Tôi kéo một đứa nhỏ đi ngang qua hỏi:

“Xin hỏi, đây có phải là nhà của Lưu Thượng Khang không?”

“Đúng rồi!”

“Nhưng chẳng phải ba ngày sau công tử nhà các người mới cưới sao?”

Thằng bé cười:

“Công tử nhầm rồi chứ? Xưa nay vốn là hôm nay mà! Chúng tôi đếm từng ngày đợi mãi rồi đó!”

Tôi thấy khó hiểu, thử lùi lại vài bước.

Quả nhiên, bức tường kết giới vô hình lại hiện ra.

“Đi thôi, đi dự hôn lễ!” – Tôi nói với chị Vân Đàm.

“Cái ảo cảnh này cũng thông minh ghê, còn có cả chế độ tua nhanh nữa.”

27

Trước cổng Lưu Phủ, một cậu bé bụng tròn căng đứng trên bục cao đặc chế, nghênh đón khách khứa.

“Ai da da! Trương chưởng quỹ! Khách quý khách quý! Mời vào mời vào!

“Lý huynh! Ngài cũng tới! Mau mời mau mời!”

Khách đến đều khom người hành lễ, gọi cậu bé là: “Lưu lão gia”.

Tôi nhịn cười quay sang chị Vân Đàm:

“Cha chú rể kìa!”

Sắc mặt chị khó tả nổi.

Sau đó, tôi phủi áo, hắng giọng, bước lên một bước, chắp tay cúi chào Lưu viên ngoại nhỏ bé trên bục:

“Lưu lão gia, chúc mừng chúc mừng! Lệnh lang hôm nay đại hôn, thật là hỷ sự của cả phủ. Tại hạ kính chúc Lưu gia nhờ mối lương duyên này mà tài nguyên càng thêm hưng thịnh, phúc trạch lâu bền, con cháu đời đời phát đạt!”

Lưu viên ngoại cười toe toét, giọng trẻ con non nớt:

“Vị tiểu công tử này tuổi còn nhỏ mà nói năng rất hay.

“Người đâu, ban thưởng!”

Tôi: “…”

Chị Vân Đàm thì “phì” một tiếng cười bật ra.

Vào phủ, chỉ thấy sân viện sâu hun hút, hành lang quanh co, nơi nơi treo vải đỏ.

Sân trước bày trăm bàn tiệc, hương vị sơn hào hải vị lan tỏa.

Chỗ ngồi của khách quý thì đặt trong nội đường, đó mới là nơi cử hành lễ chính.

Phải nói Lưu viên ngoại cũng hào phóng thật, chẳng những cho cả dân thành đến ăn uống miễn phí, mà còn tự bưng ly rượu nhỏ đi khắp bàn chúc mừng, không hề có dáng vẻ của phú thương ngạo mạn.

Ba tuần rượu qua đi, ông ta vừa định quay lại nội đường, thì từ viện bên bỗng vang lên một tiếng hét the thé lạc điệu:

“Có người bị giết rồi! Có người bị giết rồi! Công tử… công tử bị giết rồi!”

Cả sân phủ lập tức náo loạn.

Mọi người như ruồi mất đầu chạy tán loạn, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Lưu viên ngoại gào rít thảm thiết:

“Đóng cửa lại! Không cho một ai ra ngoài!”

“Rầm!”

Cánh cổng sơn đỏ nặng nề bị đóng chặt.

Đám hộ viện cầm gậy gộc chặn trước cửa, trông dữ tợn vô cùng.

Lưu viên ngoại trong cơn giận ngút trời hét lớn:

“Hôm nay nếu không tìm ra hung thủ, ta sẽ cho các ngươi chôn cùng con ta!”

Tôi nhướng mày nhìn chị Vân Đàm:

“Nhiệm vụ tới rồi đó!”

Trên mặt chị hiện rõ chữ what?

“Phá án á? Hai đứa mình ai biết phá án à?”

“Không sao.”

Tôi chỉ tay vào cánh tay chị.

Chị cúi xuống nhìn, thấy một con muỗi bám lên đó, liền theo phản xạ định đập.

Tất nhiên đập hụt.

Chị chợt hiểu ra: “Muỗi Đại Tiên?”

Tôi mỉm cười gật đầu.

“Đi thôi!”

“Nếu thất bại thì cùng lắm là chạy!”

“Có Đại Tiên lo, sợ gì chứ!”

28

Lưu viên ngoại lảo đảo lao về phía viện bên.

Tôi và chị Vân Đàm cũng vội theo, chẳng ai còn rảnh ngăn cản.

Hiện trường là một gian phòng ngủ trong Lưu Phủ.

Lưu Thượng Khang nằm ngửa trên đất, ngực cắm một con dao sáng loáng.

Đôi mắt mở trừng trừng, trên mặt vẫn giữ vẻ kinh hoảng lúc bị sát hại.

Bên cạnh, vài tên gia đinh khỏe mạnh đang thô bạo ghì chặt một bé trai gầy gò, ép đầu cậu ấy dí xuống đất.

Một quản gia trông trẻ bước ra bẩm báo:

“Lão gia, hung thủ bắt được rồi, chính là hắn.”

Lưu viên ngoại quỳ gục bên xác con, nước mắt lưng tròng, nghiến răng hỏi:

“Hắn là ai?”

Quản gia đáp:

“Là tiểu đồng nhóm lửa trong phủ.”

Đám gia đinh túm tóc “hung thủ”, kéo ngẩng mặt nó lên.

Tôi và chị Vân Đàm đồng loạt trừng mắt:

“Tiểu Thiêm!”

“Đái Ngư!”

Kẻ bị bắt chính là Đới Ngọc Thiêm lúc 1 tuổi!

Lưu viên ngoại liếc sang chúng tôi:

“Các ngươi quen tên hung thủ này à?”

“Có phải cùng một bọn, cấu kết giết con ta?”

Tay chị Vân Đàm run bần bật, chỉ muốn lao tới ôm chặt lấy Đới Ngọc Thiêm.

Tôi khẽ nhắc:

“Chị, bình tĩnh! Ở đây chỉ có thể giải quyết nhiệm vụ, nếu không thì dù mình thoát ra, Tiểu Thiêm cũng không ra được.”

Lưu viên ngoại gào to:

“Không ai được phép đi đâu cả!”

Quản gia hùa thêm:

“Lão gia, kẻ độc ác thế này, đáng bị đánh chết bằng gậy, lấy mạng đền mạng cho công tử!”

“Đúng! Đánh chết! Đánh chết!” – Tiếng la ó dậy trời.

Tôi hít sâu, nén nỗi phẫn uất, trầm giọng nói:

“Lưu lão gia, ta và vị tiểu huynh đệ này từng có duyên gặp gỡ.

“Ta tin nhân phẩm của hắn, tuyệt đối không làm ra chuyện tàn độc ấy. Hung thủ nhất định là kẻ khác!

“Nếu vội vàng kết luận thế này, chúng ta chết cũng không oán, nhưng hung thủ thật sự lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, công tử làm sao nhắm mắt?”

“Xin cho tại hạ được điều tra một phen, để công tử khỏi chết oan!”

Tân nương và mẹ của Lưu Thượng Khang đang ôm nhau khóc thảm thiết bên cạnh.

Nghe tôi nói vậy, Lưu phu nhân rơi lệ khuyên:

“Lão gia, vị công tử này nói có lý. Không thể để Khang nhi chết oan.”

“Hãy để y tra thử, rồi hẵng quyết định cũng chưa muộn.”

Lưu viên ngoại sụt sịt, gật đầu:

“Tra! Ngươi điều tra cho ta! Nếu không tra ra được, ta khiến ngươi chết không toàn thây!”

29

Trong số khách có quan pháp y đã giám định, xác nhận rằng cái chết của công tử Lưu Thượng Khang đúng là do một nhát dao đâm vào ngực.

Tôi quan sát kỹ hiện trường, phát hiện không hề có dấu vết giằng co.

Trên tấm thảm cạnh thi thể có vệt trà nóng bị hất đổ.

Bàn tay phải của người chết lộ rõ vết bỏng mới, đỏ rộp phồng nước.

Tôi lại đi hỏi quản gia:

“Xin hỏi, vì sao ngài lại chỉ mặt tiểu huynh đệ này là hung thủ?”

Quản gia giận dữ đáp:

“Công tử sau khi kính rượu ở tiền sảnh, cảm thấy choáng váng khó chịu nên tạm vào một gian phòng nghỉ ngơi.”

“Thị nữ hầu cận của công tử, tên là Thúy Nhi, xuống bếp lấy canh giải rượu thì thấy canh chưa nấu xong.”

“Nàng ta bèn sai tên tiểu đồng đốt lửa này mang canh đến phòng công tử, còn mình đi lấy y phục sạch cho công tử thay.”

“Thúy Nhi còn dặn rõ, bảo hắn chỉ được đứng ngoài cửa, không được tự tiện vào phòng.”

“Nhưng khi nàng ta cầm y phục sạch trở lại thì thấy công tử đã ngã xuống đất, ngực cắm dao.”

“Còn thằng tạp chủng này thì đứng ngay bên xác công tử!”

Chị Vân Đàm tức giận toan lao lên:

“Ngươi gọi ai là tạp chủng? Ta thấy ngươi mới là…”

Đám gia đinh liền giơ gậy gộc.

Tôi vội kéo chị lại:

“Chị, bình tĩnh!”

Chị đành nghiến răng lùi xuống, im lặng.

Tôi tiến lại gần Đới Ngọc Thiêm, ngồi xổm xuống hỏi:

“Đệ còn nhớ ta không?”

Cậu ấy lắc đầu, trầm mặc.

Trong lòng tôi thầm thấy lạ, chẳng lẽ mỗi lần vào ảo cảnh, ký ức của họ lại bị khởi động lại?

Nhưng ngoài mặt tôi vẫn hỏi tiếp:

“Công tử Lưu, có phải đệ giết không?”

Cậu ấy lại lắc đầu, không hề hoảng sợ, cũng không cúi nhún – tính cách hệt như sau này khi trưởng thành.

Tôi lại hỏi:

“Thúy Nhi rõ ràng dặn đệ không được tự tiện vào, vì sao đệ lại có mặt trong phòng lúc đó?”

“Là công tử gọi ta vào.”

“Công tử gọi thế nào?”

“Công tử hỏi ta có phải bưng canh giải rượu không, ta nói phải, thế là người bảo ta mang vào.”

“Vậy khi đệ đẩy cửa vào, công tử đã chết rồi, đúng không?”

Đới Ngọc Thiêm gật đầu.

Bên cạnh, Thúy Nhi òa khóc:

“Hắn nói dối! Áo công tử bị rượu đổ ướt, chỉ sai ta đi lấy y phục sạch, căn bản đâu biết ta đi lấy canh giải rượu, sao lại chủ động hỏi hắn chứ!”

Quản gia cũng quát:

“Đồ sát nhân! Rõ ràng công tử không thể lên tiếng được nữa, ngươi mới tùy tiện bịa đặt!”

Tôi tiếp tục hỏi:

“Lẽ thường, ngày đại hôn thì canh giải rượu phải chuẩn bị từ sớm. Vậy tại sao khi Thúy Nhi đi lấy thì canh chưa xong?”

Đới Ngọc Thiêm bình thản đáp:

Chương 10 - Chương 10 | Đọc truyện tranh