Chương 111
Giỏi lắm thì trăm người, ngàn người đi! Nhưng với loại nhu nhược như Triệu Thành Tùng, loại xấu xa như hắn, nếu như cho hắn làm quan thật không biết hắn sẽ hại bao nhiêu dân chúng. Hơn nữa, gây tai họa ở nơi này xong lại đi nơi khác, nếu triều đình không chém đầu hắn thì hắn lại tiếp tục gây tai họa. Nhưng đến thời điểm hắn bị chém đầu thì không biết hắn đã gây tai họa cho bao nhiêu người? So với hắn, chúng ta không đáng nhắc tới!
Đường Nguyên nói tới đây, đột nhiên có chút oán giận:
– Cho nên, lão tử muốn hạ nhục loại không biết xấu hổ như thế này. Cái gì tài tử, đi chết đi! Phàm là trước mặt lão tử mở miệng xưng là tài tử, lão tử gặp một tên xử một tên. Toàn là một đám đáng chết. Chỉ cần lọt vào trong tay ra rồi thì cho dù tài tử hay ngụy quân tử, mơ mà có ngày nổi danh!
Quân Lâm cười ha hả:
Sau một phen nói chuyện, Đường mập tâm tình buồn bực, liên tục nâng chén, miệng thì thao thao bất tuyệt, hết chén này đến chén khác. Rượu tuy nhẹ nhưng tiếc là rượu lại hợp với lòng buồn, biến đổi về lượng sẽ dẫn đến biến đổi về chất (nghe như Triết học, buồn ngủ vãi –DG), rốt cục cũng say, hai mắt lờ đờ, đầu lắc qua lắc lại, rốt cuộc trụ không nổi, ngã đánh ầm một cái, đập mặt vào bát canh cá, bị nóng kêu lên “be be”, nhưng cũng không tỉnh lại được. Quân Lâm nhìn Đường Nguyên mặt dính đầy canh cá, thần tình chật vật, trong lòng liền động: dù sao thì một đôi phụ tử vô lương như bọn Tần Hổ cũng không đáng sống, tốt nhất là đem việc này giao cho Đường gia làm, với tâm tình buồn bực vừa mất đi trọng bảo của Đường lão gia tử mà nói, thà rằng giết lầm còn hơn bỏ sót. Huống chi thực lực hiện tại của mình cũng chưa mạnh mẽ, nhân thủ đang huấn luyện tạm thời chưa thể sử dụng đến, nếu để ông nội ra tay chỉ sợ gây động tĩnh lại quá lớn… Uhm! Tốt nhất là làm như thế! Chỉ cần như, đại sự thành là được. Phi, muốn giết một tên rác rưởi, cần gì phải tính toán thế nhỉ.
Sở dĩ không muốn cho Quân gia ra tay bởi vì Quân Lâm còn có một băn khoan: huyền đan là một vòng xoáy rất lớn. Biểu tình của Tần Hổ mặc dù không thể nói là bối rối vì chuyện huyền đan nhưng nếu vạn nhất có liên quan, mà Quân gia ra tay diệt Bắc Thành bang khác nào giấu đầu lòi đuôi, chân dẫm vào vũng bùn, lại còn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, mà Đường gia lại khác, không phải băn khoăn về điều này.
– Đường bàn tử, ăn uống đủ rồi, chúng ta tìm một địa phương thanh tịnh rồi hai huynh đệ tâm sự, ta thấy Di Hồng Lâu cũng là một chỗ thanh tịnh, ngươi nghĩ thế nào?