Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 30
Trần Kế mơ một giấc mơ.
Trong mơ vẫn là trại trẻ mồ côi hoang vắng ấy, nơi anh và Chu Bách Hành lần đầu gặp gỡ.
Chu Bách Hành của năm 6 tuổi và năm 18 tuổi cùng lúc nhìn anh.
Ánh mắt chiếm hữu vốn có thể khiến Trần Kế giật mình tỉnh giấc, thoắt cái đã trở nên dịu dàng lạ thường. Đôi mắt Chu Bách Hành bám đuổi theo Trần Kế, bên trong vẫn tràn ngập sự cố chấp, nhưng cũng bao hàm cả sự dịu dàng vô hạn.
Trần Kế tin rằng, Chu Bách Hành sẽ không bao giờ làm hại anh.
…
Tám giờ sáng, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ, chiếu nghiêng làm sáng rực một góc giường. Trần Kế khẽ nhíu mày, vùi nửa khuôn mặt trên gối sâu hơn vào trong chăn, vài lọn tóc bị cọ xát dựng đứng lên.
Hôm qua ngủ nhiều nên đêm ngủ muộn, giờ nhất định phải dậy, nếu không sinh hoạt sẽ bị đảo lộn.
Trần Kế vươn tay ra khỏi chăn để duỗi người, lờ đờ mở mắt ra, tay còn chưa vươn dài đã thấy cổ tay bị nắm chặt.
Anh mơ màng quay đầu, thấy Chu Bách Hành đã kéo đệm dưới sàn lại rất gần giường, cánh tay dài gác lên thành giường, dùng một tư thế vặn vẹo để nắm lấy Trần Kế trong giấc ngủ.
Anh ngáp một cái, xoay người về phía Chu Bách Hành, giọng khản đặc gọi: “Tiểu Hành đừng ngủ nữa, dậy đi. Hôm nay là Chủ nhật đấy… buổi chiều phải về trường rồi.”
Tiếng gọi đứt quãng, mềm nhũn không chút lực, mí mắt Trần Kế lại díp vào nhau.
Chu Bách Hành nằm im không nhúc nhích, một phút sau mới đáp một tiếng: “Vâng.”
Trần Kế mở mắt lần thứ hai: “Vâng cái gì mà vâng… dậy mau đi.”
Đầu óc chưa tỉnh táo dường như vẫn còn chìm trong giấc mơ hỗn độn, mắt anh lại vô tình nhắm lại.
Chu Bách Hành vẫn bất động, hai phút sau mới đáp: “… Không dậy.”
Âm cuối kéo dài rồi biến mất, chắc chắn là lời đáp trong vô thức.
Trần Kế “soạt” một cái mở bừng mắt lần thứ ba, trong họng phát ra một tiếng kêu ảo não, hoặc giả là tiếng kêu tự ép mình phải tỉnh táo.
Không chịu nổi nữa, anh tung chăn ngồi bật dậy với mái tóc như ổ quạ, dùng lòng bàn tay vỗ vỗ trán, rồi ra sức xoa xoa gò má.
Với người vốn có thói quen sinh hoạt điều độ, một khi bị rối loạn sẽ thấy khó chịu hơn cả say rượu.
Trần Kế hất tay Chu Bách Hành ra, đi chân trần xuống đất, một bước dẫm lên đệm sàn, không khách sáo chút nào mà ngồi thẳng lên người Chu Bách Hành: “Dậy ngay! Tối về còn muốn ngủ nữa không hả? Đừng có lười.”
Sáng sớm ra tay không biết nặng nhẹ, Chu Bách Hành bị anh ngồi lên thì khẽ hự một tiếng, cau mày mở mắt ra. Ánh mắt cậu như móc câu nhìn chằm chằm người phía trên, đáy mắt nào có chút gì gọi là buồn ngủ.
“Rốt cuộc là em có ngủ không đấy?” Trần Kế lầm bầm: “Nhìn anh như thế làm gì?”
“Anh.” Chu Bách Hành gọi, nghe kỹ lại còn thấy có chút nghiến răng nghiến lợi.
Trần Kế: “Ơi.”
Chu Bách Hành nói: “Sáng ra anh chưa bao giờ bị chào cờ buổi sáng à? Có thể ngồi nhẹ một chút được không?”
Trần Kế trợn tròn mắt, tứ chi cứng đờ.
Anh lúng túng bò lồm cồm từ trên người Chu Bách Hành xuống, cả khuôn mặt như bị lửa đốt, leo lên giường cuộn tròn trong chăn, hơi thở nhẹ đến mức không nghe thấy tiếng.
Chu Bách Hành chống khuỷu tay ngồi dậy, bước nửa bước đến cạnh giường, nhìn cái kén chăn đang phồng lên một cục, chính là lưng của Trần Kế: “Anh, cái tư thế ngồi lúc nãy ấy, nếu anh không mặc quần áo thì nhìn sẽ đẹp hơn đấy.”
Từ dưới chăn bay ra một cái gối, Trần Kế nhắm theo tiếng nói mà ném tới: “Anh dạy em cái tư thế tư tưởng đại nghịch bất đạo này từ bao giờ hả?”
Chu Bách Hành bắt lấy cái gối: “Anh không dạy, là tự em đồi bại, em đúng là không ra gì.”
Trần Kế: “…”
Hai ngày nay Chu Sóc Mẫn nghỉ ngơi không đến công ty, lúc dậy tập thể dục buổi sáng cũng không bảo dì Lưu gọi Trần Kế và Chu Bách Hành.
Hơn mười giờ hai người mới xuống lầu, tìm đại chút đồ ăn vặt lót cái bụng đói meo để đợi đến bữa trưa.
Chu Sóc Mẫn ngồi trên sofa phòng khách đọc tờ báo mới nhất. Nếu không phải vì công việc bận rộn, ngày thường ông thích đọc chữ trên giấy hơn, thích tiếng sột soạt khi lật trang báo trên tay.
Trần Kế đang xem sách chuyên ngành vũ đạo, còn Chu Bách Hành thì đang xem Trần Kế.
Phân công rõ ràng, không ai làm phiền ai.
Chiếc kính lão trên sống mũi hơi trượt xuống một chút, Chu Sóc Mẫn dùng tờ báo che nửa khuôn mặt, ngón trỏ tay phải kéo kính xuống, dùng mắt bí mật quan sát qua lại hai đứa trẻ.
Quan hệ hình như không thay đổi, vừa nãy chúng nó còn nói chuyện với nhau mà.
Chưa chắc chắn, phải quan sát thêm chút nữa.
Tờ báo vô thức hạ xuống, lộ ra nửa khuôn mặt của Chu Sóc Mẫn.
Trần Kế lại lật thêm một trang sách, buồn cười ngẩng đầu lên, đi thẳng vào vấn đề: “Ông nội, bọn cháu vẫn ổn ạ.”
Chu Sóc Mẫn vội vàng đưa tờ báo về chỗ cũ, tỏ vẻ hoàn toàn không bị ảnh hưởng: “Chuyện của hai đứa cứ tự giải quyết, ông không hiểu suy nghĩ của giới trẻ, hai đứa thích làm gì thì làm, không cần báo cáo với ông.”
Trần Kế nói: “Bọn cháu chia tay rồi ạ.”
Tờ báo đập mạnh xuống bàn, Chu Sóc Mẫn hốt hoảng nói: “Cái gì?! Sao lại thế?! Có chỗ nào thương lượng không thành à?”
Chu Bách Hành: “Chúng ta chia tay rồi?” cậu nghiền ngẫm câu nói này, vô cảm thốt ra từng chữ một: “Anh, những lời thế này, sau này ngay cả đùa anh cũng không được đùa với em.”
Thấy đã dọa được ông cụ, Trần Kế vừa định toét miệng cười thì nghe thấy lời của Chu Bách Hành, tiếng cười lại nghẹn trong cổ họng.
Anh lườm Chu Bách Hành: “Em có thể có chút khiếu hài hước của trẻ thơ được không?”
Chu Bách Hành: “Chuyện này thì không.”
Trần Kế cạn lời, xin lỗi: “Xin lỗi ông nội, vừa nãy cháu đùa ông thôi ạ.”
Chu Sóc Mẫn cười ha hả, rồi vội vàng nghiêm mặt mắng Chu Bách Hành: “Đàn ông đầu đội trời chân đạp đất mà còn không chịu nổi một câu nói đùa.”
Chu Bách Hành cầm lấy quả quýt trong đĩa trái cây trên bàn, thong thả bóc vỏ, nói: “Vừa nãy ông cũng có chịu nổi đâu.”
