Sau Đêm Không Về Nhà Cùng Trai Lạ
Chương 11
Cánh cửa phòng tắm chịu chấn động mạnh, đập sầm vào tường, lớp kính “rắc” một tiếng rung động, từ giữa lan ra những vết nứt hình mạng nhện.
May mà là kính cường lực dán, độ an toàn tương đối cao nên không bị vỡ vụn.
Dòng nước nhỏ từ vòi hoa sen chảy dài, bắn xuống sàn như tiếng nhạc êm tai, Trần Kế kinh hãi trợn mắt nhìn về phía cửa, cơ thể đã sớm theo phản ứng có điều kiện mà nhảy tót vào góc tường, đưa tay chắn trước mặt để tự vệ.
“… Em điên rồi à?!” Sau khi hoàn hồn từ cơn kinh hoàng, Trần Kế hạ tay xuống gầm lên, sau đó vội vàng chân trần chạy tới kéo cánh tay Chu Bách Hành: “Kính vỡ không? Có mảnh vỡ nào b*n r* không? Em có bị thương chỗ nào không?”
Chu Bách Hành nói: “Không có.”
Giọng cậu rất nhạt, hoàn toàn không có chút tự giác nào về việc vừa mới “gây án” khiến Trần Kế phải sợ hãi. Cánh tay cậu thong thả giơ lên, ngoan ngoãn để Trần Kế kiểm tra kỹ lưỡng.
Xác định không bị thương, cơn hoảng sợ qua đi, Trần Kế giáng một cái tát vào lưng Chu Bách Hành, cực kỳ mạnh tay: “Anh đã bảo là anh tắm trước anh tắm trước, em vội cái gì?! Cho dù em muốn tiết kiệm thời gian, nhất quyết phải vào tắm chung thì ở ngoài nói một tiếng không được à, lẽ nào anh không mở cửa cho em? Có cần phải dùng chân đá không?! Kính là loại dán nên không vỡ vụn, nhưng lỡ nó vỡ vụn thì sao? Mảnh kính găm đầy người thành con nhím thì em mới vui lòng hả!”
Chu Bách Hành ước lượng khoảng cách trong phòng tắm rồi nói: “Anh đứng xa, không găm vào anh được. Lúc đá cửa em biết anh đang dùng vòi hoa sen tắm, có chú ý an toàn rồi.”
Cơn giận của Trần Kế bốc ngùn ngụt: “Anh biết là không găm vào anh, anh đang nói em đấy! Chẳng lẽ em bị thương thì mặc kệ được chắc?!”
Chu Bách Hành bảo: “Em không sao.”
Vòi hoa sen vẫn đang ch** n**c đều đặn, tiếng nước rào rào làm giọng nói nhỏ dần đi. Sau lần bị chất vấn ban ngày, đây là lần thứ hai Trần Kế cảm thấy Chu Bách Hành thật xa lạ.
Anh đang không mảnh vải che thân, ngước mắt quan sát kỹ thần thái của Chu Bách Hành — không thấy có gì bất thường.
Chu Bách Hành từ nhỏ đã khác biệt với mọi người.
Người khác cười, những đứa trẻ khác tò mò, chỉ có cậu là không hỏi lý do; Người khác khóc, những đứa trẻ khác an ủi, chỉ có cậu là dửng dưng.
Thứ gọi là cảm xúc, trên người Chu Bách Hành không hề phong phú.
Nếu nói viện trưởng không thích cậu là vì Trần Kế, thì những đứa trẻ khác không gần gũi cậu là do tính cách cậu kỳ quặc.
Lúc đó cậu không giống một đứa trẻ, mà giống một kẻ điên hơn.
Nhưng Trần Kế chưa bao giờ nhận ra điều đó.
Bởi vì Chu Bách Hành rất bám người, lúc nhỏ thì một câu anh trai hai câu anh trai, lớn lên cũng một câu anh trai hai câu anh trai.
“Tại sao lại chốt cửa?” Trong không gian tĩnh lặng Chu Bách Hành hỏi.
Trần Kế hoàn hồn, thở dài nói: “Đùa với em chút thôi, trêu em tẹo ấy mà.”
Chu Bách Hành “ừm” một tiếng: “Anh, sau này đừng đùa em như thế.”
Trần Kế nắm lấy tay nắm cửa, nhìn cánh cửa phòng tắm từ trước ra sau, cuối cùng nói: “Đúng là cái đồ phá gia chi tử, phá hoại đồ đạc thì giỏi lắm.”
Chu Bách Hành vươn tay quàng qua cổ Trần Kế, đẩy anh trở lại dưới vòi hoa sen: “Ngày mai thay cái mới.”
Dòng nước chảy qua cổ, ngực, bụng dưới rồi xuống thấp hơn, Trần Kế vuốt mặt một cái: “Thay mới không tốn tiền chắc? Còn trẻ mà đã biết lãng phí, tiền là lá đa đứng dưới gốc cây đợi rụng là có à? Em đi làm thêm với anh bao nhiêu lần rồi, phải học cách trân trọng những thứ khó khăn lắm mới có được chứ. Sửa ngay cái thói xấu này đi, không là anh đánh tiếp đấy.”
Anh giơ bàn tay phải vừa mới đánh mạnh vào người Chu Bách Hành lên, người thì đánh xong rồi, nhưng lòng bàn tay vẫn còn cảm giác tê dại nóng hổi như đang dư vị, hơi đau đau.
“Vâng.” Chu Bách Hành đồng ý, mắt nhìn đi chỗ khác, lông mi rũ xuống.
Đợi đến khi quần áo trên người cậu trút xuống, toàn thân sạch sẽ, Trần Kế muốn nhìn nhưng lại không muốn cúi đầu nên liếc trộm vào lưng Chu Bách Hành.
Dấu bàn tay đỏ tươi như đá mã não hiện rõ mồn một, chẳng còn màng đến uy nghiêm làm anh nữa, Trần Kế kinh hãi vội kéo Chu Bách Hành lại xem dấu tay: “Anh đánh mạnh thế này cơ à?!”
Chu Bách Hành quay lưng đi: “Cũng bình thường.”
Trần Kế hối hận: “Đau không?”
Chu Bách Hành cầm bông tắm: “Không đau.”
Trần Kế cứng miệng: “Đáng đời.”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trong lúc kỳ cọ, bông tắm chẳng may rơi mất, Trần Kế xoay người cúi xuống nhặt, Chu Bách Hành định lấy sữa tắm nhưng bỗng dưng khựng lại, giơ tay ra như quên mất định làm gì tiếp theo.
Trần Kế đứng thẳng dậy thấy cậu không cử động, chỉ rũ mắt xuống: “Nhìn anh làm gì? Sao thế?”
Yết hầu Chu Bách Hành trượt lên xuống, nói: “Không có gì.”
Buổi tối đi ngủ, Trần Kế cảm thấy hơi thở của người bên cạnh vẫn bình ổn như lúc còn thức, nên không để ý. Nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, Trần Kế phát hiện Chu Bách Hành vẫn chưa ngủ, hơi thở vẫn chưa có cái vẻ nhẹ nhàng đều đặn của lúc vào giấc.
Anh cựa mình một cái định ngồi dậy, liền nhận lại một cái ôm siết chặt hơn: “Ái, anh muốn đi vệ sinh, tự dưng ôm chặt thế làm gì?”
“… Ồ.” Chu Bách Hành buông tay.
Trần Kế ngồi dậy bật đèn đầu giường, tung chăn xuống đất chạy vào nhà vệ sinh: “Chẳng lẽ em thức trắng suốt nãy giờ à?”
Đợi anh xả nước xong quay lại, Chu Bách Hành lại kéo anh vào lòng: “Chưa ngủ.”
Trần Kế mở đôi mắt ngái ngủ: “Mất ngủ à? Vì sao?”
Tỉnh táo mấy tiếng đồng hồ không nói chuyện, lúc cất lời lại sẽ có cảm giác dính dính, giọng nói vì thế mà trầm đục khàn khàn. Chu Bách Hành im lặng nửa buổi, Trần Kế sắp ngủ tiếp giấc thứ hai đến nơi rồi cậu mới tìm được câu trả lời: “Không biết.”
Trần Kế tỉnh táo trong chốc lát, không hỏi thêm nữa, tay s* s**ng trong chăn một hồi rồi đặt lên eo Chu Bách Hành.
Lòng bàn tay nhấc lên vỗ nhẹ, Trần Kế dỗ Chu Bách Hành như dỗ trẻ con ngủ: “Không biết thì cứ để đầu óc trống rỗng đi, đừng nghĩ gì cả, ngủ đi. Ngủ đi nào…”
Trong tiếng dỗ dành nhỏ dần của Trần Kế, Chu Bách Hành khẽ đáp: “Vâng.”
Trần Kế đang ngủ sâu không biết rằng, cách một lớp quần ngủ, có một thứ gì đó đã chạm vào anh suốt cả đêm.
Chu Bách Hành thức trắng đêm.
Bảy giờ sáng thức giấc, Trần Kế liếc sang định gọi Chu Bách Hành dậy, đột nhiên nhớ ra mình hiện tại đã nghỉ hết các việc làm thêm, không cần dậy sớm như thế, anh liền nhắm mắt lại trấn tĩnh tinh thần một chút.
Ai ngờ lại ngủ quên mất một giấc.
Lúc mở mắt ra lần nữa đã là mười một rưỡi trưa, Trần Kế như bị điện giật, trực tiếp cấu vào eo Chu Bách Hành: “Dậy mau dậy mau! Tiểu Hành, trưa nay em không đến công ty, chắc chắn ông nội sẽ lại mắng em cho mà xem.”
Chỗ eo có máu buồn, Chu Bách Hành né tránh một chút, nhắm mắt chộp lấy bàn tay đang làm loạn của Trần Kế nắm chặt lại, giọng trầm khàn: “Đừng có sờ lung tung.”
Trần Kế oan ức: “Anh làm gì có?”
Chu Bách Hành mơ mơ màng màng: “Anh… nhột.”
Trần Kế càng oan ức hơn: “Không sờ nữa là được chứ gì.”
“Vâng.” Chu Bách Hành không mở mắt mà cũng không cho Trần Kế cựa quậy trên giường: “Không dậy đâu… ngủ thêm lát nữa đi, em buồn ngủ quá.”
Trần Kế bị cánh tay khóa chặt trên giường không thể nhúc nhích, cạn lời nói: “Sáng nào mà em chả buồn ngủ?”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trần Kế: “…”
Ầm ĩ mất một tiếng đồng hồ mới ngủ dậy, Trần Kế đứng trước gương đánh răng rửa mặt: “Sáng ra ông nội không gọi em, nhưng chiều nay em mà còn không đi thì tối về chắc chắn ông sẽ không để yên đâu. Mau rửa mặt đi, xuống lầu ăn trưa rồi đi làm.”
Chu Bách Hành nói: “Anh đi cùng em đến công ty đi.”
Trần Kế nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng: “Anh đi làm gì? Anh có biết việc gì đâu.”
“Biết để em nhìn thấy anh là được rồi.” Chu Bách Hành nói, “Anh nghỉ làm thêm rồi, ở nhà cũng chẳng có việc gì, đi với em đi.”
Câu nói đầu tiên dường như làm Trần Kế cảm nhận được chút ẩn ý gì đó, nhưng anh không dám nghĩ nhiều, cưỡng ép xua tan ý nghĩ đang làm loạn tâm trí mình đi.
Sau đó anh nghĩ lại, ở nhà đúng là chẳng có việc gì làm thật, nên gật đầu đồng ý đi cùng.
Mỗi kỳ nghỉ đông và hè Trần Kế đều đến công ty chơi, hoặc là theo Chu Sóc Mẫn, hoặc là theo Chu Bách Hành, nên rất quen thuộc với tập đoàn Chu thị.
Chu Sóc Mẫn đã muốn buông tay khỏi một công ty lớn như vậy để hưởng phúc vài năm từ lâu rồi, ngặt nỗi Chu Bách Hành tuổi đời còn nhỏ, chưa phải lúc có thể phó thác toàn quyền, đành phải ráng ôm cái thân già này tiếp tục tại vị nắm quyền.
Xương cốt ông vẫn còn dẻo dai, lại nhiệt huyết với sự nghiệp, hai năm trước lại lôi Chu Bách Hành theo bắt xử lý công việc.
Một bên là công ty, một bên là cháu trai, ông làm việc cũng thấy rất có dư vị.
“Ông thấy tâm trí của Chu Bách Hành căn bản không đặt ở công ty đâu, Tiểu Kế à, nghe lời ông, theo ông học cách quản lý trên dưới công ty, đến lúc đó đá văng nó đi, cháu muốn làm gì thì làm.”
Thấy Trần Kế xuất hiện ở Chu thị, Chu Sóc Mẫn hớn hở nói trong văn phòng, “Ông thật sự không ưa nổi cái bộ dạng lười chảy thây, sáng nào cũng ngủ như chết trên giường của nó.”
Trần Kế lầm bầm: “Bảo cháu nhảy múa thì còn được, chứ quản lý công ty, cái đầu óc này của cháu làm sao gánh nổi ạ.”
Chu Sóc Mẫn cười ha hả.
Chu Bách Hành nhìn Trần Kế, ánh mắt thâm trầm: “Đá văng em đi?”
Trần Kế lắc đầu: “Anh có nói đâu.”
Chu Bách Hành quay sang Chu Sóc Mẫn: “Cháu có làm công ty của ông phá sản thì anh cháu cũng không bỏ rơi cháu đâu.”
Chu Sóc Mẫn tức tối: “Thằng ranh con, của ông không phải là của cháu chắc?! Làm công ty phá sản thì cháu cũng ra đường mà ăn xin đi. Cháu ăn xin cũng không sao, chết đói thì chết đói, ông không xót cháu lấy nửa phân đâu, nhưng cháu nghĩ xem nếu Tiểu Kế vì cháu mà cũng bị chết đói thì, hừ hừ.”
Trần Kế: “… Cháu không chết đói được đâu ạ.”
Suy nghĩ vài giây, Chu Bách Hành cúi đầu xử lý tài liệu: “Công ty sẽ không phá sản.”
Trần Kế: “…”
Tháng Chín kéo theo cái đuôi của tháng Tám để ra mắt, trường đại học nhập học, Trần Kế và Chu Bách Hành thu dọn đồ đạc định đi sớm một ngày.
“Sách chuyên ngành múa cổ điển của anh không thấy đâu nữa, lần trước có để ở phòng sách không nhỉ?” Trần Kế tìm từng cuốn sách trên giá treo tường trong phòng ngủ nhưng không thấy.
Chu Bách Hành nói: “Chắc là có đấy.”
Cái thói xấu hay quên trước quên sau ở nhà vẫn chưa bỏ được, Trần Kế không mất quần áo thì cũng mất sách, có khi còn mất cả đồ múa.
Cuốn sách chuyên ngành múa cổ điển là lấy từ giá sách của bà Trần, anh rút ra xem.
Vừa mới nghỉ hè ngày nào Trần Kế cũng ôm lấy nó, lật đi lật lại xem ba lần, nhưng anh cảm thấy vẫn còn điều gì đó chưa thấu triệt. Đúng lúc ba mẹ Kim Kim liên hệ thuê anh làm thầy dạy múa, Trần Kế tạm thời gác lại, không có thời gian xem đến lần thứ tư, trong lòng cũng quên bẵng mất chuyện này.
Thế nên bây giờ tìm mãi không ra.
“Lạ thật đấy, hình như lúc đó anh để sách ở tủ đầu giường chưa hề động vào mà.” Trần Kế lắc đầu, đi vào phòng sách tìm.
Chu Bách Hành mím môi đi theo sau.
Vừa bước vào, hai bức tường phía Tây và phía Bắc của phòng sách là tủ sách cao chạm trần, sách vở được phân loại theo đề tài rất đầy đủ.
Phòng sách của ông cụ được đặt riêng ở phía Đông, đây là phòng của Trần Kế và Chu Bách Hành.
Một già, hai trẻ đọc sách khác nhau, phân chia rõ rệt.
Trần Kế tìm đến loại sách nghệ thuật, mắt rà soát qua một lượt.
Sách không tìm thấy, ngược lại anh nhìn thấy giữa những ngăn sách vốn dĩ xinh xắn ngăn nắp lại có một vết nứt. Vết nứt thẳng đứng, chiều rộng và chiều cao trông như một cánh cửa.
Trần Kế hỏi Chu Bách Hành: “Trước đây ở chỗ này có đường kẻ không?”
Chu Bách Hành: “Không có.”
“Anh đã bảo anh nhớ không nhầm mà,” Trần Kế tự hào nói, “Sao bây giờ lại có thế?”
Chu Bách Hành đang tìm cuốn sách chuyên ngành múa cổ điển của Trần Kế ở tủ sách phía Tây, mắt không hề liếc đi chỗ khác: “Tìm người mở rộng thêm chút không gian phía sau.”
Trần Kế kinh ngạc: “Đây thật sự là một cánh cửa à?”
Chu Bách Hành: “Vâng.”
Trần Kế tò mò: “Mở ra đi, anh vào xem thử.”
Chu Bách Hành không nhúc nhích.
“Tiểu Hành?”
“Vâng.” Chu Bách Hành quay người, ngừng tìm sách, “Đừng xem nữa.”
Cậu nhìn Trần Kế, nói: “Anh ơi, anh sẽ không muốn biết bên trong có gì đâu.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận