Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường - Đồng Mạn Nghiên
Cho anh biết thế nào là đau đớn!”
“Đồng Mạn Nghiên, mau ngủ đi.”
Tôn Bách Thần đem cô đặt xuống giường, Mạn Nghiên vẫn không chịu bỏ chân ra khỏi hông hắn. Hắn bất đắc dĩ nằm đè lên người cô, khuôn ngực ép sát vào đôi gò bồng ngồn ngộn kia. Như có một dòng điện xoẹt qua người Tôn Bách Thần, người hắn tê cứng lại, cảm nhận rõ ràng con cự long đang ngóc đầu dậy, mãnh liệt.
Mạn Nghiên không biết lấy sức lực ở đâu ra mà vật ngược hẳn nắm xuống giường. Cô ngồi phắt lên bụng hắn, hứng thú nhún vài cái liền. Tôn Bách Thần nhìn hai hạt lựu hồng đang đung đưa trước mặt, hô hấp bỗng trở nên dồn dập.
“Định làm gì? Mau nằm xuống ngủ đi.” Hắn nói lời dối lòng.
“Làm gì à? Tôn Bách Thần, lâu nay anh dám bắt nạt em. Hôm nay em phải cho anh biết vỏ quýt dày còn có móng tay nhọn!”
“Nằm yên đó cho em.” Cô quát lên.
Mạn Nghiên chồm người về phía trước, ập thẳng người vào Tôn Bách Thần. Cô chủ động hôn hắn, đem hết bao nhiêu sự thèm khát trong lòng dung túng vào nụ hôn kia. Tôn Bách Thần cũng nhiệt tình đáp lại cô, một tay hắn để sau đầu Mạn Nghiên, tay còn lại bám vào chiếc eo thon nhỏ.
Từng ngón tay thon gọn của Mạn Nghiên lần mò khắp khoang bụng hắn, rồi bỗng chốc mạnh bạo, giật phăng hàng nút trên chiếc áo sơ mi trắng. Cô cười nham hiểm, kéo toang lớp vải trên khung ngực vạm vỡ của người đàn ông kia, khuôn mặt nhỏ cúi xuống gặm nhấm từng mảng da thịt trên người Tôn Bách Thần.
“Cắn chết anh. Cho anh biết thế nào là đau đớn!”
Cô lẩm bẩm, không ngừng gia tăng lực đạo của cái miệng nhỏ, càng cắn càng hăng. Nhất là sâu trong hõm cổ, Mạn Nghiên cắn đến in hằn dấu của một hàm răng, có chỗ còn rơm rớm máu mới chịu buông ra.
Tôn Bách Thần đau đớn có, sảng khoái có. Hắn mặc kệ Mạn Nghiên làm càn, để cô khám phá khắp cơ thể cường tráng của mình. Cô bắt đầu lần mò xuống dưới, cánh tay uyển chuyển gỡ chiếc thắt lưng bằng da, ném thẳng xuống sàn. Chẳng mấy chốc khóa quần âu bị kéo xuống, để lộ con mãnh thú đang nhô cao sau lớp quần lót màu đen.