Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 25
6 giờ sáng, một luồng ánh sáng mạnh hắt ra từ khoảng sân dẫn đến hầm xe của nhà cũ họ Chu. Tiếng còi xe vang lên, chú Lý chở Chu Sóc Mẫn đã về đến nhà.
Không đợi xe dừng hẳn, cửa sau đã “rầm” một tiếng mở toang. Chu Sóc Mẫn ngày thường không dùng gậy, nhưng hôm nay tay lại nắm chặt một cây gậy bằng gỗ mun đen, dùng nó thay chân chống, dồn lực chống xuống đất xuống xe.
Ông bước vội vã vào biệt thự như gió cuốn dưới chân.
Chú Lý hốt hoảng đuổi theo: “Chủ tịch, ngài cẩn thận dưới chân, chúng ta không còn trẻ nữa, coi chừng ngã!”
Chu Sóc Mẫn nổi giận đùng đùng: “Còi xe kêu to như thế Chu Bách Hành không nghe thấy à? Trong biệt thự ngay cả đèn cũng không bật — Trình Kiệt nói nó đưa Tiểu Kế về nhà cũ cơ mà? Hừ, tuổi còn nhỏ đã học thói giống cha nó rồi, cả một lũ khốn nạn không tỉnh táo. Ta còn chưa chết đâu! Thật sự tưởng ta không quản nổi thằng ranh con này chắc?”
Cây gậy cầm chắc tay, hơi nặng được giơ cao rồi vụt xuống thật nhanh, mô phỏng động tác đánh người hung hãn, tiếng gió rít qua xé gió.
Khi nện mạnh xuống gạch lát sàn phát ra một tiếng đục ngầu, kìm nén. Chân trời dần dần trắng, bầu trời màu xám nhạt, động tĩnh này tựa như tiếng sấm rền giấu trong lớp mây ngày âm u.
Chú Lý tim đập chân run: “Hay là để tôi vào xem trước, ngài đợi ngoài này một chút? Mấy năm nay ngài không được kích động quá đâu. Lúc nãy trên xe ngài đã uống thuốc hạ huyết áp chưa? Chủ tịch, ngài đừng quên đấy…”
Chu Sóc Mẫn đâu còn tâm trí nào lo cho mình: “Thằng tiểu súc sinh kia nếu dám làm càn, hôm nay ta nhất định phải đánh chết nó.”
“— Chu Bách Hành! Em dám! Em đừng làm càn! Đợi ông nội về chắc chắn ông sẽ đánh em, đánh chết em cho xem!!” Trần Kế hai tay đan chặt, nắm lấy chiếc áo hoodie của mình, toàn thân tràn đầy sự kháng cự.
Nếu có thể, chắc chắn lúc này anh đã đấm đá Chu Bách Hành túi bụi rồi.
“Tự anh không chủ động, vậy thì em đành phải giúp anh.” Chu Bách Hành nói với tông giọng lạnh lẽo.
Trong ánh mắt cậu nhìn Trần Kế không có sự ấm áp, chỉ có sự chiếm đoạt.
Từ lúc đến căn phòng vốn hoàn toàn xa lạ và kinh hoàng đối với Trần Kế này, cơn run rẩy của anh chưa từng dừng lại.
Bao nhiêu năm qua hai người tắm rửa luôn làm cùng nhau, sớm đã hiểu rõ cơ thể đối phương như lòng bàn tay, nhưng thái độ tự nguyện, không phòng bị hoàn toàn khác với việc bị cưỡng ép.
Trần Kế sống chết bảo vệ quần áo, nhưng vì sự xa lạ của Chu Bách Hành, Trần Kế sợ hãi; lại vì sự mạnh bạo của Chu Bách Hành, Trần Kế chống không lại.
Ngón tay anh dần mỏi nhừ không còn sức, bị Chu Bách Hành bẻ ra từng ngón một.
Gân xanh trên mu bàn tay hai người nổi lên, mắt Trần Kế ngấn lệ vì kinh hãi: “Em làm sao vậy?! Sao đột nhiên em lại biến thành thế này — Tiểu Hành em đừng dọa anh mà, đừng đột ngột đối xử với anh như vậy mà… Anh đâu có làm sai chuyện gì, anh chỉ là không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại của em thôi, chuyện đó cũng đáng để tức giận thế sao? Anh đã giải thích là anh không cố ý rồi, điện thoại anh để im lặng, để im lặng mà!”
“Hừ… Em đã nói nhiều như thế, vậy mà anh vẫn nghĩ chỉ vì vài cái tin nhắn, vài cuộc điện thoại thôi à?” Hai người ngã xuống từ chiếc sofa nhỏ, sàn nhà lạnh lẽo, chiếc áo hoodie màu đỏ rượu bị vứt tùy ý ra phía sau, Chu Bách Hành dễ dàng bế bổng Trần Kế đặt lại lên sofa, “Em nói còn chưa đủ rõ ràng à?”
“Đủ rõ ràng rồi! Chẳng phải là tại anh chưa kịp phản ứng thôi sao! Em cũng phải cho anh thời gian để tiêu hóa một chút chứ!” Móng tay Trần Kế cố gắng bấm sâu vào lớp vải của chiếc quần dài thể thao nhưng vô ích. Cổ chân trắng trẻo của anh đột nhiên bị Chu Bách Hành nắm chặt kéo giật lại, nước mắt vì quá kinh sợ rơi xuống lã chã, Trần Kế không thể nhịn thêm được nữa, giơ cao tay định tát thẳng vào mặt bên phải của Chu Bách Hành.
Lòng bàn tay chỉ còn cách gò má hai phân thì khựng lại, bàn tay đó run rẩy như người mắc bệnh Parkinson nặng.
Chu Bách Hành không tránh, không chớp mắt: “Anh đánh đi, đánh mạnh bao nhiêu cũng được, nếu như vậy có thể khiến anh vui vẻ, khiến anh phát tiết được thì anh cứ việc đánh.”
Trần Kế thất vọng thu tay lại, không còn giằng co với Chu Bách Hành nữa, cứ thế nằm yên trên sofa, đau đớn nhìn Chu Bách Hành, nghẹn ngào nói: “Em ở trước mặt anh giả vờ quá tốt, quá ngoan ngoãn rồi, nếu không tại sao anh lại thích em, yêu thầm em suốt hai năm qua cơ chứ. Em đưa anh đến đây trong lúc anh hoàn toàn không có chút chuẩn bị nào, nói với anh những lời kỳ quặc, câu nào cũng tàn nhẫn vô cùng. Anh nói anh sợ, nhưng em vẫn cứ khăng khăng ép buộc anh, như vậy cũng gọi là thích à? Tiểu Hành… em thật sự thích anh à? Hay là cái thích của em chỉ nằm ở vẻ bề ngoài, chỉ cần có được cơ thể là được rồi.” Nước mắt tuôn rơi ngày càng nhiều, từ ngày tìm thấy mẹ, Trần Kế chưa bao giờ khóc nữa, hôm nay anh vừa kinh vừa sợ, yếu đuối chẳng giống một người đàn ông: “Cái thích của anh cũng chỉ nằm ở bề ngoài — anh thừa nhận. Bởi vì anh không biết người ở bên cạnh anh hằng ngày không phải là em thật sự. Nhưng em là em trai của anh, là người nhà của anh, chúng ta không thể tách rời.”
“Anh quan tâm em mà, anh quan tâm em lắm đó Chu Bách Hành, sao em có thể đối xử với anh như thế này…”
“Anh, anh cái gì em?” Chu Bách Hành đột nhiên trở nên ngây dại, trong mắt ẩn chứa một nỗi kinh hoàng to lớn. Cậu giống như một người bị miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, vì cảm thấy miếng bánh không thuộc về mình nên đành phải đi cướp, giận dữ xé miếng bánh làm đôi, chính vào lúc này cậu mới biết miếng bánh này rơi xuống vốn là để tìm mình, ở bên cạnh mình.
Chu Bách Hành ngơ ngác nhìn Trần Kế đang đầm đìa nước mắt, đôi mắt cũng đỏ sọc lên: “Anh, anh nói lại lần nữa đi. Lúc nãy anh nói anh cái gì em? Em xin anh nói lại lần nữa đi, anh…”
“Anh yêu thầm em.” Trần Kế không giả dối, không làm bộ làm tịch: “Nghe thấy chưa. Hai năm rồi.”
Chu Bách Hành không thể tin nổi hỏi lại: “Người anh thích là… em?”
Trần Kế giọng khản đặc: “Em điếc à?”
“Không, không điếc, không điếc. Em không điếc, em nghe thấy rồi.” Chu Bách Hành lặp đi lặp lại nhiều lần, cẩn thận xác nhận kết quả vừa nghe được.
Ngay sau đó, cậu như một đứa trẻ làm sai chuyện, sợ hãi nhảy phắt ra khỏi người Trần Kế, chân tay không biết đặt vào đâu, đôi mắt đen láy nổi lên đầy những tia máu đáng sợ.
Đầu tiên cậu nhìn xung quanh một lượt, thấy chiếc áo hoodie đỏ nằm trên sàn, trông như một bóng ma; lại thấy chiếc quần dài dưới chân, tất cả đều nhăn nhúm thành một đống.
Chu Bách Hành cứng đờ như khúc gỗ nhặt quần áo lên ôm vào lòng, khi bước về phía Trần Kế thì chân tay lúng túng đi cùng bên.
“Xin lỗi, xin lỗi anh… em không muốn như thế này, em không muốn.” Chu Bách Hành quỳ sụp xuống trước mặt Trần Kế, đích thân mặc lại quần áo cho người đang hỗn loạn là Trần Kế.
Từ góc nhìn của Trần Kế, Chu Bách Hành giống như đang quỳ một gối, vừa xin lỗi lại vừa như cầu hôn anh.
Lời nói cứ lặp đi lặp lại, Chu Bách Hành không ngừng giải thích: “Em cũng không biết mình bị làm sao nữa, anh đi cả đêm không về nhà, luôn nói dối lừa gạt em, lại còn cùng người khác vào khách sạn — em ghen quá rồi. Em hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, em đố kỵ đến phát điên. Em không quản nổi hành vi của mình, em không muốn làm anh sợ đâu, thật đấy. Không phải em chỉ muốn có quan hệ thể xác với anh, không phải chỉ muốn làm… Em cứ tưởng anh thích người khác, em không muốn anh thích người khác đâu! Anh chỉ được thích em thôi!”
Một giọt nước mắt rơi từ phía trên xuống, trúng ngay giữa lông mày của Chu Bách Hành.
Cậu ngẩng đầu thấy nước mắt Trần Kế vẫn rơi lã chã, luống cuống đưa tay ra hứng: “Anh, em thật sự không muốn làm anh sợ đâu, đừng sợ em, đừng sợ em… em sẽ chỉ nghe lời anh thôi, em sẽ không làm tổn thương anh đâu.”
“Anh, anh đừng khóc nữa…”
“Anh, xin lỗi…”
“Anh, anh đánh em đi, nhưng đừng rời xa em.”
“Em sẽ ngoan mà, sẽ không dọa anh như thế này nữa đâu. Anh, em làm được mà…”
“…”
Họ không còn tranh chấp “đánh nhau” nữa, Chu Bách Hành có vẻ đã bình tĩnh trở lại, tỉnh táo lại, nhưng thực chất tâm trí vẫn còn đang phát điên.
“Anh muốn ra ngoài.” Trần Kế nói.
Ở dưới này chưa đầy nửa tiếng, nhưng Trần Kế lại cảm thấy như đã trôi qua ba mươi năm. Mỗi một giây đều dài đằng đẵng không hồi kết.
Chu Bách Hành cẩn thận đi theo sau lưng Trần Kế gọi: “Anh…”
Trần Kế không thèm đếm xỉa đến cậu, đôi mắt vì khóc mà có chút mờ đi, anh lạnh lùng lau mặt, chân mềm nhũn hư ảo bước trên sàn đá cẩm thạch bằng phẳng của thư phòng, trơn láng, cảm giác chạm vào thật chân thực.
Trái tim vừa trải qua những giây phút kinh hoàng lúc này cuối cùng cũng sóng yên biển lặng, đập nhịp bình ổn trở lại.
Lúc vào cửa thư phòng đã bị Chu Bách Hành khóa trái, Trần Kế bước tới định mở cửa thì ổ khóa vang lên tiếng “cạch cạch” của chìa khóa đang mở.
Tiếng động vô cùng gấp gáp.
Trần Kế liếc nhìn Chu Bách Hành, như nhìn thấy cứu tinh, giận dữ nói: “Em có tin không, bên ngoài chính là ông nội đấy?”
Chu Bách Hành khẽ đáp: “Tin.”
Trần Kế lấy lại tự tin, định chống nạnh: “Em tin không, em sẽ bị ăn đòn đấy?”
Chu Bách Hành chẳng quan tâm: “Tin.”
Trần Kế chống nạnh thật, cố ý nói nhỏ: “Em cầu xin anh đi, anh sẽ không mách lẻo.”
Dù không biết tại sao Chu Sóc Mẫn đột nhiên quay về, nhưng chắc chắn không phải vì chuyện của bọn họ.
Trần Kế cũng đâu có gọi điện cho ông nội.
Hôm nay anh và Tiểu Hành làm loạn một trận dữ dội, nhưng cả hai đã bày tỏ lòng mình với nhau, hai anh em duy nhất trong nhà lại muốn chơi gay, trời sập mất thôi.
Ông cụ tuổi đã cao, nếu để ông biết hai đứa cháu trai tình tứ muốn đến với nhau, tim ông chắc chắn chịu không nổi.
Nghĩ đến đây, lòng Trần Kế chùng xuống một chút, anh phải giữ kín chuyện này.
Cửa mở, Chu Sóc Mẫn gầm lên một tiếng “Chu Bách Hành —” như muốn nuốt chửng đất trời.
Khi cánh cửa “rầm” một tiếng đập vào tường rồi bật lại, mấy người đối mặt nhìn nhau.
Chu Sóc Mẫn đã nhìn thấy cảnh tượng gì?
Cổ áo hoodie của Trần Kế bị rách một đường, vai trái lộ ra rõ mồn một, quần thì nhăn nhúm như vỏ quýt. Đặc biệt là khuôn mặt anh, dấu nước mắt vẫn chưa khô, đôi mắt sưng đỏ như hai quả óc chó.
Thấy ánh mắt Chu Sóc Mẫn sắc như chim ưng, Trần Kế vội vàng giơ tay che mặt, gọi nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Ông nội.”
Dáng vẻ này càng giống như giấud dầu lòi đuôi. Nhìn sang Chu Bách Hành, vẻ mặt lạnh nhạt, chẳng có chút tự giác biết sai để sửa nào, Chu Sóc Mẫn vậy mà không nhìn ra được rốt cuộc cậu đã đạt được mục đích hay chưa.
Cây gậy gỗ mun đen giơ cao nện mạnh xuống, chuẩn xác vô cùng đập thẳng vào lưng Chu Bách Hành.
Chú Lý theo sau vội vàng xông tới ngăn cản: “Đừng nổi giận mà chủ tịch!”
Sắc mặt Trần Kế biến đổi: “Ông nội!”
Lại một gậy nữa nện xuống, Chu Bách Hành không tránh không né, cụp mắt chịu đòn, một vẻ phục tùng hiếm thấy.
Xương cốt người già đã lão hóa, giòn, Trần Kế không dám ngăn cản quyết liệt, vả lại bên cạnh ông đã có chú Lý bảo vệ rồi.
Khi Chu Sóc Mẫn giơ cao tay định đánh thêm một gậy nữa, Trần Kế không chút suy nghĩ lao tới ôm chầm lấy vai Chu Bách Hành che chắn cho cậu, nhắm mắt chịu trận: “Ông nội đừng đánh em ấy mà! Tiểu Hành không phạm lỗi gì mà…”
“Anh!” Chu Bách Hành cử động, ánh mắt trầm xuống, vội vàng nắm lấy cánh tay Trần Kế, bảo vệ anh toàn diện trong lòng mình.
Gậy thứ ba đánh trúng người Trần Kế, Chu Sóc Mẫn vội vàng thu lực, giậm chân đầy vẻ rèn sắt không thành thép.
Gậy thứ tư không rơi xuống nữa, ông thở dài một tiếng mệt mỏi và thê lương: “Haizz — nghiệp chướng!”
Đợi vài giây, thấy trận đòn không tiếp tục nữa, Trần Kế nép trong lòng Chu Bách Hành, không nhận ra tư thế của họ quá gần gũi, chỉ khẽ ngẩng mặt lộ ra một con mắt, bất an nhìn Chu Sóc Mẫn, hỏi: “Sao vậy ông nội, sao lại đánh Tiểu Hành ạ?”
Chu Sóc Mẫn vứt cây gậy đi, gỗ mun đen rơi xuống đất phát ra tiếng động khá lớn: “Chu Bách Hành đã làm gì cháu? Nó có phải đã ép buộc cháu…”
Vẻ mặt ông vặn vẹo phẫn hận, cuối cùng bất chấp da mặt già nua hỏi: “Nó có phải đã ép cháu ngủ với nó rồi không? Cháu nhìn cháu xem, quần áo xộc xệch chẳng ra làm sao cả!”
Nói đoạn Chu Sóc Mẫn quay mặt đi chỗ khác, “Nó bắt nạt cháu đến mức phát khóc mà ông chỉ đánh nó vài gậy cháu còn bảo vệ nó! Cháu bị đe dọa à? Ông đứng ở đây còn chưa chết đâu, cháu sợ cái gì!”
Trần Kế như bị sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng.
Anh mạnh bạo đẩy Chu Bách Hành ra, đứng một bên bối rối: “Ông nội… chúng cháu…”
“Thằng họ Chu kia, mày cút vào từ đường quỳ cho lão già này, quỳ trước mặt ‘mẹ’ của mình mà tự kiểm điểm cho hẳn hoi! Để ông xem cháu có xứng đáng với người ta không!” Chu Sóc Mẫn tức đến run người, sau đó nhìn sang Trần Kế, thở dài, giọng điệu dịu lại, “Tiểu Kế, cháu qua đây.”
Trần Kế chân tay luống cuống bước lên hai bước.
Chu Sóc Mẫn đột nhiên như già đi mười tuổi, ông lảo đảo bước ra ngoài: “Ông cho cháu xem một thứ.”
Trần Kế có linh cảm, đây là một bí mật rất lớn.
Còn lớn hơn cả bí mật về căn phòng đáng sợ sau giá sách mà Chu Bách Hành đã đưa anh đi xem.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận