Chương 98

Nhưng sau khi xem qua, hắn chỉ cảm thấy sau lưng mình nổi lên một làn khí lạnh. Chứng kiến một đám thị vệ khiêng lên một cây gỗ thô liều mạng trốn chạy không dám nghỉ ngơi, Quân Vô Ý đã hết hồn, nhưng khi thấy Quân Lâm lại ở cùng đám người đó, cũng khiêng gỗ không ngừng di chuyển, hắn không khỏi nhíu mày… chẳng lẽ bản thân đã hoa mắt. Nếu không nói hai mắt hắn có vấn đề cũng cứ coi như mặt trời mọc ở phương Bắc. Sao có thể xảy ra chuyện này? Tên quần áo tả tơi kia là cháu mình sao, huấn luyện kiểu này thật là kinh khủng!

Một ngày trôi qua, cuối cùng Quân Lâm cũng ngừng tay, đám hộ vệ tay hùm lưng gấu phía sau nằm la liệt trên mặt đất miệng không ngừng rên rỉ, mắt trợn to cố gắng hớp không khí, hơn trăm người trong sân chỉ còn vài người còn đủ khí lực để đứng lên. Hai vị đại đội trưởng cúi gập người mà thở, hai tay dùng sức xoa xoa thắt lưng. Sắc mặt Quân Lâm tái nhợt nhưng thân thể vẫn thẳng tắp, ánh mắt bao quát toàn bộ mọi người, đột nhiên hét lớn:

– Tất cả đứng dậy cho ta! Trong vòng ba hơi thở ai không đứng dậy nổi lập tức rời khỏi đây tự sát! Bởi vì người đó không đủ tư cách đứng ở đây! Ngay cả một tên công tử như ta mà còn kém hơn thì còn thể diện để sống sao!

– Ngày mai nếu còn xuất hiện tình huống này, ba trăm người các ngươi cũng không cần ở lại đây! Quân gia không cần bọn phế vật! Nhất là bọn phế vật không bằng một công tử bột!

Nhình bóng lưng Quân Lâm vững chắc rời đi, sắc mặt bình tĩnh cũng đủ khiến mọi người khâm phục. Nhưng thật ra toàn bộ cơ thể hắn không chỗ nào là không đạt đến cực hạn, khống chế thân thể lúc này đã vô cùng khó khăn. Nhưng trên mặt Quân Lâm không hề biểu lộ gì cả. Riêng cái khoản nhẫn nại này mọi người ở đây không ai có thể so bì được. Một công tử bột có thể chịu được cường độ huấn luyện như thế, chẳng lẽ ba trăm chiến binh lão luyện lại chịu không được? Nhất là bọn mình cùng hắn huấn luyện như nhau, chẳng lẽ bản thân lại than thở sao? Nếu là than thở với đồng nghiệp rồi bị khinh bỉ cũng không sao, nhưng bị tam thiếu gia khinh bỉ thì quả thật sống không bằng chết. Nhưng nếu bọn họ biết trên người Quân Lâm còn mang thêm tám bao cát không biết bọn họ sẽ nghĩ gì? Chắc là lập tức đập đầu tự sát. Không ai biết, hơn mười chỗ trên cơ thể Quân Lâm đã bị bao cát mài rách da thịt, máu tươi theo mồ hôi chậm rãi tuôn ra. Một ngày huấn luyện của Quân Lâm, lượng huấn luyện của hắn nếu so sánh với từng tên thị vệ đã hơn gấp ba lần. Đây là một con số vô cùng khủng bố. Nếu không nhờ có Khai Thiên Tạo Hóa Công chống đỡ, với thân thể này Quân Lâm có chết thêm mười lần cũng không đủ. Nhưng Quân Lâm làm thế cũng vì muốn mượn hiệu lực của Khai Thiên Tạo Hóa Công, dùng sinh tử huấn luyện đưa cơ thể đến cực hạn.

Quân Vô Ý tuy rằng không biết trên người Quân Lâm còn có thêm bao cát nhưng với biểu hiện kinh người của hắn hôm nay cũng đã đủ để vị đại tướng quân từng chưởng quản thiên quân vạn mã này động dung. Nhìn bóng dáng Quân Lâm ngày càng xa, ánh mắt Quân Vô Ý mang theo nỗi vô mừng vô hạn nhưng trong lòng vẫn còn hồ nghi: Chẳng lẽ đây mới là bộ mặt thật sự của Khương Lâm? Hắn cũng quá độc ác, thậm chí độc ác với cả bản thân mình, thật là có chút bất ngờ!

Đúng là, muốn rèn người trước hết phải rèn mình!

- Chương 98 | Đọc truyện tranh