dội, sự kinh ngạc biến thành nỗi vui mừng khôn xiết, cậu siết chặt eo Trần Kế, xoay chuyển tình thế ép anh lên cánh cửa, rồi khóa chặt tay anh trên đỉnh đầu, hoàn toàn làm chủ cuộc chơi.

“Anh chưa chuẩn bị tâm lý… không được.” Trần Kế run giọng nói.

Chu Bách Hành kìm nén: “Không làm.”

Cậu nói: “Em chỉ hôn anh thôi.”

Mười hai giờ đêm, Trần Kế và ông nội băng qua con đường phủ đầy tuyết trắng, dìu nhau đi đến từ đường. Chu Bách Hành đang phát tiết trong cái gara trên mặt đất mà Chu Độ Đường từng xây dựng, bao cát đấm bốc bị cậu đánh cho rung chuyển.

Mỗi tiếng đấm nện xuống dường như đều nện thẳng vào trái tim Trần Kế.

Anh thừa nhận, anh xót xa cho Chu Bách Hành.

Anh yêu Chu Bách Hành.

Dẫu biết Chu Bách Hành “rất xấu xa” nhưng vẫn muốn lại gần cậu, muốn liều mạng đối xử tốt với cậu. So với một Chu Bách Hành lần đầu phát điên kéo anh vào hầm ngầm, Chu Bách Hành hiện tại đầy đặn hơn, “ác” hơn. Nhưng Trần Kế chỉ muốn ôm cậu thật chặt.

Trần Kế mềm nhũn như một vũng nước trong lòng Chu Bách Hành: “Giờ anh chắc chắn rồi, một đấm của em thực sự có thể đánh chết anh.”

Chu Bách Hành: “Em không đánh anh.”

Cậu bổ sung thêm: “Anh có thể đánh em.”

Sau khi khóc xong cảm xúc đã ổn định hơn nhiều, Trần Kế đưa tay sờ mặt Chu Bách Hành, hừ một cái cố ý làm bộ làm tịch: “Anh đây cũng không đánh em.”

Chu Bách Hành không hiểu: “Tại sao đột nhiên lại nói đến chuyện ‘đánh’?”

Trần Kế nhắm mắt giả vờ buồn ngủ, không trả lời.

Chu Bách Hành đột nhiên cảnh giác: “Tại sao nửa đêm nay anh lại thức? Còn ngồi chờ em về nữa.”

Trần Kế nằm gọn trong lòng cậu, nghe vậy thì mở một con mắt nhìn Chu Bách Hành từ dưới lên, để cậu tự hiểu lấy.

“Anh đã đi đến phía từ đường rồi à?” Giọng Chu Bách Hành đanh lại, sắc sảo hỏi.

Trần Kế không giấu giếm nữa, nói: “Em thông minh thật đấy.”

Toàn thân Chu Bách Hành cứng đờ.

Trần Kế ấn lên đùi cậu ngồi dậy, khoanh chân bắt đầu thẩm vấn: “Thường xuyên chạy ra ngoài làm mấy môn vận động bạo lực đó vào nửa đêm, bao lâu rồi?”

“… Không nhớ nữa,” Chu Bách Hành rủ mắt nói, “Bắt đầu từ hồi cấp hai rồi thì phải.”

Ánh mắt Trần Kế sắc lẹm: “Bình thường mấy giờ em đi? Giống như hôm nay à?”

Chu Bách Hành thực sự như một phạm nhân không dám thở mạnh, đáp: “Không nhất định.”

Trần Kế: “Hửm?”

Chu Bách Hành: “Đợi anh ngủ say rồi em mới đi.”

Trần Kế cười lạnh: “Cho nên đêm qua, em thực sự đã gọi anh để xác nhận xem anh có ngủ say không đúng không?”

Chu Bách Hành: “Vâng.”

Trần Kế nói: “Lần nào ra ngoài em cũng về muộn thế này à?” Anh cầm điện thoại xem giờ, nhẩm tính: “Hôm nay em ở ngoài gần bốn tiếng đồng hồ.”

Chu Bách Hành lắc đầu bảo: “Không phải. Hôm nay… hơi lâu một chút.”

Trần Kế: “Bình thường không lâu thế?”

“Vâng,” Chu Bách Hành thú nhận với thái độ hối lỗi tốt, “Bình thường khoảng hai tiếng.”

Trần Kế hỏi: “Thế hôm nay là sao?”

Chu Bách Hành nhắm mắt lại rồi mở ra, nhìn chằm chằm Trần Kế: “Anh, em trưởng thành rồi.”

Trần Kế ngơ ngác: “Rồi sao?”

“Lúc trước anh ngủ say, em đã làm gì anh nhớ mà.” Chu Bách Hành nói.

Vẻ mặt Trần Kế trở nên đờ đẫn trong chớp mắt, tự dưng không muốn nghe tiếp nữa.

Chu Bách Hành nói rõ ràng từng chữ: “Em, sinh lực hơi dồi dào. Dồi dào quá mức thành ra không ngủ được, cần phải phát tiết ra ngoài.”

“À…” Trần Kế phát ra một âm thanh vô nghĩa để đáp lại.

Chu Bách Hành nói: “Em tôn trọng anh, đang đợi anh đồng ý cho em làm anh.”

Một cái gối lập tức bay tới đập thẳng vào mặt cậu, Trần Kế luống cuống nghiến răng: “Em không thể nói chuyện văn nhã hơn được à!”

Chu Bách Hành ôm cái gối vào lòng, chân thành hỏi: “Chuyện giường chiếu thì nói thế nào cho văn nhã? Động phòng?”

Trần Kế hét lên: “Em câm miệng đi!”

Chu Bách Hành ấm ức: “Ồ.”

“Yêu đương còn chưa xong mà suốt ngày chỉ biết làm làm làm…” Trần Kế lầm bầm, vẫn chưa hết giận, “Rốt cuộc em thích anh hay chỉ muốn lên giường hả?”

Ánh mắt Chu Bách Hành kỳ quái, dường như đang trách Trần Kế sao có thể hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

“Anh, một đứa khốn nạn như em, nếu chỉ muốn lên giường thì bấy lâu nay anh nghĩ mình còn xuống giường nổi không? Việc gì em phải đợi anh từ từ chấp nhận chứ.” Nói xong, ánh mắt cậu trở nên như dã thú nhìn chằm chằm Trần Kế.

Trần Kế rùng mình, đạp Chu Bách Hành ra một cái, kéo chăn quấn chặt lấy mình rồi hét: “Biết rồi!”

Chu Bách Hành nắm lấy bắp chân Trần Kế, đến lượt cậu thắc mắc: “Tại sao anh lại biết em đến gara?”

Trần Kế không thể khai ra ông nội, liền nói: “Đã bảo là đi vệ sinh rồi mà, mở mắt ra không thấy em bên cạnh, tất nhiên anh phải đi tìm chứ.”

Hợp tình hợp lý, Chu Bách Hành gật đầu tin sái cổ.

“Thế tại sao anh lại khóc?”

Trần Kế nói: “Đột nhiên thấy một mặt khác của em, anh sợ không được à?”

“Xin lỗi anh.” Chu Bách Hành thấp giọng.

Trần Kế phũ phàng nói: “Mau ngủ đi, bảy giờ dậy ăn sáng rồi đi làm.”

Chu Bách Hành lập tức nằm xuống, kéo Trần Kế vào lòng: “Không dậy.”

Trần Kế: “Không dậy cũng phải dậy, ai bảo em nửa đêm chạy ra ngoài.”

Chu Bách Hành nói: “Em buồn ngủ, không dậy nổi.”

Trần Kế đột nhiên hỏi: “Đừng ngủ vội, anh có một câu hỏi.”

Chu Bách Hành: “Dạ?”

Trần Kế nghi ngờ nắn cánh tay cậu, rất rắn chắc: “Em chẳng ngủ nghê gì mà sao vẫn cao thế này?”

Chu Bách Hành: “Di truyền.”

Trần Kế: “…”

Chu Bách Hành nói: “Em không phải không ngủ. Anh, không phải đêm nào em cũng đánh võ đâu, những lúc d*c v*ng thấp em vẫn ngủ trong phòng mà.”

Trần Kế: “… Được rồi.”

Chu Bách Hành nhắc nhở: “Em không chỉ ngủ ngoan mà sáng nào cũng ngủ nướng với anh nữa.”

Mặc dù thức trắng nửa đêm nhưng đồng hồ sinh học của Trần Kế rất chuẩn xác. Cơ thể đã bắt đầu cử động nhưng não bộ chưa tỉnh táo, anh đẩy đẩy Chu Bách Hành, mơ màng bảo: “Dậy đi.”

Chu Bách Hành không nhúc nhích như đã “chết”.

Trần Kế mở mắt: “Tiểu Hành, dậy đi.”

Chu Bách Hành siết chặt vòng tay ôm anh, nửa ngày mới đáp: “… Ưm.”

“Ưm cái gì mà ưm, dậy mau.” Trần Kế vỗ mạnh vào tay cậu.

Chu Bách Hành: “… Ưm.”

Trần Kế véo vào da thịt cậu không chút nương tay: “Dậy ngay!”

Chu Bách Hành nhíu mày, một phút sau mới đáp: “… Không dậy.”

Cậu đưa tay sờ loạn trên mặt Trần Kế, bịt miệng anh lại: “Anh, đừng nói chuyện.”

Mười phút sau, Chu Sóc Mẫn xuất hiện ngoài cửa, đập cửa rầm rầm, mắng Chu Bách Hành là đồ lười chảy thây, công ty sớm muộn gì cũng phá sản dưới tay một Phó tổng như cậu, đồ phế vật. Chu Bách Hành mang theo khuôn mặt đầy u ám vì bị đánh thức để vệ sinh cá nhân, ngồi vào bàn ăn không nói một lời. Chu Sóc Mẫn đắc ý nhướng mày với Trần Kế, ý bảo nó đáng đời.

Trần Kế thấy buồn cười, hai người ngầm hiểu ý nhau.

Anh không nói cho Chu Bách Hành biết là mình đã xem những thứ kia.

Có những thứ đó hay không, Trần Kế cũng sẽ không rời bỏ Chu Bách Hành. Nhưng nếu Chu Bách Hành biết chuyện, có lẽ cậu sẽ nghĩ ngợi lung tung.

“Đi làm với em.” Chu Bách Hành khó chịu nói, “Em không muốn đi một mình.”

Trần Kế đáp: “Được thôi.”

Anh đồng ý nhanh thế khiến Chu Bách Hành ngẩn ngơ.

Trước đây Trần Kế không thích đến Chu Thị, ông nội bảo dạy anh chuyện công ty anh liền từ chối ngay, bảo để anh nhảy múa thì được chứ quản lý công ty là tuyệt đối không, chạy nhanh hơn cả thỏ. Lần nào Chu Bách Hành đi làm cũng rủ anh theo nhưng số lần anh đi cùng đếm trên đầu ngón tay.

“Anh đi thật à? Không lừa em chứ?” Hạnh phúc đến bất ngờ, Chu Bách Hành không dám tin là thật.

Trần Kế trêu cậu: “Anh lừa em bao giờ chưa?”

Chu Bách Hành mặt không cảm xúc: “Anh tất nhiên là đã lừa em rồi.”

Cậu đang nhắc đến chuyện anh và Hàn Thương đi chơi đêm, Trần Kế nghẹn họng: “Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi mà vẫn còn nhớ à. Sao em thù dai thế.”

Chu Bách Hành bảo: “Không có lần sau.”

Trần Kế ngồi vào ghế phụ của chiếc Volkswagen Touareg màu hồng, đột nhiên thấy tò mò, cười hỏi: “Này, anh hỏi nhé, lúc bắt đầu lái bé hồng này đến công ty đi làm, mọi người có lén lút cười nhạo em không, em có quan sát thấy không?”

“Không, nhưng em có nghe thấy.” Chu Bách Hành nhoài người sang thắt dây an toàn cho anh.

Trần Kế nhìn cậu thắt dây, hỏi: “Nghe thấy gì?”

Chu Bách Hành ngước mắt lên, nghiêm túc nhại lại lời họ: “Họ nói xe hồng thế này nhìn là biết không phải Tiểu Chu Tổng muốn mua rồi, chắc chắn là anh trai của Tiểu Chu Tổng bắt mua, nhìn Trần Kế là biết thích màu này rồi.”

Trần Kế: “…”

Trần Kế: “???”

Trần Kế đẩy cậu ra một cái, giận dữ: “Hại danh tiếng của anh! Không phải anh bắt mua!”

Chu Bách Hành nói: “Không ai tin đâu.”

Trần Kế cả giận nói: “Đổi xe! Nhất định phải đổi xe!”

Chu Bách Hành mỉm cười: “Vâng.”

Cậu đưa điện thoại cho Trần Kế, mở mấy trang web chính hãng, bảo anh chọn xe: “Có thể đặt làm riêng. Anh thích kiểu nào cứ nói với người quản lý, em phụ trách trả tiền.”

Hai ngày nay có tuyết rơi, những bông tuyết nhỏ bay lất phất rơi xuống, Trần Kế ngẩng đầu nhìn. Trong xe rất ấm áp, bên cạnh là người mình rất yêu.

“Mẹ bảo tối nay về ăn cơm.” Trần Kế nói, “Mẹ bảo chú Thịnh Án sẽ tới, đưa chú ấy đến gặp chúng ta.”

Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”

Giờ cao điểm buổi sáng mùa đông vẫn tắc đường như thường lệ, trời tuyết đường trơn, mỗi chiếc xe đều nhích từng chút một cực kỳ chậm chạp, phía trước là một hàng dài dằng dặc. Người đi bộ mặc đồ đông dày cộm len lỏi qua các khe hở, nhiều hơn là đi bộ trên vỉa hè cùng bạn bè, lúc nói chuyện phả ra hơi trắng. Có đôi bạn trẻ nắm tay nhau rõ ràng là tình nhân đang cười lớn với bạn trai, nụ cười rạng rỡ đầy sức lan tỏa.

Dòng xe hoàn toàn tắc nghẽn không nhích nổi nữa.

“Tiểu Hành.” Trần Kế gọi.

Chu Bách Hành đáp lời: “Vâng.”

Trần Kế thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ đặt lên người đang ngồi ghế lái: “Chu Bách Hành.”

Chu Bách Hành vốn đã nhìn sang từ trước, đáp: “Vâng.”

Trần Kế mỉm cười gọi: “Bạn trai.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận