Ta là Quý phi, kẻ có khả năng thấu thị tâm

Ta nhìn An phi, mỉm cười: "Gấp cái gì, sơn nhân tự hữu diệu kế, nhưng phải xem ngươi có đủ nhẫn tâm hay không.”

An phi vội vàng hành lễ: "Muội muội của ta vừa mới cập kê, vốn đã hứa hôn với người ta. Ta đã kẹt trong thâm cung này rồi, tuyệt đối không thể để con bé dẫ/m vào vết xe đổ. Cầu xin tỷ tỷ thương xót, từ nay về sau muội nguyện nhìn hướng ngựa của tỷ mà đi."

Ban đầu An phi vốn chẳng tin ta. Cho đến khi ta bảo muội ấy giả vờ rời tiệc rồi âm thầm quay lại, tận mắt chứng kiến ánh mắt tr*n tr** của Hoàng đế đang dán c.h.ặ.t vào thân hình như mầm non mới nhú của muội muội mình... An phi t/ức đến nghi/ến răng nghi/ến lợi. Muội muội là do một tay muội ấy nuôi nấng, tình thâm như biển.

Kiếp trước, ta vì nghe theo tiếng lòng của Hoàng đế mà đi làm việc khác, nên đã bỏ lỡ chuyện này. Đến khi nghe được tâm tư hắn muốn chiế/m đo:ạt muội muội An phi, thì người cũng đã nhập cung rồi. Lúc đó ta h/ận đến phát đi/ên, cứ ngỡ An phi cố tình sắp xếp nên đã gây gổ một trận lôi đình với muội ấy.

Nhưng kiếp này, ta nghe thấy tiếng lòng của hắn, chẳng những không giúp mà còn làm ngược lại, chuyện gì cũng tìm cách ngáng chân. Thế nên, ta đã không bỏ lỡ.

Hóa ra, hắn đã sớm nhìn trúng muội muội của An phi. Hừ, đúng là đồ h/áo sắc.

Ta ban cho An phi một ân huệ, đem chuyện này nói cho muội ấy biết. An phi nghiến răng: "Chỉ cần cứu được muội muội, lên núi đao xuống biển lửa ta cũng không từ."

Ta vẫy tay ra hiệu muội ấy lại gần, ghé tai nói khẽ vài câu. An phi đột ngột nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, kích động: "Đa tạ diệu kế của tỷ tỷ, dù chuyện này có thành hay không, muội cũng sẽ khắc cốt ghi tâm đại ân của tỷ."

An phi vội vã rời đi. Muội ấy dẫn muội muội, dáng vẻ yểu điệu dâng cho Hoàng đế một bát canh. Hoàng đế mừng rỡ, vui vẻ uống cạn. Sau đó... mắt hắn sưng vù lên như hai sợi chỉ.

Ngự y vất vả lắm mới cứu được một mạng. An phi lại dẫn muội muội khóc lóc t.h.ả.m thiết chạy đến chăm sóc người bệnh. Kết quả, một luồng hương gió ập vào mặt Hoàng đế, khiến phong chẩn của hắn càng thêm trầm trọng.

Hoàng đế chỉ tay vào An phi và muội muội nàng ta: "Các ngươi... c/ú/t ngay cho trẫm!"

An phi đau khổ rời đi, ngay đêm đó đưa muội muội xuất cung, lại cấp tốc báo tin cho phụ mẫu, lệnh cho họ mau ch.óng định đoạt hôn sự của muội muội.

Đợi đến khi phong chẩn của Hoàng đế thuyên giảm, sực nhớ đến chuyện này thì hỷ tín của muội muội An phi đã lan truyền khắp kinh thành. Hoàng đế im lặng hồi lâu, có lẽ nghĩ đến hai lần gặp nàng ta là hai lần suýt ch i c vì phong chẩn, nên cũng dẹp bỏ ý định.

【 Xem ra trẫm và nàng ta bát tự không hợp, có duyên không phận rồi. 】

Ta nhếch môi cười nhạt. Kiếp trước, hắn đưa con bé vào cung, ngủ vài lần là chán, khiến thâm cung lại có thêm một kẻ đáng thương. Còn hắn thì tiêu diêu tự tại, lại đi yêu người khác.

Phi! Đồ qu/ỷ h/áo sắc.

02

Vài tháng sau, muội muội An phi xuất giá. An phi hoàn toàn trút được gánh nặng, đến tạ ơn ta. Ta cho lui quân hầu, muội ấy bất ngờ quỳ sụp xuống hành đại lễ.

"Ơn cứu mạng của tỷ tỷ, muội vĩnh thế không quên. Từ nay về sau muội là người của tỷ, tỷ bảo sao muội làm vậy."

Ta vội đỡ muội ấy dậy, trong lòng dâng lên một chút cảm động khó tả. Kiếp trước vì muốn làm Hoàng hậu, kẻ thù của ta có mặt ở khắp nơi. Nhưng khi ta c.h.ế.t, người đến tiễn ta lại chính là những kẻ t.ử thù ấy.

Hiểu ta nhất, hóa ra lại là kẻ thù của ta. Họ đã quỳ trước mặt Hoàng đế, khẳng định ta tuyệt đối không hại nữ t.ử làng chài kia.

Quảng cáo