Chu Sóc Mẫn mắng yêu: “Thằng ranh con.”
Chu Bách Hành tách từng múi quýt ra, đưa cho Trần Kế.
Sau bữa trưa, Trần Kế đi ra ngoài, anh muốn về nhà một chuyến.
Dạo này Trần Phục Linh không bận, bà vẫn chưa biết tuần này anh từ trường về.
Chu Bách Hành muốn đi theo.
Trần Kế không muốn cho cậu đi, thế là Chu Bách Hành chẳng nói chẳng rằng, cứ thế lặng lẽ nhìn anh bằng ánh mắt tĩnh mịch.
Trần Kế mệt mỏi: “Anh thực sự không phải chạy trốn đâu… thôi được rồi, đi thì đi, cho em đi được chưa.”
Lần trước gặp mặt ăn cơm với Trần Phục Linh ở ngoài trường, trời đổ mưa, họ đã gặp một vị khách không mời mà tới. Sau đó, khi Trần Phục Linh dẫn mấy học trò tham gia thi đấu xong, Trần Phong Niên cũng không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta đã biến mất.
Hiện tại Trần Kế không quan tâm đến ông ta, người này không phải cư dân thành phố này.
Thương nhân trọng lợi, công việc bận rộn, ông ta không thể muốn đến là đến, muốn đi là đi.
Điều Trần Kế quan tâm là Trần Phục Linh.
Bà có định kiến với Chu Bách Hành.
Sau khi dạy học trò nhảy xong, Trần Phục Linh định về nhà, Trần Kế đưa Chu Bách Hành đi ăn cơm cùng bà coi như tiễn chân. Lần đó bà Trần còn nói đùa Hàn Thương là bạn trai của anh, điều này đã thu hút sự chú ý của Chu Bách Hành; sau đó trạng thái hỏi han không đúng của Chu Bách Hành cũng khiến Trần Phục Linh để ý.
Lúc đó bà Trần đã thì thầm với Trần Kế: “Con thích Chu Bách Hành đấy à?”
Ngoài câu nói đó, còn vài câu nữa.
“Con trai, con thích con trai hay con gái đều là tự do của con, với cương vị làm mẹ, mẹ sẽ chỉ là người ủng hộ con chứ không phải là hòn đá cản đường. Nhưng bạn trai của con không thể là Tiểu Hành được, hai đứa không hợp nhau.”
Hết lần này đến lần khác bị đâm trúng tâm sự, Trần Kế vừa sợ hãi vừa cảm thấy buồn bã áp lực vì đoạn hội thoại này.
Nhưng Trần Phục Linh vẫn tiếp tục nói: “Mẹ biết ông cụ bên đó đối xử với con rất tốt, Tiểu Hành cũng coi con như người nhà, vậy thì hai đứa cứ làm người nhà thôi, đừng phát triển mối quan hệ nào khác ngoài tình thân, như thế là đủ rồi. Chúng ta và nhà họ Chu không thể là người cùng một thế giới… con hứa với mẹ đi, đừng ở bên Chu Bách Hành.”
“Anh có tư cách gì mà hỏi tôi còn có thể ở bên nhau được nữa không?! Anh đã giết tôi, chính anh đã giết tôi, g**t ch*t con trai tôi! Đừng nói là mười mấy năm qua đi, cho dù là ba mươi năm, bốn mươi năm, hay cho đến khi tôi chết, tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh chứ đừng nói đến việc gương vỡ lại lành!!” Dưới lầu khu chung cư, giọng nói của Trần Phục Linh tràn ngập sự phẫn nộ và bất lực bi thương. Bà xua đuổi người đàn ông trước mặt, dùng sự giáo dưỡng tốt nhất của mình để nói: “Phiền anh tránh ra cho, tôi còn phải đi làm việc.”
Cửa sổ kính ở ghế phụ mở hé, Trần Kế nhìn thấy Trần Phục Linh mặt mũi đỏ gay ở cổng khu chung cư, vì tức giận mà dùng tay quạt gió lên mặt.
Trần Kế nhíu chặt mày, vội vàng mở cửa xe.
“Trần Phong Niên?” Chu Bách Hành thốt ra một cái tên quen thuộc với Trần Kế như để xác nhận.
Trần Kế đột ngột quay đầu lại hỏi: “Em quen ông ta à?”
Chu Bách Hành đáp: “Không quen.”
Đối mặt với những lời buộc tội đầy kích động, Trần Phong Niên đau xót nói: “Phục Linh… anh biết anh tội nghiệt sâu nặng, tội ác tày trời, nhưng năm đó anh không biết sự tình! Anh đã đưa mẹ anh vào tù rồi, bà ấy đã nhận hình phạt đích đáng, em nghe anh giải thích một câu được không!”
“Bà ta vu khống tôi ngoại tình, bảo tôi lăng loàn! Những lời này chẳng lẽ mẹ anh nói trước mặt anh còn ít sao? Anh có từng bảo vệ tôi không?! Trần Phong Niên, anh vốn luôn nghi ngờ tôi, cho nên khi bà ta bảo Trần Kế không phải con trai anh, từ tận đáy lòng anh cũng tin là thật!” Trần Phục Linh cười lạnh: “Thời gian của anh quý báu biết bao nhiêu, nghi ngờ đến thế mà cũng không bớt chút thời gian đưa thằng bé đi xét nghiệm ADN, mặc kệ mẹ anh hết lần này đến lần khác làm khó tôi. Chính bà ta đã vứt bỏ con trai tôi!!!!!!!!!!!!”
Đồng tử của Trần Kế rung động mạnh mẽ.
Trần Phục Linh căm hận nói: “Anh có biết tôi đã tìm thằng bé bao lâu không? ròng rã 12 năm… ròng rã 12 năm trời đấy!! Tôi cứ luôn nghĩ cho dù có bỏ, bà ta có thể bỏ đứa trẻ đi đâu được chứ, đó là cháu nội của bà ta cơ mà, chắc không đến mức nhẫn tâm thế đâu. Tôi tìm kiếm xung quanh nhà, tìm khắp thành phố, tôi lật tung cả nhà và thành phố lên mà không thấy thằng bé, không thấy nó đâu cả! Trần Phong Niên… anh đoán xem nó ở đâu? Anh tuyệt đối không đoán ra được đâu, nó vừa mới đầy năm đã bị ép phải vượt tỉnh qua biển, xuất hiện ở nơi cách tôi 2600 cây số này! Tôi nghĩ mãi mà không thể hiểu nổi, rốt cuộc tại sao bà ta lại hận tôi đến thế, khiến tôi phải mất con tận 12 năm trời, khiến con trai tôi phải chịu khổ 12 năm trời! Lúc tôi tìm thấy nó, tôi còn sợ nó không tin vào lòng thành của mình, sợ nó sẽ nghĩ tôi giống như những người từng nhận nuôi nó, cuối cùng sẽ lại trả nó về — lũ người giàu có kiêu ngạo và tự đại các người, đều, đáng, chết, hết!”
Trần Phong Niên nắm chặt hai nắm đấm, mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào: “Anh đã đưa bà ấy vào tù rồi! Đó chính là kết cục của bà ấy!”
“Bà ta đáng bị như vậy!” Trần Phục Linh gào lên.
“Em tìm Kế An 12 năm, anh cũng đã tìm mẹ con em suốt 12 năm qua…”
“Thằng bé tên là Trần Kế, là con trai của một mình tôi, họ ‘Trần’ của tôi,” Trần Phục Linh lạnh lùng nói, “Nếu anh dám vọng tưởng cướp nó đi — tôi sẽ giết anh.”
“Mẹ.”
Tiếng gọi này vừa nhẹ vừa khàn, lại còn run rẩy.
Trần Phục Linh ngẩn người, biểu cảm căm hận trên mặt lập tức tan biến, bà quay đầu lại vui mừng cười nói: “Tuần này về nhà rồi hả con?”
Trần Kế bước tới: “Vâng.”
“Tiểu Hành cũng tới à, vậy để mẹ đưa hai đứa đi ăn…”
Trần Phục Linh va vào lồng ngực Trần Kế, ngơ ngác chớp chớp mắt. Giờ đây con trai bà đã rất cao, đã sớm có thể đầu đội trời chân đạp đất rồi, không còn là đứa trẻ cần bà bảo vệ như xưa nữa.
Giờ đến lượt con trai đứng chắn trước mặt bà, bảo vệ bà.
Đôi vai Trần Phục Linh rũ xuống, bà nhắm mắt lại, túm chặt lấy vạt áo của Trần Kế, trán tựa vào lồng ngực con trai, nước mắt rơi như mưa.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận