“Đã bảo là leo núi đêm, đột nhiên lại đổi thành leo ban ngày, lật lọng nhanh thế không biết, đã thế đến nơi rồi lại chẳng thèm hé răng lấy một lời.” Hàn Thương chống gậy leo núi thong thả đuổi kịp Trần Kế, liếc nhìn ra phía sau một cái rồi phán: “Hai đứa, có, bí mật.”

Trần Kế buột miệng phủ nhận: “Em thì có bí mật gì chứ, không có.”

Hàn Thương: “Chối nhanh thế, không có bí mật thì Du Ti Lý sẽ đồng ý cho anh mày phản công.”

Nói xong, hắn đứng đợi Du Ti Lý ở phía sau một lúc rồi hỏi: “Tối nay tôi ở trên nhé?”

Du Ti Lý ngơ ngác hỏi lại: “Hôm qua chẳng phải cậu đã ở trên rồi à?”

Hàn Thương tức tối quát lên: “Hôm qua là kiểu ngồi trên… Ý tôi không phải thế… A, đúng là cái đồ đầu gỗ! Tôi chẳng thèm nói với cậu nữa!”

Hắn đuổi theo Trần Kế đang lầm lũi đi phía trước, hai chân như gắn phong hỏa luân, cuối cùng vì tức quá không nhịn được mà quay người hét vào mặt Du Ti Lý: “Ý tôi nói không phải là cái kiểu tối hôm qua đâu!!”

Du Ti Lý vẫn không hiểu: “Thế ý cậu là sao?”

Hàn Thương: “Tôi muốn làm 1.”

Du Ti Lý cuối cùng cũng hiểu, nhướng mày nhưng không nói gì.

Hàn Thương quay sang bảo Trần Kế: “Thấy chưa, hắn căn bản là không đồng ý. Nhóc chắc chắn có bí mật, chia sẻ chút đi.”

Hắn huých huých khuỷu tay vào Trần Kế, dùng đòn tâm lý không chớp mắt: “Em biết hết quan hệ giữa anh và Du Ti Lý rồi, dựa vào cái gì mà không kể cho anh biết tiến triển giữa em và Chu Bách Hành đến đâu rồi.”

“Đừng ồn,” Trần Kế nghẹn giọng, tông thấp đầy kìm nén, “Chẳng có gì để chia sẻ cả.”

Ngón tay…

Xúc giác rõ mồn một, sáng sớm nay Trần Kế như nổ tung tại chỗ, vùng vẫy không thành sợ đến mức thốt ra tiếng kêu khẽ. Lúc đó Hàn Thương gọi điện cho Trần Kế để xác nhận lại giờ xuất phát, điện thoại cứ reo như đòi mạng, mắt Trần Kế ngấn lệ, xin tha với Chu Bách Hành để nghe điện thoại.

Chu Bách Hành nói: “Anh, sao mới thế này mà anh đã khóc rồi.”

Sau khi cầm được điện thoại, Trần Kế quên sạch sành sanh việc hôm qua mình định mấy giờ đi leo núi, tóm lại câu đầu tiên thốt ra là: Đi ngay bây giờ!

Trời lạnh, buổi đêm nếu sương xuống sẽ đóng băng, đường trơn trượt, leo núi đêm không an toàn bằng ban ngày.

Hàn Thương nghĩ vậy thấy cũng đúng, thế là hai bên nhất trí. Mười giờ rưỡi trưa, họ đã có mặt trên đường leo núi.

Mấy người đều mặc áo khoác gió chuyên dụng, trông vóc dáng ai nấy đều cao ráo, mạnh mẽ, thu hút ánh nhìn vô cùng.

Chu Bách Hành không đi cùng hàng với Trần Kế mà luôn lững thững theo sau không xa không gần. Trần Kế mệt quá chống gậy nghỉ, cậu cũng dừng lại; Trần Kế nghỉ ngơi xong lại nhấc chân, cậu lập tức bám theo, giống như một cái đuôi có tư duy độc lập.

Du Ti Lý tò mò hỏi: “Anh trai cậu sao thế? Hôm nay ít nói vậy.”

Chu Bách Hành khẽ nhếch môi: “Không có gì đâu.”

“Ồ, nhóc đừng có lầm lì thế nữa được không, nói chuyện chút đi.” Hàn Thương thở dài, hôm qua đau lưng muốn chết, sáng sớm nay đã phải vác xác đến đây, giới trẻ thời nay đúng là chịu không thấu.

Hắn bá vai Trần Kế: “Trước đây nhóc thường xuyên leo núi à? Sao chẳng thấy mệt gì thế. À mà không… em là dân học múa mà, lúc hăng lên nhảy liên tục mấy tiếng cũng được, thể lực đúng là khá thật.”

Quay đầu nhìn Du Ti Lý, Hàn Thương lộ vẻ mặt nhăn nhó đau khổ, nói với Trần Kế: “Thế còn em trai em? Anh nhớ là nó đâu có biết múa, sao trông nó còn thong thả hơn cả em thế kia. Bình thường nó làm cái gì?”

Ở trạng thái bình thường, Trần Kế không phải người thích vận động. Khi Hàn Thương mới đề nghị leo núi, phản ứng đầu tiên của anh là từ chối vì biết sẽ rất mệt. Nhưng chuyện xảy ra sáng nay, tay của Chu Bách Hành đã nếm được vị ngọt… Trần Kế cũng vậy.

Nhưng chuyện đó quá mức thân mật, thực sự khó lòng hồi tưởng lại. Từ lúc xuất phát đến lúc bắt đầu leo từng bậc thang, Trần Kế không dám nhìn Chu Bách Hành lấy một cái.

Nghe thấy thắc mắc của Hàn Thương, Trần Kế quay đầu lại nhìn, vừa vặn bốn mắt chạm nhau với Chu Bách Hành, tai anh đỏ bừng lên, vội vàng quay mặt đi ngay.

Hàn Thương “ồ” một tiếng: “Sớm biết là vì ba cái chuyện nhỏ nhặt trên giường thì anh mày đã chẳng tò mò nãy giờ.”

“Không phải!” Trần Kế lao tới siết cổ bịt miệng hắn: “Anh đừng có nói bậy!”

Giọng Hàn Thương dưới bàn tay anh nghe cứ u u như muỗi kêu: “Đúng là có tật giật mình.”

Trần Kế nghiến răng: “Em b*p ch*t anh đấy.”

Hàn Thương: “Du Ti Lý, cứu mạng… Chu Bách Hành, quản lý anh trai nhóc đi kìa…”

Hai rưỡi chiều, mấy người thuận lợi lên đến đỉnh núi.

Suốt quãng đường này Hàn Thương đã than vãn mấy lần đòi đi cáp treo, Trần Kế liền giơ ngón tay thối bảo đồ phế vật, Hàn Thương lập tức ưỡn lưng nghiến răng kiên trì. Chưa đầy nửa tiếng sau hắn lại còng lưng kêu Du Ti Lý cứu mạng, kêu xong lại mắng Du Ti Lý là đồ đại ngốc, biết rõ hôm nay đi leo núi mà đêm qua còn đòi làm, số hắn khổ quá mà.

Du Ti Lý cõng hắn hai đoạn đường, cam chịu cực nhọc.

Chu Bách Hành quan sát hai người họ kỹ càng, rồi hỏi Trần Kế: “Anh, anh mệt không?”

Trần Kế lập tức đáp: “Anh không mệt!”

Chu Bách Hành gật đầu: “Biết thể lực anh tốt rồi.”

Trần Kế mơ hồ thấy câu này có gì đó sai sai, gió lạnh trên đỉnh núi thổi tạt qua, anh vô thức rùng mình một cái.

Đỉnh núi trùng điệp xanh mướt, mặt trời trông như ở ngay sát bên. Họ tìm đến vị trí cao nhất, đeo kính râm đứng lên đó chụp ảnh. Một người dì ăn mặc thời thượng thấy họ không tự chụp chung được nên chủ động lại gần giúp bốn người chụp một tấm.

Trong ảnh, Trần Kế đeo kính râm tinh nghịch kéo trễ xuống mũi lộ ra đôi mắt đang cười nhìn ống kính. Chu Bách Hành buông thõng tay cầm kính râm một cách tùy ý, nghiêng đầu nhìn sâu vào Trần Kế, trong mắt hiện rõ ý cười. Hàn Thương huých khuỷu tay Du Ti Lý bảo nhìn sang bên cạnh, Du Ti Lý lại bẻ mặt hắn bắt nhìn vào ống kính, Hàn Thương thì ngửa đầu đẩy Du Ti Lý ra.

Bức ảnh định vị khoảnh khắc đó.

Trời mùa đông nhanh tối, họ không vội xuống núi mà đứng nhìn cảnh tượng mặt trời lặn dần ở cự ly gần. Hàn Thương nhớ lời Trần Kế nói leo núi đêm không an toàn nên vừa sẩm tối đã nhanh miệng đề nghị ở lại đây một đêm, sáng mai dậy ngắm bình minh luôn. Trần Kế suýt bị gió đêm thổi bay, người quấn chặt chiếc áo đại quân nhu thuê được, nếu không thì lạnh quá: “Được thôi.”

Bình minh cũng hùng vĩ như hoàng hôn vậy.

Trước lúc hừng đông, chân trời phủ một lớp màu trắng dịu dàng, sau đó dần hiện ra sắc cam hồng nhạt, mây mù trên trời từng mảng lớn bay đi, rồi mây mới lại kéo đến từ phía bên kia. Ánh kim giấu dưới tầng mây, tia sáng xuyên thấu vạn vật b*n r*, rồi tia thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm. Muôn vàn tia nắng vàng rực rỡ đổ xuống mặt đất, ngọn cây như được dát một lớp vàng.

Lúc này mặt trời trông rất dịu, Trần Kế giơ kính râm lên chắn bớt nắng, chụp lại cảnh sắc gần với mắt thường nhất.

“Khi trở về mua một cái máy ảnh đi.” Chu Bách Hành nói.

Trần Kế: “Hả?”

Chu Bách Hành nói: “Máy ảnh chụp đẹp hơn. Em muốn xem anh chụp thật nhiều ảnh.”

Lúc này mọi thứ trên thế gian đều trở nên dịu dàng và chậm rãi, mắt Trần Kế sáng lên nhìn cậu.

Chu Bách Hành nói: “Em còn muốn thấy trong ảnh của anh có cả em nữa.”

Hàn Thương vừa chụp xong hai tấm, bị sến đến mức nổi cả da gà, lôi cánh tay Du Ti Lý lầm bầm bỏ đi: “Đi đi đi, biết điều chút đi đừng có làm chướng mắt người ta.”

Mấy người ăn trưa dưới chân núi, hẹn nhau sau này thường xuyên tụ tập rồi ai về nhà nấy tận hưởng kỳ nghỉ đông.

Hôm nay không phải cuối tuần, Chu Sóc Mẫn đang ở công ty. Nghe tin hai người Trần Kế đã về, ông cụ trước hết hỏi thăm vài câu hiền hậu, sau đó đích thân gọi điện cho Chu Bách Hành, bắt cậu lập tức đến tập đoàn Chu Thị đi làm.

Chu Bách Hành nhìn đồng hồ lúc bốn giờ chiều: “Ông sắp tan làm rồi còn gì.”

Chu Sóc Mẫn hừ một tiếng: “Chẳng phải vẫn chưa tan làm à! Đến mau.”

Trần Kế nhìn cậu cười trên nỗi đau của người khác, dùng vẻ mặt chúc phúc nhưng khẩu hình lại nói: “Anh không giúp được em đâu nha, bye bye~”

Chu Bách Hành rất bất mãn: “Anh đi cùng em đi.”

Trần Kế nghiêm túc trong một giây: “Anh không đi đâu, mệt chết đi được. Anh phải nghỉ ngơi.”

Đưa Trần Kế về nhà cũ xong, Chu Bách Hành dặn dò anh đừng đi đâu cả rồi mới quay đầu đến công ty. Thấy Trần Kế đột ngột xuất hiện ở phòng khách, dì Lưu rất vui mừng, nhiệt tình hỏi anh tối muốn ăn gì để dì chuẩn bị ngay. Trần Kế cũng chẳng khách sáo, kể tên một loạt món, dì Lưu luôn miệng đồng ý rồi bảo giờ đi mua nguyên liệu tươi sống luôn.

Trần Kế về phòng nằm vật ra một lúc, bắp chân hơi mỏi, dạo này anh chẳng muốn đi bộ tẹo nào nữa. Anh nhớ lần trước lúc rời nhà, Chu Bách Hành có nói với Trần Phục Linh rằng cậu và ông nội đã ước định một số chuyện. Trong cơn ngái ngủ, Trần Kế đột ngột ngồi dậy đi đến phòng sách, thản nhiên mở cánh cửa sau tủ sách, đi vào hầm ngầm.

Mấy tháng trước Chu Sóc Mẫn có đưa cho Trần Kế một thùng đồ, bảo là đồ chơi hồi nhỏ của Chu Bách Hành. Bên trong còn có một cái USB chứa video giám sát từ hai mươi năm trước. Trần Kế chưa từng gặp Chu Độ Đường, nhưng tự đáy lòng cảm thấy ông ta rất đáng sợ, nên lúc đó anh đã cất thẳng cái thùng vào hầm mà chưa từng mở ra.

Thùng đựng đồ màu đen hình vuông không có nhiều thứ, nhìn một cái là thấy hết. Một con vịt phá phong màu đen, một con búp bê màu đen, một quả bóng nảy to bằng lòng bàn tay người lớn, một sợi dây thừng màu đen không biết dùng làm gì, và vài viên bi thủy tinh. Còn có một cuốn sổ nhỏ hình vuông, kích thước như giấy ghi chú, bìa cũng màu đen.

“Đồ chơi hồi nhỏ sao toàn màu đen thế này.” Trần Kế lẩm bẩm, “Tiểu Hành vốn thích màu sáng mà.”

Đồ chơi đều là loại bình thường nhất, không có gì đặc biệt. Trần Kế không hiểu tại sao ông nội lại đưa những thứ này cho mình, lẽ nào là để anh nhìn đống đồ chơi này mà chắp vá lại tuổi thơ của Tiểu Hành? Anh làm gì có bản lĩnh đó…

Trong cuốn sổ hình vuông có chữ.

Vừa nhìn thấy hai chữ ở trang đầu tiên đã khiến máu toàn thân Trần Kế đông cứng lại.

[Di Ngôn]

Nét chữ vuông vức từng nét một, viết cực kỳ dùng sức, là nét chữ của trẻ con.

……

Ngày 18 tháng 8, trời âm u.

Sinh nhật, không vui.

Ngày 19 tháng 9, trời âm u.

Ba đối xử với tôi rất tốt, ba chưa bao giờ đánh tôi, nói chuyện với tôi rất dịu dàng, nhưng ba không thích tôi. Ba thích mẹ. Ba chỉ thích mẹ mà thôi.

Ngày 21 tháng 9, trời âm u.

Mẹ thích tôi, mẹ bảo tôi là quái vật, bảo ‘bà ấy*’ là quái vật. ‘bà ấy’ vừa cười vừa nói, tôi biết ‘bà ấy’ không giận.

(*raw là 她 có bộ 女 nữ)

Ngày 10 tháng 10, trời âm u.

Ông nội thích tôi nhất, nhưng ông hay thở dài. Có khi nhìn tôi thở dài, có khi nhìn mẹ thở dài, nhưng phần lớn là nhìn ba thở dài.

Ngày 31 tháng 10, trời âm u.

Người ta biết “mẹ của tôi” là đàn ông, họ không chơi với tôi nữa. Tôi không có bạn.

Ngày 12 tháng 12, trời âm u.

Ở bên ba, mẹ không hề không vui, nhưng ‘bà ấy’ không có tự do.

Ngày 13 tháng 12, trời âm u.

Tôi muốn một con vịt phá phong, hắn không đưa cho tôi, tôi đã cướp lấy. Nó vốn dĩ thuộc về tôi.

Ngày 14 tháng 12, trời âm u.

Mẹ bảo tôi giống ba, ‘bà ấy’ mắng tôi, bắt tôi xin lỗi, trả lại con vịt, tôi không trả!

Ngày 31 tháng 12, trời âm u.

Tôi không muốn trở thành giống như ba.

Ngày 1 tháng 2, trời âm u.

Mẹ làm gì cũng phải qua sự đồng ý của ba trước, tôi cũng ra lệnh cho mẹ phải yêu tôi.

Ngày 28 tháng 2, trời âm u.

Tôi đã nhuộm con vịt màu vàng thành màu đen, tôi thích màu đen.

Ngày 3 tháng 3, trời âm u.

Tôi thay váy hồng của búp bê thành màu đen, tháo rời tay chân nó ra. Tôi thử tự kéo tay chân mình, đau quá.

Ngày 18 tháng 3, trời âm u.

Quả bóng nảy từ tường đập ngược lại trúng mắt tôi, tôi cứ ch** n**c mắt mãi. Tôi lại đập thêm lần nữa.

Ngày 2 tháng 4, trời âm u.

Trong tivi người ta thắt cổ bằng dây thừng, tôi không với tới cành cây ngoài vườn. Tôi quấn dây thừng quanh cổ mình.

Ngày 21 tháng 4, trời âm u.

Nuốt những viên bi thủy tinh, chúng rơi hết vào bụng, không làm tắc khí quản.

Ngày 22 tháng 4, trời âm u.

Bệnh viện, bác sĩ hỏi bụng tôi có khó chịu không. Mẹ đang khóc.

Ngày 1 tháng 5, trời âm u.

Mẹ ơi, con đang ngày càng trở nên xấu xa, con có thể cảm nhận được.

Ngày 5 tháng 5, trời âm u.

Mẹ ơi, đừng nhìn con mà khóc. Con không làm sai gì cả.

Ngày 6 tháng 6, trời âm u.

Mẹ ơi, con rất xấu xa, con biết.

Ngày 8 tháng 6, trời âm u.

Con không muốn trở thành người xấu xa như vậy.

Ngày 7 tháng 7, trời âm u.

Tại sao trời lúc nào cũng âm u thế, tại sao chứ.

Ngày 1 tháng 8, trời âm u.

Không có ngày nắng.

Ngày 18 tháng 8, trời âm u.

Sinh nhật, không vui.

Ngày 1 tháng 9, trời âm u.

Không có bạn, không muốn kết bạn, không muốn đi học.

Ngày 8 tháng 9, trời âm u.

Mẹ ơi, con sẽ vứt bỏ chính mình, không quay lại nữa.

Ngày 9 tháng 9, trời âm u.

Tạm biệt.

Ngày 10 tháng 9, trời âm u.

Nước dưới đó lạnh lắm, nhưng con biết bơi. Đều tại ba bắt con học.

Ngày 10 tháng 9, trời âm u.

Trại trẻ mồ côi, nhiều trẻ con quá, đứa nào cũng ngu.

Ngày 10 tháng 9… trời nhiều mây.

Anh ấy đang chơi xích đu.

Ngày 11 th*ng 9, trời nhiều mây.

Anh ấy không có bạn.

Ngày 12 tháng 9, trời nhiều mây.

Viện trưởng không thích anh ấy, họ đều không thích anh ấy. Thật tốt.

Ngày 13 tháng 9, trời nhiều mây.

Tôi thích anh ấy, tôi muốn ở bên anh ấy cả đời.

Ngày 14 tháng 9, trời nắng.

Anh trai. Trần Kế.

Ngày 15 tháng 9, trời nắng.

Mẹ ơi, con rất xấu xa.

Ngày 16 tháng 9, trời nắng.

Mẹ ơi, con rất xấu xa. Xin lỗi mẹ. Nhưng con không muốn chết nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận