Chương 222:
“Cũng tạm” Nguyễn Hoàng Phúc xoay vô lăng hướng về phía cô nói “Bởi vì lúc nãy tôi có nói với ông ấy rằng, chúng ta chuẩn bị sinh con””
“cô ấy là người của tôi”
Trần Hà Thu mở to mắt nhìn anh, dứt khoát quay người không quan tâm đến anh nữa. Nguyễn Hoàng Phúc hiểu rõ lòng cô cũng đã gần 10 năm, tính tình anh thế nào cô thật không thể hiểu nổi, nói cũng bằng không, mà bây giờ cô rất mệt mỏi không muốn cãi nhau nữa.
Đến ngôi nhà tổ quen thuộc, xộc ra mùi thuốc đông y đặc trưng. Ông nội Nguyễn thấy Trần Hà Thu bước vào, ông đi ra chào đón: “Sao bây giờ mới tới, ông đợi cháu lâu lắm rồi, mau vô nhà ngồi nghỉ.”
Trần Hà Thu cảm giác ấm áp cười nhẹ “Hôm qua có chút việc bận trễ nãi thời gian, để cháu xuống bếp nấu cơm cho ông nhé.”
“Không cần không cần, hôm nay cháu cứ việc nghỉ ngơi”. Tay ông nắm lấy vai của cô ngồi trên ghế sô-pha: “Cháu đó, về sau đừng làm quá cực, chú ý sức khỏe, sinh con cho Nguyễn Hoàng Phúc là chuyện chính”.
Cô ngẩng đầu liếc anh một cái, chỉ thấy anh đặt mông ngồi bên cạnh, lấy quả quýt trong đĩa trái cây nhét vào tay cô “Ông à chuyện này không gấp được.”
“Ai nói vậy, ông gấp muốn chết đi được, chờ đến từng tuổi này, bóng dáng thằng cháu nội cũng chưa được thấy.” Ông cụ không ngừng bảo ban cháu “Cháu qua kia ngồi, để ông nói chuyện với Hà Thu”.
Nguyễn Hoàng Phúc nhìn cô có chút nuối tiếc “Căn phòng lớn như thế này, ông ngồi chỗ nào nói cô ấy cũng nghe thấy mà.”
“Cái thằng cháu xấu xa này.” Ông mắng vào mặt anh nhưng chốc lại cười “Anh phải sớm đối tốt với Hà Thu thì đâu có chuyện rắc rối xảy ra.”
Nguyễn Hoàng Phúc đi tới trước mặt đỡ ông ngồi xuống, lại ngồi bên cạnh Trần Hà Thu, nhìn trái quýt đã lột vỏ xong trong tay cô, trực tiếp lấy một múi bỏ vào miệng “uhm”.
Loạt hành động này đều đập thẳng vào mắt ông, trong đôi mắt ông hiện lên loại hành động “Liếc mắt đưa tình” ông cười rồi lại than hai câu: “Đúng rồi, ông nghe nói chị hai cháu nhập viện rồi”.
Thời gian qua ông thường gọi Trần Linh Nhi là hồ ly tinh, lần này lại không dùng từ này, Trần Hà Thu không hiểu lắm ý của ông nói, chỉ biết gật đầu: “Vâng, là hôm qua, chị ấy mới làm phẫu thuật nên không thể đến thăm ông được.”
“Phẫu thuật sao, phẫu thuật tốt rồi, làm phẫu thuật lại phiền phức như vậy?” Ông hỏi thăm nhìn về phía Nguyễn Hoàng Phúc “Do cháu làm sao?”
“Là cô ta tự ngã.” Nguyễn Hoàng Phúc nụ cười tắt hẳn: “Con mình không bảo vệ được còn phải cắt bỏ tử cung.” Ông nội sững người một lúc liền nói: “Ông trời có mắt, tạo nghiệp thì phải gánh, đều là đạo trời cả, Hà Thu, cháu không cần để chuyện này trong lòng, sẽ có người lo liệu.”