"Thang trời!"

Một người đàn ông cao gầy đứng trên đỉnh ngọn núi tuyết lạnh lẽo.

Gương mặt ông ta gầy gò, làn da trắng đến mức gần như trong suốt, dường như đã rất lâu rồi không được thấy ánh sáng mặt trời.

Gió lạnh cuốn tung bộ quần áo mỏng trên người ông ta. Quần áo tuy không hoa lệ, nhưng khi đứng ở đó, ông ta lại toát ra một khí chất ung dung khó nói thành lời.

Mây cuộn như biển, trải kín những khe sâu giữa các dãy núi.

Một thiên lộ xé mây mà hiện ra, như chiếc thang pha lê trong suốt, uốn lượn hướng lên trên, đến khi biến mất nơi tận cùng tầm mắt.

"Ba ngàn năm rồi! Không biết đã có bao nhiêu người bước lên con đường này? Bao nhiêu người ôm hận giữa chừng!"

Người đàn ông lẩm bẩm, lồng ngực khẽ phập phồng, tựa như gặp lại bạn cũ, trong phút kích động lại chẳng biết nói gì.

Ông ta bước xuống sườn núi, đạp mây mà đi, dáng người tuấn tú, phiêu dật.

Vừa đi, vừa cất tiếng hát:

"Tiên lộ mênh mông biết bao, hỏi người trong ảo mộng sẽ đi về đâu?

Trường sinh vốn có thể cầu, lòng ta sao vẫn bàng hoàng?

Cưỡi tám tuấn mã bước lên thang mây, vung trường kiếm phá băng sương.

Nghe chim Thanh Điểu hót trong rừng, có người đẹp tắm ở suối Quỳnh.

Chẳng hay năm tháng nhân gian, quên non sông mà thôi làm đế vương ... "

Trong tiếng hát du dương, người đàn ông bước lên thang trời.

Từng bước một, ông ta đi rất chậm, như đang hồi tưởng một đoạn thời gian nào đó, nhấm nháp hương vị của quá khứ, chỉ sợ đi nhanh thì thời gian sẽ trở nên mờ nhạt, hương vị cũng theo đó mà phai đi.

" ... Từng thề trấn giữ Hoàng Tuyền, nhớ em còn chưa có nhà.

Nay lại bước lên thiên lộ, chợt tóc xanh đã hóa bạc.

Hỏi Thanh Điểu có thể truyền lại tình xưa chăng? Kể ba nghìn năm tương tư kết thành hoa ... "

Thang trời phía trước dường như vĩnh viễn không thể đi hết, mây ở phía sau, từng tầng từng tầng, như quần áo ông ta mang theo từ cõi phàm.

Người đàn ông giơ tay, trong tay đã xuất hiện một thanh kiếm, nhẹ nhàng vung về phía sau.

Một đạo kiếm khí chém đứt mây trời.

Mây rơi, như long bào của đế vương, rơi xuống nhân gian.

Ngẩng đầu nhìn lại, thiên lộ mênh mông kia đã biến mất, nơi tận cùng chỉ còn vô số ngọn núi cao thấp treo lơ lửng trong thế giới hư vô.

"Kẻ nào?”

Đột nhiên có tiếng quát, một người trông khoảng ba mươi bốn mươi tuổi cầm kiếm chặn ngang đường đi.

"Hừ hừ, không ngờ ba ngàn năm thời thế thay đổi, thế giới này lại sinh ra nhiều quy củ chó má đến vậy." Người đàn ông ung dung lắc đầu, "Tôi đã lên rồi, không cần các người tiếp đón, cậu nhóc, đi đi."

"Tôi đi?" Khương Tử Phong chưa từng gặp người như thế, không chỉ liên tục gọi người khác là cậu nhóc, mà dường như còn hoàn toàn không coi Thiên Đô ra gì

"Tôi phụng mệnh trấn giữ thiên lộ, người nên đi là ông. Nhìn ông cũng có chút tu vi, có thể nhẹ nhàng lên được thang trời, nhưng âm khí trên người quá nặng, hắn là đi con đường lệch lạc. Ông đi xuống đi, đến điểm tiếp đón dưới núi báo danh lại, khai rõ môn phái và công pháp tu hành, sau khi chúng tôi xét duyệt, sẽ thông báo cho ông lên đường."

"Ý anh là bảo tôi xuống dưới chờ thông báo? Tôi đã lên rồi, anh lại bảo tôi xuống chờ thông báo? Ha ha ha ha ... ”

Thang trời! - Chương 2118 | Đọc truyện tranh