“Em dùng được thật ạ?” Giọng nói Chu Bách Hành đột nhiên trở nên kích động, mắt gần như phát ra tia sáng xanh.

Một bàn tay lách vào vén gấu áo len lên, bụng Trần Kế thắt lại, anh như con mèo hoang bị giẫm phải đuôi, ra sức vùng vẫy, dùng cả tay lẫn chân leo khỏi bồn tắm: “Anh nói bừa thôi! Nói bừa thôi! Anh nói bừa đấy!!!”

Chu Bách Hành túm chặt lấy áo anh, dứt khoát nói: “Em tin là thật rồi, anh trai.”

Căn nhà ngoài trường chỉ có hai người họ ở, người lớn đều không có mặt, nhưng Trần Kế vẫn sợ đến mức gào lên gọi mẹ và ông nội thảm thiết không thôi.

Bàn tay bảo vệ trinh tiết nắm chặt lấy áo len và cạp quần không buông, anh nói nhanh như súng liên thanh: “Làm cũng được! Nhưng làm xong em cút ngay ra khỏi cái nhà này cho anh, em ngủ ở đâu anh không cần biết, tóm lại là không được để anh nhìn thấy em nữa, anh không ở chung phòng với em! Cơ hội hôm nay em vất vả lắm mới giành được, giờ định vứt bỏ luôn đúng không?”

Cơn hỏa khí dâng trào khiến Chu Bách Hành nghiến chặt răng hàm, cậu nhắm nghiền mắt lại, một phần lý trí quay trở về.

Cố ép bản thân buông eo Trần Kế ra, giọng cậu khàn đặc: “Anh, hôm nay không tắm chung nữa, em ra ngoài trước. Anh cứ ngâm bồn đi.”

Thân hình cao lớn đứng dậy khỏi bồn tắm mang theo tiếng nước “ào ào” dội thẳng vào mặt Trần Kế.

Đi đến cửa, Chu Bách Hành hơi nghiêng đầu, nói bằng giọng gần như là cảnh cáo: “Chốt cửa cho kỹ vào.”

Trần Kế gạt nước trên mặt, lầm bầm: “Em có phải chưa từng đạp cửa đâu… chốt thì có tác dụng gì.”

Ở trong nước, anh cởi bỏ bộ quần áo đã thấm nước nặng tới cả chục cân ném xuống đất, mệt rã rời trượt người xuống nằm gọn trong bồn, chỉ để lộ mỗi cái đầu, cũng chẳng buồn đứng dậy chốt cửa.

Mặc dù chẳng làm nên trò trống gì, nhưng sự giằng co đối kháng lẫn nhau đã tiêu tốn phần lớn thể lực, Trần Kế thấy đói rồi.

Nhìn chằm chằm lên trần nhà, anh suy nghĩ về việc Chu Bách Hành ngày càng trở nên cường thế, cứ đà này, không chừng có ngày cậu dám làm thật cũng nên…

Chu Bách Hành vốn không phải là người kiên nhẫn.

Ngày phá vỡ ranh giới mối quan hệ, cậu đã nói với Trần Kế: “Anh, đừng bắt em chờ quá lâu.”

“Cộc cộc cộc —”

Tiếng gõ cửa dừng lại, giọng Chu Bách Hành vang lên: “Anh, em vừa đặt đồ ăn ngoài rồi, anh tắm nhanh rồi ra mà ăn.”

Trần Kế xoa bụng, trong lòng vẫn còn hơi giận Chu Bách Hành, nhưng lại mủi lòng vì cậu luôn biết chính xác trạng thái của anh. Hai loại cảm xúc trái ngược: dừng bước trước rào cản và muốn bước qua vực thẳm luôn giằng xé Trần Kế, khiến anh trở nên rất kỳ quặc.

Ngày qua ngày, tình cảm dành cho Chu Bách Hành không hề biến mất theo sự lộ diện của những tính cách xấu xa, trái lại…

“Dọa anh sợ rồi, em xin lỗi.” Chu Bách Hành vừa sấy tóc cho Trần Kế vừa thấp giọng nói: “Đừng sợ em.”

Trần Kế ngồi trên mép giường, cúi đầu nghịch gấu áo của bộ đồ ngủ đôi, nghe vậy liền ngẩng đầu lên. Tóc mái trước trán bị gió thổi loạn, có vài sợi lướt qua hàng lông mi dài, đôi mắt anh chớp chớp vì ngứa, sáng lấp lánh: “Không sợ em.”

Chu Bách Hành thở phào nhẹ nhõm: “Vâng.”

Trần Kế nói: “Cũng là tại anh nói sai nên mới dẫn dắt em…”

Chu Bách Hành ngắt lời: “Người tử tế sẽ không bị dẫn dắt thành ra thế này, anh không cần tìm lý do hộ em đâu.”

Ánh mắt cậu nhìn xuống, nóng bỏng xoáy sâu vào mắt Trần Kế: “Anh, em thực sự rất muốn làm anh.”

Trần Kế nghẹn lời, buông gấu áo ra rồi đấm cho Chu Bách Hành một phát vào cơ bụng.

Thứ Hai lên lớp như bình thường, giáo viên các môn cầm sách khoanh vùng trọng tâm, nhắc nhở mọi người ôn tập cuối kỳ, chuyên tâm thi cử. Vị giáo sư già không dễ nói chuyện như các giảng viên trẻ, ông có nguyên tắc riêng của mình.

“Lớp chúng ta không có trọng tâm, vì cả cuốn sách đều là trọng tâm hết.” Giáo sư lười nới lỏng tay, nói theo kiểu công sự công văn: “Đi thi nhớ làm bài cho tốt, đừng để trống, tôi không muốn vì một điểm đó mà phải vắt óc ra cứu các anh chị đâu, thi lấy 60 điểm mà làm như đòi mạng các anh chị không bằng.”

Cả lớp người thì lật sách, kẻ thì chép phao, đứa lại mượn vở ghi, trong phòng vang lên tiếng bút viết sột soạt. Sách của Trần Kế đã bị mượn mất, vở ghi cũng bị mượn luôn, trên bàn chỉ còn trơ trọi một cây bút. Khi giáo sư đưa mắt nhìn sang, anh ngượng ngùng không dám ngước mắt lên.

May mà hai người bạn cùng phòng là Hà Lạc và Trương Tiết Thanh đang nước đến chân mới nhảy, kéo anh hỏi bài tập, giải cứu anh khỏi cảnh ngồi không.

Lúc tan học, mấy người bạn biết bình thường mọi người toàn chép bài tập của Trần Kế, liền vây lấy anh nói nếu may mắn được ngồi cùng phòng thi thì mong anh giúp đỡ cho chép bài. Chép bài tập thì thôi đi, sinh viên ai chẳng thế. Nhưng đi thi có quy định, bị bắt là bị kỷ luật, chuyện sai trái rõ ràng như vậy Trần Kế sẽ không đồng ý, anh lắc đầu từ chối.

Một người bạn trong đó bĩu môi, dường như muốn nói mọi người cùng lớp mà không giúp, thật keo kiệt.

Hà Lạc nói: “Cầu người không bằng cầu mình, thực sự muốn chép thì tự mình làm phao, liên lụy người khác làm gì? Thật sự bị bắt thì đâu chỉ mình mấy người bị kỷ luật, Trần Kế cũng bị vạ lây theo, dựa vào cái gì chứ.”

Trương Tiết Thanh: “Đúng thế.”

Hắn lắc lắc tờ phao trong tay, tự hào nói nhỏ: “Thấy chưa, tôi tự viết đấy! Tôi với Trần Kế là bạn cùng phòng còn chẳng yêu cầu giúp đỡ nhau, các cậu tự cầu phúc cho mình đi.”

“Này — cậu sao thế, trông cứ ủ rũ.” Sau khi những người khác tản đi, Hà Lạc huých khuỷu tay vào Trần Kế.

Trần Kế thâm trầm: “Đang suy nghĩ chuyện.”

Trương Tiết Thanh: “Chuyện gì? Cậu vẫn chưa ở bên em trai cậu à?”

“Hả?” Trần Kế kinh ngạc quay đầu lại hỏi: “Cậu biết cái gì?”

Trương Tiết Thanh nói như thể đó là điều hiển nhiên: “Chẳng phải em trai cậu thích cậu à? Cậu lại đối xử tốt với nó như thế… Không phải chứ Kế Kế, chẳng lẽ  từ trước đến giờ cậu vẫn không nhìn ra là em trai cậu thích cậu hả?”

Càng nói càng thấy thiếu tự tin, Trương Tiết Thanh cứ ngỡ mình vừa nói ra bí mật không được tiết lộ cho chính chủ, chột dạ bịt chặt miệng lại.

Trần Kế có chút hóa đá.

Mối quan hệ giữa anh và Chu Bách Hành, dường như bấy lâu nay… chỉ có mình anh là không nhìn ra.

Hà Lạc cười nói: “Cậu có biết trường mình có diễn đàn không?”

Trần Kế gật đầu: “Biết chứ.”

Hà Lạc hỏi: “Cậu có biết trên đó có bài đăng chuyên để đẩy thuyền không?”

Trần Kế đáp: “Biết.”

Lúc tìm hiểu về mối quan hệ giữa Hàn Thương và Du Ti Lý, ban đầu anh chẳng có manh mối gì, sau nhiều lần kiểm chứng, cuối cùng Trần Kế đã đăng ký tài khoản diễn đàn, thấy trên đó có một bài đăng cực hot là “Rốt cuộc giữa Hàn Thương và Du Ti Lý ai là công”. Nhờ đó mới xác định được quan hệ của hai người họ không tầm thường.

Trương Tiết Thanh không nhịn được nữa liền nói: “Cậu và em trai cậu là người nổi tiếng trong đó đấy. Các CP khác mọi người còn đoán già đoán non xem ai công ai thụ, chứ đến lượt cậu…”

Hắn nhìn Trần Kế từ đầu đến chân, vừa cười gượng vừa nói thẳng thừng: “Chẳng có lấy một người bảo cậu là công cả.”

Trần Kế: “…”

Sao lần trước anh không thấy cái này nhỉ?!

Vị giáo sư già nhìn chằm chằm suốt cả tiết học nên mệt rồi, cho cả lớp tự học còn mình về văn phòng nghỉ ngơi. Trần Kế lén lút rút điện thoại ra đăng nhập diễn đàn, ở trang chủ không thấy tên anh và Chu Bách Hành, bài đăng HOT nhất là tổng kết về các CP nổi tiếng trong trường.

Anh bấm vào xem, nhưng ngay lập tức bị những bình luận mới nhất ép phải thoát ra. Tim đập chân run, mặt đỏ bừng bừng.

[Hôm nay Trần Kế đi học vẫn đi lại bình thường được à? Rốt cuộc là Chu Bách Hành có làm ăn được gì không đấy? Vẫn chưa làm à? Chưa làm à? Chưa làm à? Chưa làm à?!]

[Cái bản mặt tổng công đó của Chu Bách Hành, cái khí chất điên cuồng đó, mà không làm Trần Kế đến chết đi sống lại thì chẳng lẽ là đang có tâm sự gì sao?]

[Tôi thấy Chu Bách Hành là kiểu người biết chơi SM đấy, các người ở đây thấy sao?]

[Chu Bách Hành: “Anh, há miệng. Chân mở ra. Anh đang run đấy. Nhiều quá…”]

[Á á á á cái lầu trên kia bà nói năng cho hẳn hoi vào, có hình ảnh luôn rồi kìa!]

Trần Kế “cạch” một cái úp ngược điện thoại xuống bàn, mãi không bình phục được tâm trạng.

Trương Tiết Thanh ái ngại nói: “Tò mò gớm nhỉ, lại còn tự đi xem CP của chính mình.”

Trần Kế: “…”

Hà Lạc nói: “Trong đó còn có cả đống fanfic nữa đấy, còn bùng nổ hơn cả bình luận trên diễn đàn nhiều, cậu có muốn xem thử không?”

Trần Kế: “…”

Anh lập tức xóa luôn tài khoản diễn đàn ngay tại chỗ, gằn từng chữ: “Tôi, không, xem!”

Nửa tháng gần đây, Chu Bách Hành ngày nào cũng phát hiện ra sự bất thường của Trần Kế. Anh đi đường nhìn điện thoại, ăn cơm nhìn điện thoại, ngâm bồn nhìn điện thoại, ngay cả trước khi ngủ cũng cầm điện thoại rất lâu. Khác hoàn toàn với việc trước đây anh chỉ coi điện thoại là một công cụ liên lạc.

Chu Bách Hành đang học cách tôn trọng người yêu hơn, nên không dùng hệ thống bẻ khóa để xâm nhập vào điện thoại của Trần Kế xem anh đang làm gì. Cậu muốn anh tự miệng nói cho cậu biết, rằng anh chỉ đang xem mấy thứ vô thưởng vô phạt, chứ không phải đang nhắn tin với ai cả.

Nhưng vành tai Trần Kế thường xuyên ửng hồng. Trong những lúc chính anh cũng không hay biết, Trần Kế sẽ cười, sẽ thấy thẹn thùng, sẽ đỏ mặt.

Hai ngày thi cuối kỳ đã kết thúc.

Sinh viên năm nhất thi trước nghỉ trước, kỳ nghỉ Đông kéo dài một tháng. Trên trời tuyết rơi, con đường rộng lớn phủ một lớp trắng xóa, xe cộ nối đuôi nhau đi qua, tuyết trắng bị nghiến thành những vệt bùn đen bẩn thỉu. Hai bên vỉa hè, những cành cây trơ trụi được khoác lên mình lớp áo bạc, những bông tuyết li ti nhảy múa dưới ánh đèn.

“Tối nay anh muốn ăn gì?” Chu Bách Hành nhường đường cho xe phía sau đi qua, rồi mới lùi xe khỏi chỗ đậu công cộng, xoay vô lăng rẽ vào đường lớn.

Trần Kế không ngẩng đầu: “Gì cũng được.”

“Kít —”

Chiếc xe đột ngột dừng lại, vì tuyết trơn nên lốp xe không bám đường, vẫn trượt thêm nửa mét về phía trước.

Trần Kế chúi người về phía trước rồi bị dây an toàn kéo giật lại ghế, anh vội vàng quay sang hỏi: “Sao thế? Em lái xe cẩn thận chút đi.”

Chu Bách Hành mặt không cảm xúc nhìn Trần Kế, hỏi: “Anh, anh đang làm cái gì thế?”

Trần Kế: “Xem điện thoại mà.”

Nhìn rõ ánh mắt của Chu Bách Hành, tim anh đập thình thịch, anh nhanh chóng nghĩ xem hôm nay mình có làm gì khiến Chu Bách Hành không vui hay không, chột dạ nói: “Em lái xe thì anh có việc gì làm đâu, xem điện thoại thì sao?”

Chu Bách Hành nói: “Có phải anh chỉ xem mỗi hôm nay đâu?”

Trần Kế bảo: “Gần đây đúng là có xem… nhưng thế thì đã sao?”

Chu Bách Hành: “Anh thích ai rồi?”

Trần Kế: “Hả?”

Chu Bách Hành nói: “Anh có biết gần đây trông anh giống thiếu nữ mới biết yêu thế nào không? Thường xuyên đỏ mặt, tim đập nhanh. Anh đang mập mờ với ai? Sắp yêu đương rồi à? Nam hay nữ thế?”

Một loạt câu hỏi khiến Trần Kế ngơ ngác: “Em nói cái gì vậy…”

“Anh một mặt từ chối em, một mặt lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt.” Chu Bách Hành nói, cảm xúc đã chạm đến ngưỡng nổ tung, “Em đang rất giận, không khống chế nổi cảm xúc của mình nữa rồi.”

Trần Kế bảo: “Anh không có!”

“Tối nay không ăn ở ngoài nữa, chúng ta về nhà.” Chu Bách Hành nhoài người tới bóp lấy cằm Trần Kế.

Một điềm báo chẳng lành như con rắn độc bò dọc sống lưng Trần Kế lên đến tận tim, anh cảnh giác hỏi: “Về nhà làm gì?”

“Em muốn kiểm soát anh — trong chuyện thân mật.” Ngón tay cái của Chu Bách Hành ấn mạnh, x** n*n bờ môi Trần Kế, “Em báo trước cho anh rồi đấy, anh cũng chuẩn bị tâm lý đi.”

“Em…” Trần Kế vươn tay định mở cửa xe.

“Trần Kế.” Chu Bách Hành chộp lấy tay anh ấn mạnh vào lưng ghế phụ, nói: “Anh bắt buộc phải làm quen với sự ảnh hưởng của em đối với anh trong chuyện ấy, bắt buộc phải luôn ghi nhớ sự hiện diện của em. Anh chỉ có thể bị em kiểm soát, em sẽ không nhượng bộ bất cứ điều gì hết.”

Cậu kiềm chế nói: “Anh, anh thực sự là… bắt em phải chờ quá lâu rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận