Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 14
“Oa… Em nói câu này làm trái tim nhỏ bé của anh đập thình thịch rồi đây.” Trần Kế ôm ngực cười, đôi mắt lấp lánh như có ánh sao.
“Hai người vừa về à?” Ở cửa ra vào ký túc xá có mấy chàng trai vừa tắm xong, tóc còn ướt, lên tiếng chào Trần Kế và Chu Bách Hành.
Sau hai tuần chung sống, dù không cùng đội hình quân sự thì cũng đã quen mặt nhau.
Trần Kế nói: “Mọi người đều giải tán cùng lúc mà, sao các cậu nhanh thế?”
“Đàn ông không được nói là nhanh, nói lại đi.”
Trần Kế cười: “Tại sao các cậu lại thần tốc như vậy?”
“Ai bảo cậu cứ phải đợi em trai làm gì.” Có người nháy mắt trêu chọc.
Vẫy tay chào tạm biệt, Trần Kế kéo ống tay áo Chu Bách Hành: “Chúng ta cũng mau về phòng tắm rửa thôi, anh muốn ăn cơm niêu buổi tối, đi muộn là hết đấy!”
Chu Bách Hành đáp: “Vâng.”
Bị người khác ngắt quãng, trái tim vốn đang đập loạn nhịp vì câu nói của Chu Bách Hành cũng dần bình ổn lại, anh tuyệt đối không suy nghĩ sâu xa, nghe xong liền để gió cuốn đi. Ai lại đi tin lời của một tên trai thẳng chứ.
Về đến phòng, Chương Phụng đang tập trung đánh game trên giường.
Trần Kế đã cởi áo khoác ngoài: “Cậu không đi ăn à?”
Chương Phụng đánh game thì tay cứng, nhưng nói chuyện thì giọng sống dở chết dở: “Mệt, không muốn động đậy. Trần Kế, hôm nay cậu lại mua cơm giúp tôi nhé.”
Dù sao cũng là việc tiện tay khi về, nửa tháng qua có đến mười ngày Trần Kế mua cơm giúp Chương Phụng nên cũng thành thói quen: “Được. Ăn gì?”
Chương Phụng lập tức đọc tên món, bốn món, lại thêm một đống yêu cầu: ít rau mùi, nhiều hành lá, không tỏi, thêm nhiều giấm, thêm nhiều nước sốt…
“Không mua.” Chu Bách Hành lạnh lùng nói.
Tiếng đọc món của Chương Phụng im bặt, hắn trợn mắt định mắng người, nhưng nhìn thấy đôi lông mày lạnh lùng của Chu Bách Hành từ sau thành giường tầng trên, nhuệ khí giảm đi một nửa, làu bàu: “Tôi nhờ Trần Kế chứ có nhờ cậu đâu… Cậu có phải người phòng này đâu, cậu vào phòng chúng tôi, tôi còn chưa đòi đuổi cậu đi, vậy mà đã nóng tính thế rồi.”
Giọng không lớn, lúc này trong phòng ngoài mấy người họ ra thì không còn ai khác. Có tiếng game che lấp nên nghe không rõ lắm, nhưng những lời phía sau Trần Kế nghe được kha khá. Anh không phải người thích gây gổ với người khác, nhưng người khác không được nói Chu Bách Hành, nhất là ngay trước mặt anh.
Trần Kế dùng giọng thanh thoát từ chối: “Nếu cậu muốn ăn những món dễ làm, dễ mua thì tôi mang về giúp cũng không sao, dù sao cũng chỉ là tiện thể. Nhưng hôm nay yêu cầu của cậu quá nhiều, tôi không có nhiều kiêng kị như vậy nên không nhớ hết được, cậu tự đi ăn đi.” Trần Kế quay sang Chu Bách Hành, nói: “Đi tắm thôi.”
Sân quân sự gần ký túc xá của Trần Kế, sau khi giải tán Chu Bách Hành trực tiếp cùng anh về phòng, tắm rửa thay đồ đều ở đây cả.
Chương Phụng cuống quýt: “Nhưng mà…”
Từ lúc nói lời từ chối, Chu Bách Hành không mở miệng thêm lần nào nữa. Trần Kế bảo cậu vào phòng tắm, cậu đáp “vâng” một tiếng đầy phục tùng. Nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Chương Phụng, trong đó chứa đựng luồng ám lưu “có thù tất báo”.
Nửa câu sau của Chương Phụng nghẹn lại trong cổ họng.
Tắm xong, chuẩn bị đi, Chương Phụng bám lấy thành giường vội vàng gọi Trần Kế, hạ giọng xuống nước: “Trần Kế, tôi thực sự không muốn ra nhà ăn chen chúc đâu, cậu mua giúp tôi một chút đi. Trước đây cậu vẫn hay giúp tôi mà…”
Trần Kế đóng cửa: “Tôi phải cùng Bách Hành ra ngoài trường, chắc là không về ngay được đâu, không có thời gian.”
Xuống đến dưới lầu, Chu Bách Hành hỏi: “Ra ngoài trường làm gì?”
Trần Kế ngắc ngứ: “Thì chẳng phải chỉ là tìm đại cái cớ sao.”
Anh có chút buồn bực, thậm chí có thể nói là hơi giận, “Nhờ người ta giúp đỡ thì ai cũng sẵn lòng thôi, nhưng nói em như vậy là quá đáng rồi.”
Chu Bách Hành nói: “Em không nói là sẽ giúp.”
Nghĩ lại thì đúng là Chu Bách Hành từ chối rất dứt khoát, Trần Kế nói: “Hôm nay kể cả em không từ chối thì anh cũng sẽ từ chối thôi. Tự dưng ăn uống phiền phức thế, ngoài kiêng kị ra còn đòi chín vừa với chín tới gì đó… phải đợi bao lâu chứ, anh không đợi đâu.”
Chu Bách Hành: “Em ghét hắn.”
Trần Kế nghĩ nghĩ rồi bỗng bật cười: “Thế em đã từng thích ai chưa? Từ nhỏ tới lớn em đã chơi với ai bao giờ chưa? Không phải anh nói em đâu nhé, nhưng đôi khi anh thấy em không phải ghét người này hay ghét người kia, mà là ghét cả nhân loại ấy chứ.”
Chu Bách Hành nghiêm túc: “Vâng.”
Trần Kế: “…”
Chu Bách Hành nói: “Em thích anh.”
Trần Kế: “…”
Lần im lặng thứ nhất là vì cạn lời, lần im lặng thứ hai là vì rung động. Trái tim Trần Kế như bị ngọn lửa lớn thiêu đốt, bỏng rát đến mức gần như nghẹt thở, hồi lâu mới hít thở lại được. Anh không đáp lại, để câu nói đơn giản chẳng có ý nghĩa sâu xa gì đó tan biến theo làn gió mát buổi chiều tà.
“Bzzz —”
Lưu Dương: [Ngày mong đợi thứ 23.]
Lưu Dương: [Đôi mắt lấp lánh.jpg]
Trong khung chat ngày nào cũng báo tiến độ như điểm danh, kể từ khi gặp Lưu Dương ở cửa ga tàu điện ngầm ba tuần trước bị chặn đường, hắn bắt đầu ngày nào cũng mong đợi.
Trần Kế mù tịt chẳng hiểu gì.
Trong lúc chờ cơm niêu, anh bực mình gõ chữ: [?]
Trần Kế: [Rốt cuộc là mày đang phát bệnh gì thế?]
Lưu Dương: [Cười không nói gì.jpg]
Lưu Dương: [Tao đang mong chờ cái ngày mà cái tên tao đặt cho mày trong danh bạ trở thành hiện thực. [Thơm quá.jpg]]
Lưu Dương: [ch** n**c miếng.jpg]
Trước đây Lưu Dương đặt tên anh trong danh bạ là “Kế Kế”, Trần Kế không cho gọi vì nghe giống bộ phận nhạy cảm của đàn ông. Bây giờ đã nói thế thì chắc chắn là đổi tên mới rồi.
Trần Kế tò mò: [Tên gì thế?]
Lưu Dương đang nằm vắt vẻo hưởng thụ trên giường, nhìn cái tên “Trần Kế sớm muộn cũng bị Chu Bách Hành thịt cho tơi tả như búp bê vải rách”, liền cười như một tên thần kinh.
Lưu Dương: [Mày không cần biết đâu, dù sao sau này tao cũng biết thôi.]
Lưu Dương: [Hahahahahahahahahahahahahahahaha… [cười không dứt.jpg]]
“Sao thế anh?” Chu Bách Hành hỏi.
Trần Kế phẫn nộ úp điện thoại xuống mặt bàn ăn, mỉm cười để bình tĩnh lại: “Không có gì.”
Chu Bách Hành xòe lòng bàn tay ra, một cử chỉ đòi hỏi.
“…” Trần Kế đưa cho cậu và nói: “Thật sự không có gì đâu, Lưu Dương lại phát bệnh thần kinh trêu anh thôi.”
Chu Bách Hành xem kỹ xong: “Vâng.”
Một tuần sau kỳ quân sự kết thúc tốt đẹp, tân sinh viên bắt đầu lên lớp bình thường.
Trần Kế trêu Chu Bách Hành: “Tiểu Hành, hình như em bị đen đi rồi đấy.”
“Một chút.” Chu Bách Hành nói, “Anh thích người trắng à?”
Trần Kế lắc đầu đầy chân thành: “Em thế nào cũng đẹp trai hết.”
Chu Bách Hành: “Ít ra ngoài vài lần là em sẽ trắng lại thôi.”
Trần Kế: “Hừm hừm.”
Dòng người sinh viên đổ về các học viện, nắng sớm xuyên qua kẽ lá, những vệt sáng di động chiếu lên người Trần Kế đúng lúc anh đi ngang qua, anh tỏa sáng rực rỡ như chính ánh sáng vậy.
Chu Bách Hành: “Anh.”
Trần Kế quay đầu: “Ơi?”
Chu Bách Hành: “Anh trắng phát sáng luôn ấy.”
Mắt Trần Kế cong như trăng khuyết: “Di truyền từ mẹ anh đấy, bà ấy không bao giờ bị cháy nắng.”
Sau khi biết Dụ Ti Lý đúng là chủ tịch câu lạc bộ vũ đạo, Chu Bách Hành không nói thêm gì nữa.
Trần Kế đã gặp gỡ các thành viên khác trong câu lạc bộ, rất nhiều tân sinh viên vẫn còn đầy hứng khởi đã đóng phí gia nhập. Nhưng sau này có bao nhiêu người kiên trì được thì không ai biết.
Nhớ hồi mới lên cấp ba, Trần Kế thấy trường có câu lạc bộ trượt patin, thấy mọi người dưới chân như đạp hai cái phong hỏa luân trông cực ngầu, tự do như gió, thế là hào hứng tham gia.
Thế rồi anh chỉ đi đúng ba lần…
Đến nay ở nhà vẫn còn một đôi giày trượt patin phủ bụi.
“Một tuần nữa trường sẽ tổ chức buổi lễ chào mừng chính thức cho tân sinh viên, câu lạc bộ vũ đạo có tiết mục,” Vừa tan học, Dụ Ti Lý đã mò đến phòng học của Trần Kế chặn đường nói, “Chuyện hôm kia anh nói với em, em nhất định phải cân nhắc đấy nhé! Tiết mục nhảy đơn solo, em sẽ lên!”
Trần Kế bất lực nói: “Đàn anh ơi, em đâu có biết nhảy Jazz hay Street Dance đâu.”
Hằng năm khi trường tổ chức lễ chào mừng, đều sẽ có tân sinh viên làm đại diện, có thể là nhảy, hát hoặc tài năng khác. Tân sinh viên báo danh, Dụ Ti Lý khó khăn lắm mới bắt được một người nhìn qua đã thấy căn cốt cực tốt như Trần Kế, dĩ nhiên sẽ không buông tay.
Ngay tối hôm đó hắn đã tuyên bố vị trí nhảy chính đại diện năm nay để Trần Kế đảm nhiệm.
Trần Kế từng tham gia thi đấu, không hề e sợ bất cứ sân khấu nào, nhưng từ nhỏ anh đã học múa hiện đại và múa cổ điển, trong đó múa hiện đại chiếm đa số. Nhưng điều Dụ Ti Lý cần là một điệu nhảy Street Dance có thể khiến cả hội trường bùng nổ, sự nồng nhiệt và sôi sục là mục đích của họ. Tuy đều là nhảy múa, có điểm chung nhưng không hoàn toàn giống nhau. Những điểm khác biệt đó nếu không có thời gian thì không thể nắm bắt hoàn hảo được, Trần Kế không phải là người hời hợt với nghệ thuật.
“Vậy thì em cứ nhảy múa hiện đại, hoặc cổ điển cũng được.” Dụ Ti Lý dứt khoát nói.
Trần Kế ngơ ngác: “Hả? Như vậy chẳng phải sẽ mâu thuẫn với danh sách tiết mục mà mọi người định sẵn sao?”
Dụ Ti Lý: “Anh đã sớm muốn thử nghiệm điều gì đó mới mẻ rồi! Tuy anh là chủ tịch nhưng sắp xếp cụ thể thế nào vẫn phải bàn bạc với mọi người trong câu lạc bộ. Lần trước em đến, mọi người cùng nhảy giao lưu một chút, sau khi em đi rồi em không biết đâu, tất cả đều nói em nhảy đẹp thực sự. Dù không có âm nhạc sôi động hay kỹ thuật hoa mắt, chỉ dựa vào cảm xúc truyền đạt qua cơ thể em thôi cũng đủ để hút hồn người xem rồi, em nhảy giỏi lắm! Thế nên sân khấu này nhất định em phải lên!”
Từ hiện đại đến cổ điển, độ nhảy vọt khá lớn, danh sách tiết mục các năm trước không thay đổi mấy, năm nay không dám thay đổi triệt để.
Cuối cùng Dụ Ti Lý quyết định, lúc Trần Kế lên sân khấu hắn cũng sẽ lên theo.
Để múa cổ điển và Street Dance va chạm và xung đột với nhau.
Sau khi chốt tiết mục, thời gian của Trần Kế kín mít, cứ tan học là đến phòng tập của câu lạc bộ vũ đạo để cùng Dụ Ti Lý biên đạo. Cứ xong một bộ động tác, họ lại đứng trước gương tập thử để bồi dưỡng sự ăn ý giữa hai người. Anh đã ba ngày không ăn cơm đúng giờ cùng Chu Bách Hành rồi, lần nào cũng rất muộn, và lần nào cũng kéo theo cả Dụ Ti Lý.
Chu Bách Hành đầy vẻ oán niệm: “Anh, ăn cơm với em đi. Chỉ riêng hai chúng ta thôi.”
Trần Kế không dứt ra được, chột dạ nói: “Vài ngày nữa thôi, thật sự chỉ vài ngày nữa thôi mà.”
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, sự ăn ý với Dụ Ti Lý đã đâu ra đấy rồi, Trần Kế muốn thừa thắng xông lên, anh vỗ vỗ đầu Chu Bách Hành, lặp lại lần nữa bảo cậu đợi thêm vài ngày, kèm theo một câu “em phải ngoan đấy”, rồi quay đầu chạy mất hút.
“Em đừng đến xem anh nhảy nữa, cứ đứng bên cạnh chờ thì chán lắm! Em cứ đi ăn trước đi, đừng đợi anh!” Trần Kế đã chạy khuất khúc quanh, tiếng nói xuyên qua con phố truyền đến tai Chu Bách Hành, “Đợi lễ chào mừng kết thúc, anh sẽ đưa em đi ăn món gì thật ngon!”
Chu Bách Hành không dừng bước chân đi theo.
Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang chạy của Trần Kế, dáng người thanh mảnh, tuấn tú, thu hút mọi ánh nhìn, giống như một chú bướm trắng thuần khiết không dừng lại vì bất kỳ ai.
Anh có biết mình có sức hút lớn đến nhường nào không?
Vì lễ chào mừng, anh và Dụ Ti Lý như hình với bóng không rời. Họ đứng rất gần nhau. Kỳ quân sự đã kết thúc rồi, tại sao anh vẫn chưa đồng ý dọn ra ngoài ở với cậu? Bây giờ còn không thèm ăn cơm cùng cậu nữa.
Gần đây có một số lời đồn, Chu Bách Hành không biết anh đã nghe thấy chưa, nhưng cậu đã nghe thấy rồi.
Những lời đồn đó khiến Chu Bách Hành như một chú chó canh giữ bên cạnh Trần Kế, thậm chí muốn như một chú chó tha lấy khúc xương thơm phức là Trần Kế này tha về tổ, ôm lấy mà l**m láp, không để bất kỳ ánh mắt nào nhìn thấy hay dòm ngó.
Chu Bách Hành có làm chó cũng chẳng phải chó ngoan, mà là chó điên, cậu sẽ cắn chết tất cả những kẻ dám dòm ngó Trần Kế.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận