Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 27
“Ông biết, yêu cầu này của ông rất ích kỷ, hai mươi năm trước ông cố chấp hủ lậu, hai mươi năm sau lại tư lợi cá nhân.”
“Nhưng ông nội vẫn hy vọng, sau này cháu đừng cố gắng rời xa Tiểu Hành, hãy ở bên nó thật tốt.”
“Tiểu Kế, ông biết chuyện này sẽ làm cháu chịu thiệt thòi, cháu nên có cuộc sống của riêng mình, cũng nên có hạnh phúc của riêng mình, vậy mà ông lại dùng một câu nói nhẹ tênh để trói buộc cháu vào nhà họ Chu.”
“Năm cháu chín tuổi, được Tiểu Hành dẫn về nhà, không biết cháu còn ấn tượng gì hay không. Ông nội không giấu gì cháu, lúc đó vừa nhìn Tiểu Hành cái nhìn đầu tiên, cộng thêm những hành vi ông quan sát được nó đối xử với cháu, ông đã cảm thấy như nhìn thấy Độ Đường vậy.”
“Lúc đó hai đứa còn quá nhỏ, không hiểu gì về tình tình ái ái, nhưng Tiểu Hành đã coi cháu là người nhà của nó, cái loại vĩnh viễn không thể rời xa.”
“Con người ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành, hai đứa lại không có quan hệ huyết thống… nhưng theo ông được biết, dẫu cho hai đứa có quan hệ huyết thống đi chăng nữa, nếu tình cảm của Tiểu Hành đã biến chất, nó vẫn sẽ giống như cha của mình, dùng mọi thủ đoạn để đạt được.”
“Tiểu Kế, ông nội muốn bảo vệ cháu, nhưng cách bảo vệ này không phải là đưa cháu đi, bài học xương máu của con trai ông đã nói cho ông biết, kiểu gì Tiểu Hành cũng sẽ tìm thấy cháu thôi.”
“Ở lại đây cho tốt là cách tốt nhất để cháu bảo vệ chính mình.”
“…”
Trần Kế dường như đã trở nên ngây dại, ngồi bất động trên giường, hai tai đầy rẫy những lời dặn dò run rẩy như rỉ máu của Chu Sóc Mẫn.
Âm thanh ma mị quẩn quanh.
Sau khi nói chuyện xong trong phòng sách lúc chín giờ sáng, Trần Kế quay về phòng ngủ.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, anh ôm lấy gối của Chu Bách Hành, ngồi ở vị trí mình thường ngủ, đến sợi tóc cũng không cử động.
Anh không nói cho Chu Sóc Mẫn biết thực ra hai năm qua anh cũng đã nảy sinh những suy nghĩ lệch lạc với Tiểu Hành, cho dù là bây giờ, tình cảm bồi đắp suốt bảy tám trăm ngày đêm cũng không phải nói dứt là dứt được. Mặc dù anh suýt chút nữa đã bị đứa em trai yêu quý đè ra c**ng b*c.
Nghĩ đến diện mạo và giọng nói của Chu Bách Hành, tuy vừa hay ngủ nướng lại vừa mắc bệnh sạch sẽ thái quá, thói hư tật xấu đầy rẫy, nhưng cậu vừa ưu tú vừa độc lập, lại đối xử với Trần Kế rất tốt.
Dẫu cho ông nội không nói, Trần Kế cũng không nỡ từ bỏ để chạy trốn.
“Haizz…” Trần Kế cuối cùng cũng cử động, anh dựa lưng vào đầu giường thuận thế ngã nhào sang bên trái, nằm nghiêng trên vị trí của Chu Bách Hành, lo lắng tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ trong tiềm thức mình là cái loại cuồng bị ngược đãi sao?”
Cái nắng gắt lúc mười một giờ chiếu thẳng qua cửa sổ đang mở không gì ngăn cản, sàn gỗ được chiếu rọi bóng loáng như đánh sáp, phản chiếu ánh sáng hơi chói mắt.
Chu Bách Hành vẫn đang quỳ ở từ đường, Trần Kế không định đi thăm cậu, để cậu ghi nhớ bài học cho kỹ. Không có ai nói chuyện cũng chẳng có việc gì làm, anh ôm gối của Chu Bách Hành chặt hơn, trong tầm mắt thoáng hiện một chiếc hộp nhựa đựng đồ nằm dưới đất, hình vuông, màu đen tuyền.
Trước khi về phòng ngủ, Chu Sóc Mẫn đã giao chiếc hộp này cho anh, nói là đồ chơi của Chu Bách Hành trước khi bị lạc đến trại trẻ mồ côi.
Bên trong còn có một cái USB, là bản sao các đoạn video giám sát của Chu Độ Đường và Dịch Bách, Chu Sóc Mẫn nói nếu anh còn muốn tiếp tục tìm hiểu về cha mẹ của Tiểu Hành thì có thể xem thêm.
Bây giờ Trần Kế chỉ cần nghĩ đến cái tên Chu Độ Đường là răng va vào nhau cầm cập, quá đáng sợ.
Lại còn giám sát… giám sát sao?!
Anh “phắt” một cái ngồi bật dậy, lời dặn dò của Chu Sóc Mẫn bên tai bị giọng nói của Chu Bách Hành thay thế hoàn toàn.
“Anh, anh đã đi đâu?”
“Đi đâu?”
“Em đã hỏi như vậy rồi, không phải để anh lại nói dối để lừa em đâu”
“Chẳng phải bảo là có mang ô rồi sao, rõ ràng là bị ướt sũng cả người mới về.”
“Từ khi bắt đầu học đại học, có ngày nào là em không tin tưởng anh vô điều kiện, nhưng anh đối xử với em thế nào? Nói dối! Lừa gạt em! Hết lần này đến lần khác!”
“Tại sao khi anh đi cùng tên đàn ông kia, anh lại không trả lời tin nhắn không nghe điện thoại của em, còn cùng hắn ra ngoài thuê khách sạn ở — qua đêm không về nhà vui lắm à?
“Hắn thích anh, chính miệng hắn đã nói những lời đó với anh rồi đúng không, anh dám không thừa nhận?”
“…”
“Trời ơi, tôi… tôi đệch, đù đù đù đù…” Tính tình Trần Kế vốn ôn hòa, lúc tức giận cũng chưa từng mắng ai bao giờ, lúc này lại trực tiếp phun ra một tràng tiếng chửi thề chết người.
Anh hoảng loạn chân trần bước xuống đất, hai cánh tay nổi đầy da gà, giống như gặp phải chuyện trời sập, vội vàng đi vòng quanh giường với những bước chân dồn dập.
Trong căn nhà ở trường đại học có camera giám sát.
Không chỉ một cái.
Mỗi ngày Chu Bách Hành đều có thể thấy anh đang làm gì, mặc dù họ thường xuyên như hình với bóng.
Nhưng tại sao những lời anh nói với Hàn Thương mà Chu Bách Hành cũng biết được?
Trần Kế đột ngột dừng bước, sau đó lao đến ngăn kéo đầu giường lấy điện thoại ra, toàn thân tê dại nghĩ thầm trong sự ngỡ ngàng, là nghe lén sao?
Anh bấm sáng điện thoại, kiểm tra đi kiểm tra lại tất cả các ứng dụng bên trong đến ba lần. Nhưng Trần Kế không phải chuyên ngành công nghệ thông tin, hiểu biết về mạng chỉ dừng lại ở việc nhắn tin, gọi điện, xem video, còn lại gần như không biết gì cả.
Cho dù có lật tung cái điện thoại lên, anh cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì.
“Err—”
Có tin nhắn đến, điện thoại rung lên.
Trần Kế rụt vai lại giật bắn mình, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lưu Dương: [Ngày thứ 52 mong đợi.]
Lưu Dương: [[X xoa tay hưng phấn.jpg]]
Trần Kế: “…”
Nếu bây giờ Lưu Dương dám xuất hiện, anh nhất định sẽ đánh nhau với thằng này một trận.
Suốt ngày nói những lời nhảm nhí không hiểu nổi…
Trần Kế lại sững người một cái, như thể tâm linh tương thông, ngón tay nhanh chóng gõ một tràng chữ: [Chẳng lẽ mày đang mong đợi Chu Bách Hành và tao ở bên nhau đấy à?]
Lưu Dương: [Oa oa, sao đột nhiên mày lại khai sáng thế hả? Tuy rằng cũng gần đúng, nhưng cái tao mong đợi không phải cái này nha.]
Lưu Dương: [[hi hi hi.jpg]]
Trần Kế: [Mày mong đợi em ấy đề tao?]
Lưu Dương: [!!!!!!!!!]
Lưu Dương: [[Sợ hãi tột độ.jpg]]
Lưu Dương: [Mày là ai?! Mày dám trộm điện thoại của Trần Kế hả?]
Lưu Dương: [Kế Kế của tao dịu dàng có giáo dục, tuyệt đối không bao giờ nói năng th* t*c như thế!]
Trần Kế đang bực mình, gửi tin nhắn thoại, chỉ một chữ duy nhất: “Cút.”
Lưu Dương: [!!!!!!!!!!!!!!!]
Lưu Dương: [A a a a a a đúng là mày rồi?! Đã xảy ra chuyện gì?! Sao tự dưng mày lại trở nên hoang dã thế?]
Lưu Dương: [Cái giọng mày bảo tao cút nghe phê vãi chưởng luôn.]
Lưu Dương: [Không đúng… đợi chút…]
Lưu Dương: [Hôm qua tao bảo với mày ngày thứ 51 mong đợi thì mày chẳng thèm đếm xỉa tới, cuối cùng còn bảo tao bị điên, sao hôm nay cái khiếu này của mày lại khai mở thông suốt lợi hại thế hả?]
Lưu Dương: [Vãi thật, không lẽ tối qua mày thực sự bị Chu Bách Hành đè ra pah pah rồi đấy chứ?]
Trần Kế không trả lời.
Nhận được thông báo bị chặn, lúc gửi tin nhắn đi toàn là dấu chấm than đỏ lòm, Lưu Dương lại hạnh phúc đến mức nở hoa trong lòng.
Lưu Dương: [Đỉnh vãi nồi.]
[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận. [Dấu chấm than đỏ]]
Lưu Dương: [Tao còn tưởng ít nhất tao cũng phải mong đợi tận nửa năm, không ngờ nha, 52 ngày đã thành công rồi!]
[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận. [Dấu chấm than đỏ]]
Lưu Dương: [Anh em mình không phân chia, mày có thể kể cho tao nghe toàn bộ quá trình bị đè bẹp không?]
[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận. [Dấu chấm than đỏ]]
Lưu Dương: [Đúng là lạ thật, Chu Bách Hành cái thằng ninja rùa nhẫn nhịn này, sao lại phát điên nhanh thế mà lật nhào mày trên giường được hả? Không lẽ là do mày thích người khác, còn ra ngoài hẹn hò thậm chí thuê phòng, bị nó bắt quả tang tại giường đấy chứ?!]
[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận. [Dấu chấm than đỏ]]
Lưu Dương: [Trần Kế mày giỏi thật đấy.]
Lưu Dương: [Cứ nhìn cái ánh mắt thằng Chu Bách Hành nhìn mày ấy, mày còn dám ra ngoài hẹn hò thuê phòng, bị nện cho ra bã chính là định mệnh của mày rồi.]
[…]
Lưu Dương đã nhìn ra tình cảm của Chu Bách Hành.
Hắn từng nói với Trần Kế: “Mày có biết ánh mắt em trai mày nhìn mày là như thế nào không? Nó muốn làm chết mày đấy.”
Cách diễn đạt trực bạch như vậy, vậy mà Trần Kế vẫn cứ tưởng chỉ có tình cảm của mình là không bình thường, còn Chu Bách Hành thì bình thường.
“Thật là ngu ngốc.” Trần Kế tự sỉ vả mình.
“Err —”
Đã chặn Lưu Dương rồi sao hắn vẫn gửi được tin nhắn, Trần Kế nhíu mày, cúi đầu xem.
Hàn Thương: [Tối qua sau khi về nhà, em trai em có bắt nạt em không?]
Trần Kế: […]
Hàn Thương: [Bắt nạt không nhẹ đâu nhỉ.]
Trần Kế không trả lời.
Hàn Thương: [Còn đi được đường không?]
Trần Kế không nhịn nổi nữa: [Anh cố ý gài bẫy em!]
Hàn Thương gửi một tin nhắn thoại qua, giọng điệu mang theo ý cười: “Ngại quá đi, con người anh ấy mà, cái tính hay lo chuyện bao đồng, ở trường chúng ta anh còn nổi danh là ông tơ cơ đấy, khi nào về rồi em cứ việc đi khắp trường mà hỏi thăm. Thế nên hai đứa thành rồi chứ?”
Trần Kế gắt gỏng: “Chưa!”
Hàn Thương tiếp tục gửi tin nhắn thoại, vẻ thắc mắc: “Không nên chứ nhỉ, em trai em trông không giống người hay bỏ dở giữa chừng đâu, em đã vì anh mà đi đêm không về rồi, nó nổi cơn ghen lồng lộn đưa em đi nữa, chắc chắn chỉ có nước làm em ra bã thôi chứ… Hay là em ngại không dám kể chi tiết cho anh nghe, nên cố ý thoái thác? Haizz, anh hiểu mà, anh thông cảm, anh biết hết, hai đứa cứ thế mà phát huy nhé.”
Trong đó còn xen lẫn rất nhiều lời lẽ khó nghe.
Trần Kế: “…”
Lại thêm một người nói như vậy. Đàn ông thẳng đã nói chuyện th* t*c rồi, đàn ông gay nói chuyện còn th* t*c hơn!
Toàn đùa mấy câu th* t*c vô bổ.
Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả.
Hóa ra… Hàn Thương cũng nhìn ra rồi, chỉ có mỗi Trần Kế là không nhìn ra.
Anh lại còn là một trong những người trong cuộc cơ đấy.
Lặp lại hành động vừa chặn Lưu Dương xong, Trần Kế kéo Hàn Thương vào danh sách đen, để cái ông anh có miệng mà không nói được lời nào.
Chu Bách Hành quá nguy hiểm, việc cấp bách bây giờ vẫn là phải rời khỏi đây để bình tĩnh lại đã, cứ ở lại tiếp Trần Kế sẽ phát điên mất.
Nắm chặt điện thoại, Trần Kế định nói với ông nội một tiếng, anh muốn về nhà ở vài ngày.
Chu Sóc Mẫn đang lúc xót thương anh, chắc chắn sẽ không từ chối.
Cửa phòng ngủ mở ra, Trần Kế ngước mắt lên, giây tiếp theo hơi thở bỗng nghẹn lại, vội vàng lùi bước, giống như gặp ma vậy.
Điện thoại “bộp!” một tiếng rơi xuống đất.
Chu Bách Hành quả thực giống như một bóng ma, đứng lù lù ngay ngoài cửa.
“Anh muốn đi à?” cậu hỏi như vậy.
“Không…” Trần Kế nói, “Không, không có muốn đi.”
“Thế thì anh định chạy trốn.” Chu Bách Hành nói khẽ, “Anh căng thẳng quá, nói lắp bắp cả rồi kìa.”
Cậu bổ sung: “Anh, đừng sợ em. Đã nghĩ xong chỗ nào để trốn em chưa?”
“Anh thực sự…” Trần Kế cố gắng để mình bình tĩnh, kiểm soát tốc độ nói từng câu ngắn, “Không có định chạy, cũng không muốn chạy, càng không định trốn em, anh định đi tìm ông nội nói chút chuyện.”
“Ừm,” Chu Bách Hành nhàn nhạt nói, cậu đóng cửa phòng ngủ lại, “Không tin.”
Trần Kế nghẹn lời lườm cậu một cái, nói: “Tin hay không tùy em. Không được chốt cửa!”
“Chốt rồi.” Chu Bách Hành rút tay từ phía sau lại, dịu dàng nắm lấy cổ tay Trần Kế, ngón tay mượt mà v**t v* vào lòng bàn tay anh, trân trọng nắm lấy: “Ông nội đã kể cho anh nghe rất nhiều chuyện về Chu Độ Đường và mẹ rồi, anh sợ Chu Độ Đường, anh cũng sợ em.”
“Chẳng biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước mắt này, em phải làm thế nào để chứng minh tấm chân tình muốn đối xử tốt với anh của em đây. Chu Độ Đường có bệnh, đó là vấn đề của riêng ông ta, anh không thể vì ông ta mà từ bỏ em chứ? Bây giờ cha mẹ nợ nần con cái đều có thể không cần trả rồi, anh không thể vì ông ta mà tuyên án tử hình cho em, em không tiếp nhận nổi. Em cũng đâu có muốn làm con trai của ông ta đâu, em cũng đâu có muốn kế thừa cái gen của ông ta đâu, nhưng 18 năm trước em chỉ là một tế bào mặc người chém giết, em có thể làm gì được chứ? Em đâu có quyết định được xuất thân của mình. Em biết anh đang suy đoán cái gì, anh đoán không sai đâu, một ngày 24 tiếng đồng hồ, 86400 giây em đều nhìn anh, thông qua camera giám sát, thông qua thiết bị nghe lén… Nhưng em đã làm chuyện gì xấu với anh đâu, em chỉ nhìn anh thôi mà. Quên Chu Độ Đường đi, anh trai, anh không cần vì ông ta có bệnh mà bắt đầu sợ hãi em. Rốt cuộc em phải chứng minh bản thân thế nào đây?” Chu Bách Hành nghiêm túc suy nghĩ rồi nói, “Móc tim ra cho anh xem nhé, như thế có thể chứng minh được không?”
Mặt Trần Kế trắng bệch, giọng run rẩy: “Em đừng làm bừa!”
“Anh đừng từ bỏ em mà.” Chu Bách Hành nói.
Trần Kế tâm lực tiều tụy, vành mắt đỏ hoe: “Anh nói từ bỏ em lúc nào?! Em quỳ ở từ đường cả buổi sáng quỳ đến phát điên luôn rồi đúng không!”
“Em không quỳ cả buổi sáng, tám giờ đã về rồi.” Chu Bách Hành không nói mình đã lén lút đứng ở chỗ họ không nhìn thấy suốt hơn ba tiếng đồng hồ, “Anh, đừng từ bỏ việc thích em nhé.”
Bàn tay cậu v**t v* từ cánh tay Trần Kế đi lên, chạm vào cổ, vào cằm.
Sau đó khuôn mặt Trần Kế được một đôi bàn tay lớn nâng lên. Trong ánh mắt nghi hoặc bất an của Trần Kế, Chu Bách Hành quăng lời xin lỗi dành cho “mẹ” ra sau đầu, để bản năng nguyên thủy nhất chiếm ưu thế.
Cậu dùng một tay ôm gáy Trần Kế, một tay giữ lấy cằm anh, từ trước ra sau không chừa lại kẽ hở hay đường lui, cúi đầu áp môi tới, tùy ý tước đoạt hơi thở của Trần Kế.
Hung hãn, nhuốm máu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận