Quyến Rũ Người Thừa Kế - Lý Diệu Linh
Sống chung với những kẻ nói dối 3
Đó có phải là những cảm xúc nóng bỏng mà cô cảm thấy khi Trịnh Thừa Hạo trở nên thân mật quá mức với cô? Hay đó là cảm giác lâng lâng như bước dạo trên mây? Những cảm xúc rất ấm áp đã đưa cô đến bờ vực của nước mắt? Hay tình yêu là niềm vui khiến cô tự hỏi tại sao Trịnh Thừa Hạo không đến với cô sớm hơn?
"Không sao đâu." Lý Diệu Linh muốn ngồi dậy nhưng anh đã kéo cô nằm xuống lại.
"Có chuyện gì vậy?" Anh hỏi chuyện gì sao?"
Em đang phiền muộn
Cô năm đó, bầu không khí im lặng len lỏi xung quanh họ. Cô cảm thấy bình yên, không nói gì cả trong khi cô có rất nhiều điều để nói. Thật là một điều kỳ diệu khi nghĩ đến việc. cô ở với anh, dưới cùng một mái nhà với người phụ nữ đã sinh ra và rời bỏ cô, tại sao cô lại đồng ý sẵn sàng ngay từ đầu nhỉ?
Giữ lại những tiếng thở dài, cô xoa tay lên tay anh. "Không có gì đâu."
"Thật không?" Sự nghỉ ngờ hiện rõ trong giọng nói của anh.
"Hãy tin em." Cô thuyết phục, quay lại nhìn anh.
"Nếu em không thành thật với anh thì anh sẽ... Anh chưa nói hết câu thì đã đặt lên môi cô một nụ hôn rồi vùi sâu vào cổ cô, cắn nhẹ. Hét lên the thé, cô cố gắng vặn vẹo cơ thể nhưng không có kết quả. Sau đó, cô cười khi hơi thở của anh lan ra khắp làn da cô, khiến cô phải cố gắng để kiềm chế bản thân.
Miệng của Lý Diệu Linh há hốc ra để thở, Trịnh Thừa Hạo. đặt môi lên má cô, để lại một vệt nụ hôn rồi anh di chuyển về phía tai cô, cổ cô. 'Anh muốn em." Cô nghe thấy giọng anh thì thầm.
Bàn tay cô tìm thấy viền áo sơ mi của anh. Phát ra một tiếng thở, anh tìm thấy vị trí tốt trên cổ cô, cô nằm chặt áo sơ mi của anh, cào ngón tay của mình lên lưng anh. Một cái gì đó sắc bén phát triển trong cô, sự thôi thúc trải nghiệm ân ái với Trịnh Thừa Hạo mà trước đây cô chưa từng trải qua đã tăng cao.
Một cảm giác khoái cảm, một cảm giác mà cô chưa từng cảm thấy, chạm vào phần sâu nhất của cô khi anh ôm chặt eo cô - bàn tay ấm áp của anh chạm vào làn da cô, dưới lớp váy. Tất cả những điều xấu hổ mà cô tưởng tượng khi đã trở thành cặp vợ chồng biến mất khỏi suy nghĩ của cô. Trịnh Thừa Hạo quan trọng hơn bất cứ điều gì, cô chắc chắn rằng mình đã sẵn sàng buông bỏ bản thân vì anh. Họ đã kết hôn và sẽ dành tương lai của họ cho nhau.
Cô có thể cảm nhận được bàn tay của anh di chuyển lên, gần hơn về phía cô trước khi cô cởi áo sơ mi của anh ra. Sự gián đoạn nhanh chóng của việc ném chiếc áo sơ mi của anh sang một bên khiến cô lạnh lẽo, cuối cùng anh hôn môi cô một lần nữa, lần này anh dùng tay ôm lấy khuôn mặt cô. Tình cảm của anh khiến cô cảm thấy mình là kho báu quý giá nhất đối với anh. Lý Diệu Linh nhanh chóng hôn lại anh, thậm chí còn đưa lưỡi của mình vào miệng anh một cách tự nhiên nhất.