"Theo ta!”

"Đi thôi!”

Tôi gầm lớn, túm lấy Sơn Dương còn đứng ngẩn người, dồn sức đẩy cậu ấy vào không gian vừa rách toạc.

"Phương Tử!”

Sơn Dương chỉ kêu được nửa tiếng, liền bị lực lượng khổng lồ cuốn phăng vào trong gương.

Tôi cũng lập tức lao theo, một cú nhảy cá lặn hoàn hảo.

“Ầm!”

Phía sau, cánh cửa bị phá tung, lũ trẻ sơ sinh biến dị gào rú ào ạt tràn vào.

Một con nhanh nhất đã vung vuốt, chộp mạnh vào lưng tôi.

Tôi đau nhói, vừa định xoay lại thì bên tai vang lên giọng trẻ con quát lớn:

"Cấm động vào kho máu của ta!”

Khi tôi ngoái lại, con quái đã ngã vật xuống đất.

Cả cơ thể tôi lập tức bị một luồng sức mạnh lạ cuốn đi.

Theo sau một tiếng “đi thôi!”, tôi hoàn toàn chìm vào trong cánh cổng gương đồng.

17

Khi tỉnh lại, tôi hít vào một hơi lạnh.

Cảm giác nghẹt thở dữ dội khiến tôi phải há miệng thở hổn hển:

"Hớ… hớ…"

Bên cạnh, tiếng thở dồn dập ngột ngạt của Sơn Dương cũng vang lên.

Ánh sáng chói mắt khiến tôi vừa mở mắt đã phải nheo lại ngay.

Đợi đến khi dần nhìn rõ xung quanh, tôi thì ngơ ngác hoàn toàn.

Tôi và Sơn Dương không còn ở trong nhà bà Trần, mà đang ngồi trên ghế mây trong sân.

Mà lúc này, quanh chúng tôi đã chật kín người.

Chị Thúy Mai, dì Cúc Mỹ, bà Trương, bà Triệu…

Và cả đám người khác trong viện số 33.

Cái quái gì thế này?!

Tôi và Sơn Dương nhìn nhau, rồi trong cùng khoảnh khắc, cả hai đều biến sắc.

Chỉ thấy trong hai lỗ mũi Sơn Dương, phồng lên hai cục to tướng, tròn bóng loáng như muỗi đốt.

Mà còn to cực kỳ, chắn kín cả hai lỗ mũi.

Từ cái biểu cảm méo mó của cậu ấy, hiển nhiên là tôi cũng giống hệt vậy.

Một cơn ngứa ngáy buốt nhói sau đó mới lan ra, tôi và cậu ấy cào cấu điên cuồng, chẳng khác gì hai con khỉ rừng bị ong vò vẽ chích, nhảy loạn khắp nơi.

Tôi hiểu ra rồi!

Chắc hẳn con muỗi tinh kia không chỉ mở đường cho chúng tôi trong ảo cảnh,

mà ngoài thực tế, còn đặc biệt “chặn mũi” chúng tôi, để tạo hàng rào vật lý ngăn cản!

Cảm ơn trời đất!!!

Tôi liếc nhìn đồng hồ, từ lúc bước vào nhà bà Trần đến giờ, mới chưa đầy mười phút!

Xem ra thời gian trong ảo cảnh đúng là đình trệ, lặp lại vô tận.

Mà bà Trần thì vẫn đứng quay lưng lại với mọi người, tay cầm muỗng gỗ, từng nhát từng nhát khuấy nồi canh, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bà Trương bưng lọ dầu gió lại, vừa giúp bọn tôi xoa ngứa vừa cười hỏi:

"Hai đứa, học hành vất vả lắm hả? Sao vào ngủ gật thế này?"

Tôi và Sơn Dương quê độ muốn độn thổ, nhưng vẫn phải hỏi:

"Bà ơi, sao bọn cháu lại ngủ quên vậy?"

Bà Trương cười ha hả:

"Ối dào, cái thằng, còn ngớ hơn bà già này.

Vào nhà bà Trần nói được mấy câu, quay ra lại kêu buồn ngủ, ngồi xuống ghế chợp mắt được hai phút. Giờ tỉnh rồi mà còn hỏi à?"

Tôi vội phụ họa:

"À… đúng rồi, cháu nhớ ra rồi ạ"

Bà Trương nhìn “cái mũi bịt kín” của chúng tôi thì không nhịn nổi lại bật cười:

"Ôi chao, hôm nay muỗi thành tinh rồi chắc, sao mà đốt ác thế, lại còn đối xứng như chép khuôn nữa chứ!"

Tôi bực dọc tiếp lời:

"Chắc là muỗi tinh thật đấy còn gì"

Trước khi rời đi, tôi liếc sang con bé Xuân Nhi trong xe nôi đôi mắt nó vẫn trống rỗng, vô hồn.

Lòng tôi trĩu xuống.

Tôi thấy, chuyện này tuy chẳng thuộc trách nhiệm của quỷ giới, nhưng mình nhất định phải làm rõ!

18

Tuy ảo cảnh không để lại vết thương thật, nhưng tinh thần chúng tôi đã bị công kích nặng nề.

Hơn nữa, lúc muỗi tinh cứu chúng tôi, nó còn dùng cách thức đặc biệt nào đó.

Vì vậy chúng tôi phải nghỉ ngơi mấy ngày, mới dần hồi phục và lấy lại quyết tâm.

Đái Ngọc Thiêm mang số liệu thu thập trong ngõ Thời Sa đến cho chúng tôi xem.

"Các chỉ số đều nằm trong ngưỡng bình thường, không có gì dị thường rõ rệt.”

“Chỉ có cái này là không thể giải thích được."

Cậu ấy đưa ra một đồ thị xung điện.

"Tôi chưa thể xác định nó là gì, nhưng nhiều khả năng, chính từ trường chưa rõ này là ranh giới ngăn cách âm thanh trong viện 33."

Sơn Dương phân tích:

"Có khi nào là do bà Trần không?”

“Dù sao bà ấy còn tạo ra cả ảo cảnh được cơ mà"

Tôi suy nghĩ rồi nói:

"Có thể…”

“Nhưng tôi luôn thấy, cái ranh giới đó không chỉ đơn thuần để ngăn âm thanh.”

“Ngăn âm thanh để làm gì?”

“Người bên trong vốn vẫn có thể bước ra ngoài mà!"

Không có lời giải.

Chúng tôi quyết định đi ăn đã.

Đái Ngọc Thiêm tiếp tục vùi đầu nghiên cứu, tôi và Sơn Dương thì đi ăn lẩu.

Nói đến lẩu là tôi bực.

Ngồi chết trân nhìn cái nồi uyên ương trước mặt, mặt mày u ám như đám mây đen.

Sơn Dương còn cố tình xoay bên nước trong về phía tôi.

Tôi suýt nữa phóng cho cậu ấy một con dao bằng mắt.

Cậu ấy cười gian:

"Muỗi đại tiên bắt cậu ăn thanh đạm cũng tốt. Dưỡng sinh đấy"

Tôi trợn trắng mắt:

"Dưỡng sinh cái nỗi gì! Ăn cay còn có thể trừ thấp. Cái con muỗi chết tiệt ấy đúng là nhiều chuyện"

Cậu ấy thì hí hửng nhúng thịt trong nồi cay:

"Thế mà còn rủ tôi đi ăn lẩu, chẳng phải tự ngược à?"

Tôi hừ một tiếng:

"Cậu biết gì! Dù sao thì đây vẫn là lẩu, không ăn được ớt thì tôi còn có chén bát vừng chứ"

Nói xong, tôi chợt sững lại.

Sơn Dương nhận ra, liền hỏi:

"Sao đấy?"

Tôi tim đập thình thịch:

"Thanh đạm cũng là lẩu, cay cũng là lẩu, đúng không?"

"Cái này không phải rõ ràng sao?"

"Thế thì tại sao trong quán trọ Cái Nôi, chúng ta lại có thể dùng ranh giới âm dương để ngăn bọn trẻ biến dị?"

"Cậu chẳng bảo là cái xương nhỏ của cậu thuộc về *m v*t, nên mới lách được bug à?"

"Nhưng đấy là ảo cảnh mà! Theo lý, trong ảo cảnh, tất cả đều không phải thanh đạm, cũng chẳng phải cay."

Tôi dùng đũa gõ gõ tấm ngăn hình chữ S giữa nồi.

"Tại sao cái thứ này cũng có thể ngăn được chúng nó?"

Sắc mặt Sơn Dương cũng trở nên khó coi.

"Ý cậu là…"

Tôi trầm giọng:

"Đúng vậy! Chính là bọn trẻ trong viện 33!”

“Sinh mệnh thật sự của chúng đã bị đánh cắp".

19

Chúng tôi đưa Đái Ngọc Thiêm đi làm hàng loạt thí nghiệm.

Từ quảng trường, công viên, cho đến cửa hàng mẹ và bé.

Mỗi lần nhìn thấy trẻ sơ sinh, cậu ấy đều tái mặt, toàn thân căng cứng, nhưng vẫn có thể lập tức tránh đi.

Chỉ duy nhất ở lần đó, tại viện số 33, cậu ấy hoàn toàn không thể khống chế mình.

Chúng tôi gần như có thể khẳng định:

Căn bệnh của Đái Ngọc Thiêm có liên hệ trực tiếp đến viện số 33.

Trước khi tái thám hiểm, tôi quyết định tìm gặp chị Vân Đàm.

Tôi cứ có cảm giác, chị ấy biết nhiều hơn những gì đã nói.

Dù sao thì, một người bình thường bỗng dưng chọn trở thành quỷ giới, hẳn cũng phải có lý do bất đắc dĩ.

Mà tôi đoán, lý do đó phần lớn là vì Đái Ngọc Thiêm.

Khi chị ấy mở cửa, tôi choáng váng.

Khuôn mặt chị ấy hốc hác, quầng thâm nặng dưới mắt.

"Chị, chị sao thế?"

Chị ấy miễn cưỡng mỉm cười:

"Không sao, chỉ là mất ngủ thôi."

Tôi đỡ chị ấy ngồi xuống ghế sô-pha:

"Em bảo sao dạo này chị không gọi Đái Ngọc Thiêm về nữa! Gặp vụ án khó giải à? Sao không bảo em giúp?"

Chị ấy khàn giọng đáp:

"Án với chả vụ gì, chắc cảm mạo thôi. Em xem này, chị rảnh quá còn lôi album cũ ra lật lại cơ.”

“Đây, nhìn này, Tiểu Thiêm hồi 6-7 tuổi, tròn trịa dễ thương lắm."

Chị ấy đưa cho tôi một tấm hình.

Tôi vừa nhìn liền thấy quen quen.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

"Chị Vân Đàm, chị còn ảnh nào của Thiêm hồi nhỏ hơn không?"

"Có chứ!"

Chị ấy hơi tự hào:

"Năm nào sinh nhật chị cũng chụp lưu lại cả."

Chị lật mấy trang:

"Đây này!"

Trời ạ…

Đây chẳng phải đứa bé cô độc trong hành lang ảo cảnh đó sao?!

Chuyện này càng lúc càng rối rắm!

Tôi nhìn thẳng vào chị, dứt khoát hỏi:

"Chị biết rõ căn bệnh của Thiêm là gì, đúng không?"

Chị ấy ngạc nhiên:

"Đến cả chuyện này nó cũng nói với em sao? Xem ra, nó thật sự coi em là bạn rồi."

Chương 7 - Chương 7 | Đọc truyện tranh