Ông ta nhớ đến thanh cự kiếm vắt ngang bầu trời, nhớ đến luồng kiếm quang giáng xuống từ trên trời, nhớ đến vẻ đẹp có thể hủy diệt trời đất, bên tai vang lên giọng nói ấy:
"Ba nghìn năm trước em nợ anh, hôm nay trả cho anh, từ nay về sau, anh và em không ai nợ ai ... "
"Không ai nợ ai ... " Cơ Mãn lẩm bẩm, "Không, là anh nợ em, anh vẫn luôn nợ em!”
Lý Dục Thần thấy ông ta như vậy, thở dài nói: "Có lẽ, cô ấy đa được giải thoat."
"Cái gì?" Cơ Mãn sững người, giận dữ nhìn Lý Dục Thần, "Cậu nói gì?"
"Ông đã từng nghĩ đến chưa, một mình cô ấy ở Dao Trì, ngoài Thanh Điểu làm bạn, sống trường sinh bất tử, thì còn gì nữa? Cô ấy khác gì những kẻ già cỗi ôm kiếm khô ngồi trong trận Vạn Tiên, vạn cổ không đổi?"
"Chuyện này ... "
Cơ Mãn nhất thời không nói được gì.
“Sự xuất hiện của ông, có lẽ đã thêm chút sắc màu vào cuộc đời cô ấy, nên cô ấy cảm ơn ông. Nhưng ông rốt cuộc cũng không thể thay đổi số phận của cô ấy, cũng như ông không thể thay đổi số phận của chính mình."
Lời của Lý Dục Thần khiến Cơ Mãn trầm ngâm suy nghĩ.
"Giải thoát ... " Cơ Mãn cúi đầu, lẩm bẩm nói, "Như vậy gọi là giải thoát sao? Vậy thì cô ấy đã khổ sở biết bao? Mà tôi không biết cô ấy đã khổ đến vậy! Nhưng nếu đây là giải thoát, tại sao cô ấy phải chờ đến bây giờ?"
"Muốn thoát khỏi số mệnh, cần phải chờ đợi cơ hội." Lý Dục Thần nói.
Cơ Mãn chấn động: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
"Ở phương trời xa xôi Thiên Trúc, có người tên là Siddhartha, sinh sau ông năm trăm năm. Ông ta cũng là đế vương cao quý, cũng không cam chịu số mệnh, bỏ giang sơn để cầu trí tuệ và chân lý."
“Ồ, có người như vậy sao? Có cơ hội thì tôi cũng muốn làm quen. Sau đó người ấy ra sao?"
"Sau đó ông ta trở thành Phật, tuy không lật đổ thiên mệnh, nhưng đã tự lập thế giới Linh Sơn ngoài thiên đạo, nắm giữ vận mệnh của chính mình."
Cơ Mãn mới vừa trở ra, vẫn chưa biết gì về sự tích đó, ấn tượng của ông ta về Phật còn dừng ở thời thượng cổ, nên cũng không hứng thú với Gautama hay Linh Sơn.
Nhưng dường như ông ta đa hiểu được ý của Lý Dục Thần.
Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn về thiên lộ ở đằng xa, vươn đến hư không vô tận.
"Toi hiểu rồi, thiên đạo bat diệt thì thiên hạ vô đạo! Đang tiec trong thiên hạ hàng vạn tu sĩ cầu đạo, cuối cùng thành người duy trì thiên đạo, bi ai thay!"
Lý Dục Thần nói: "Cho nên chỉ khi phá vỡ thiên đạo, mới khiến đại đạo trở về với chúng sinh."
“Tôi không có quà gì để tặng, tám con ngựa này đã theo tôi tung hoành nhiều năm, vượt khắp giang sơn, nay tặng cho cậu!"
"Vậy còn ông?"
“Tôi phải trở về âm dương giới, không thể để thẳng nhóc đó thay tôi quá lâu, tôi đã hứa sẽ quay về thay cậu ta rồi."
Tiếp tục nói: "Nơi đó quỷ thần không dám bước vào, nhưng nếu cậu đến, tôi sẽ mở cửa cho cậu."