Biến cố bất ngờ này khiến cả đoàn xe lập tức dừng lại. Lỗ Bôn đang buồn bực trong lòng lại bị tiếng sáo lá pi pi pi kỉ kỉ của Liễu Ngư Nhi t.r.a t.ấ.n suốt dọc đường, nghe đến mức đau đầu nhức óc, chỉ hận không thể một tay bóp c.h.ế.t con nha đầu đó.
Thấy có kẻ dám ngang nhiên chạy tới khiêu khích, hắn ta lập tức lao tới như một con trâu điên, may mà trên đầu không mọc sừng, bằng không đã húc cho người ta thủng bụng lòi ruột rồi.
Người tới hoảng sợ kêu la inh ỏi một hồi, Liễu Ngư Nhi lại càng sợ hãi hét lên không ngừng.
Giả tiên sinh giật mình vội vàng ló đầu ra khỏi cửa sổ sau xe, đập đầu vào song cửa sưng vù một cục liền hô lớn:
“Lỗ tráng sĩ, hạ thủ lưu tình, người này nói hắn không phải trộm cướp.”
Người tới cũng biết mình lỗ mãng, bỗng nhiên quỳ thụp xuống đất dập đầu lạy. Liễu Ngư Nhi thấy hắn quỳ xuống cũng vội vàng quỳ theo.
Giả tiên sinh vội vàng xuống xe, còn bị trẹo chân, đi khập khiễng lại gần hỏi chuyện.
Lâu Hoài Tỷ thấy Liễu Ngư Nhi nhận nhầm Du T.ử Ly là chủ nhân liền được thể làm biếng, ra vẻ con cháu ăn chơi trác táng dựa hơi phụ thân.
“Vị này tên là Liễu Thải, là cha của Liễu tiểu nương t.ử.”
Giả tiên sinh nói.
Du T.ử Ly hỏi:
“Cha con họ gặp phải khó khăn gì?”
Trong mắt Giả tiên sinh lộ vẻ bi phẫn, đôi mắt già nua tràn đầy sự châm biếm cay nghiệt, đối với cố hương hắn không một chút hoài niệm, chỉ có sự chán ghét và hận thù tột độ:
“Tộc Tác Di sống dựa vào sông nước, có hủ tục tế sông tàn ác.”
“Tế thế nào?”
Du T.ử Ly hỏi.
“Gả nữ nhi.” Giả tiên sinh nhắm mắt lại, “Chọn những thiếu nữ xinh đẹp trong tộc, độ tuổi từ tám, chín đến mười bốn mười lăm, trang điểm lộng lẫy, áp giải đến bờ sông bái thiên địa cùng tượng đất Hà Thần. Sau đó trói người lại trong tư thế quỳ trên một chiếc thuyền hoa nhỏ xíu rồi cứ thế chất từng phần đất làm tế lễ lên thuyền, đợi đến khi lễ vật đầy thuyền, nặng đến mức nhấn chìm thuyền nhỏ xuống đáy sông thì buổi hiến tế coi như hoàn thành.”
Đám người Lâu Hoài Tỷ đều kinh hãi đồng loạt nhìn về phía Liễu Ngư Nhi. Trong mắt Liễu Ngư Nhi ngập nước, nức nở thành tiếng. A cha nàng, Liễu Thải, dáng người thấp bé gầy gò nhưng rắn chắc, da đen tóc đen mắt đen mặc áo ngắn nửa hở n.g.ự.c, thắt một chiếc quần ống rộng thùng thình như váy mà chẳng phải váy, ống quần buộc túm lại, đi chân đất toát lên vẻ hung hãn và khí chất giang hồ.
“Hoang đường.”
Du T.ử Ly căm ghét loại chuyện ngu muội tàn ác này.
Giả tiên sinh châm biếm:
“Liễu Thải nói, hủ tục tế sông của tộc nhân bọn họ đã có từ lâu đời, ban đầu ba năm một lần, gần mười năm nay lại thành hàng năm đều phải tế sông gả nữ nhi. Trong tộc sinh hạ tiểu nữ hài, đến ba bốn tuổi mà lộ ra nét mày thanh tú, tộc trưởng và thầy mo sẽ ghi nhớ tên họ. Lớn lên nếu nhan sắc tầm thường thì bỏ qua, nếu dung mạo xinh đẹp sẽ bị chọn đi tế làm thê t.ử Hà Thần. Năm nay, tộc Tác Di đã chọn trúng Liễu Ngư Nhi.”
Liễu Thải che chở nữ nhi sau lưng, mặt đầy sát khí.
Mai Ngạc Thanh cũng từng nghe qua chuyện này nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến, thở dài, cũng không hỏi tại sao quan phủ lại làm ngơ. Ở Tê Châu này trăm tộc sống hỗn tạp, đại gia trưởng, tộc trưởng, tộc lão có quyền định đoạt sống c.h.ế.t của người khác. Quan phụ mẫu địa phương vì muốn yên chuyện cũng nhắm mắt làm ngơ không dám động đến đám rắn đầu đàn. Ông đưa tay vuốt râu liếc nhìn Lâu Hoài Tỷ, vị thiếu niên tri châu của Tê Châu này không biết sẽ xử trí ra sao.
Liễu Thải lại hoa chân múa tay nói gì đó với Giả tiên sinh, Giả tiên sinh ngẩn ra một lúc, nhắm mắt lại nói với Du T.ử Ly và Lâu Hoài Tỷ:
“Người Tác Di từ trên xuống dưới đều tin chắc rằng tế sông có thể giữ cho sông nước yên bình, không xảy ra lũ lụt vào mùa xuân. Rất nhiều gia đình có nữ nhi được chọn đi tế sông không những không cho là khổ, mà còn coi đó là vinh dự. Hơn nữa trong tộc còn thay mặt Hà Thần xuống sính lễ, sính lễ này nhà gái được nhận…”
“Hóa ra là một cuộc mua bán.”
Lâu Hoài Tỷ bịt hai tai Vệ Phồn lại nhướng mày nói.
Vệ Phồn nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, mấp máy môi không thành tiếng: Lâu ca ca, muội đều nghe thấy hết rồi.
Liễu Thải đang quỳ bỗng phẫn nộ tuôn ra một tràng tiếng địa phương, Liễu Ngư Nhi che mặt khóc nức nở.
Vẻ mặt Giả tiên sinh kỳ quái, chần chừ một lát mới nói:
“Mẫu thân của Liễu tiểu nương t.ử chính là như vậy, trở thành nhạc mẫu của Hà Thần, vừa cao hứng vừa đắc ý, không những cầu được một năm mưa thuận gió hòa, kiếp sau còn có thể đầu t.h.a.i vào gia đình tốt. Liễu Thải không muốn nữ nhi bị đem đi tế sông liền định đưa cả nhà nhân đêm tối trốn khỏi Tê Châu, ai ngờ…”
Ai ngờ, Liễu mẫu giả vờ đồng ý rồi lén đi tìm tộc trưởng và thầy mo bán đứng trượng phu cùng nữ nhi, còn một mực nói trượng phu mình bị ma nhập hoặc là nhiễm phải tà vật, nếu không phải nhiễm tà vật thì là lòng tin không thành, muốn bỏ tù trượng phu để chịu tội thay còn muốn liên lụy đến cả bà ta.
Ánh mắt Du T.ử Ly chuyển hướng sang Liễu Thải, người nam nhân có khuôn mặt tầm thường, dáng người thấp bé, trên người dường như còn vương mùi m.á.u tanh:
“Thê t.ử ngươi đâu?”
Liễu Thải dường như nghe hiểu câu hỏi của hắn, không đợi Giả tiên sinh truyền đạt, rút từ thắt lưng ra một thanh loan đao hình trăng khuyết cắm xuống đất, ngẩng đầu trầm giọng nói:
“G.i.ế.c rồi.”
“G.i.ế.c rồi.”
Giả tiên sinh dịch lại giúp hắn.
Đôi mắt đẹp của Vệ Phồn ẩn sau lớp màn che đầy vẻ hoang mang, người này bảo vệ nữ nhi nhưng lại g.i.ế.c thê t.ử thì rốt cuộc là người tốt hay kẻ xấu? Nàng nhất thời không nghĩ thông, Lâu Hoài Tỷ lại nảy sinh hứng thú, hắn vốn thích kết giao với những hạng người giang hồ thế này. Nói hắn ta có tình có nghĩa, hắn ta g.i.ế.c thê; nói hắn ta vô tình vô nghĩa, hắn ta vì nữ nhi mà chống lại cả bộ tộc.
“Ngươi trốn thoát bằng cách nào?”
Du T.ử Ly nhíu mày hỏi tiếp. G.i.ế.c thê t.ử dắt nữ nhi trốn thoát khỏi bộ tộc, trong đó chắc chắn hiểm nguy trùng trùng, không thể kể xiết.
Liễu Thải dường như cũng không muốn nói nhiều, chỉ bảo hai cha con bơi giỏi, trốn vào một con lạch nhỏ mới may mắn thoát thân. Hai cha con cũng thật xui xẻo, vất vả lắm mới tìm được đường sống định lên thuyền rời đi. Trong thành có tai mắt của tộc nhân, hai người không dám đến bến tàu trong thành bèn đi đường nhỏ men theo đường thủy ngoại thành muốn tìm một chiếc thuyền. Thuyền chưa tìm được lại gặp phải một tên ác đồ.
Liễu Ngư Nhi sinh ra đã xinh đẹp, lọt vào mắt bọn cướp phỉ chính là bạc trắng lấp lánh. Cướp người, bán vào lầu xanh, một vốn bốn lời buôn bán quá hời. Tên trộm kia cực kỳ to gan, giả vờ đi lướt qua vác Liễu Ngư Nhi lên vai rồi chạy biến vào bụi lau sậy, thoáng chốc đã mất hút. Liễu Thải đuổi theo sát nút, hắn ta mượn mạng lưới đường thủy chằng chịt để tìm đường sống, cũng chính vì mạng lưới đường thủy phức tạp này mà lạc mất nữ nhi.
Cũng may Liễu Ngư Nhi còn chút số phận, trời xui đất khiến được Phệ Nhi cứu giúp, cũng may đám trộm cướp này chưa thành khí hậu, g.i.ế.c người cướp của lừa bán không từ thủ đoạn nào, bằng không cha con họ e là không còn ngày gặp lại.
Cũng không biết Liễu Ngư Nhi đã nói gì với Liễu Thải, hai cha con dường như nhận định nhóm người bọn họ là người tốt lại còn là người có quyền thế. Phệ Nhi lén giấu đoản đao ra sau lưng, nàng ta vẫn còn muốn g.i.ế.c Liễu Ngư Nhi đấy.
Giả tiên sinh nói:
“Cha con họ cầu xin được đi, nói ân cứu mạng nhất thời chưa báo đáp được, ngày sau nhất định lấy mạng đền đáp.”
Du T.ử Ly nhìn về phía Lâu Hoài Tỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâu Hoài Tỷ khó hiểu chớp chớp mắt.
Du T.ử Ly bất đắc dĩ:
“A Tỷ, ngươi định xử trí thế nào?”
Lâu Hoài Tỷ lại chớp mắt, cầu đi thì thả cho cha con họ đi là xong, chuyện nhỏ nhặt này mà sư thúc cũng phải hỏi hắn sao? Du T.ử Ly hơi trừng mắt nhìn hắn, nói:
“Ngươi là tri châu, trên người Liễu Thải có một mạng người.”
Lâu Hoài Tỷ chỉ thấy đau đầu, hắn đã bảo là hắn không làm nổi cái chức quan tép riu này mà, cữu cữu hại hắn rồi. Hắn nắm tay Vệ Phồn nói:
“Ta còn chưa bước chân vào phủ nha Tê Châu đâu, chưa nhậm chức thì chưa tính là tri châu Tê Châu. Đợi m.ô.n.g ta đặt lên cái ghế thái sư số một trong phủ nha rồi hẵng bắt giữ Liễu Thải sau.”
Khóe miệng Mai Ngạc Thanh thoáng qua một nụ cười mỉm, nhìn kỹ lại vẫn là dáng vẻ lão thư sinh hủ nho lo lắng sốt ruột.
Du T.ử Ly không phải người cổ hủ câu nệ, Liễu Thải g.i.ế.c người là có nguyên do, Lâu Hoài Tỷ lại chẳng có chút tự giác nào của một vị quan đứng đầu một châu. Tuy nhiên, y vẫn nói:
“A Tỷ, lời nói một phía không thể tin, sao ngươi biết những gì hắn nói là thật hay giả?”
Lâu Hoài Tỷ trợn trắng mắt, cau mày vẻ mặt như bị sỉ nhục nặng nề:
“Sư thúc, thúc đừng coi ta là tên ngốc mà thử. Những chuyện khác thật giả không biết nhưng đầu đuôi câu chuyện g·iết v·ợ chắc chắn là thật. Hắn không nói thì ai biết hắn g.i.ế.c người, nhóm chúng ta nhìn qua là biết khách lạ từ nơi khác đến.”
Du T.ử Ly cười khẽ:
“Chưa chắc đâu, có lẽ ngươi đã để lộ hành tung, có người cố ý tiếp cận ngươi thì sao.”
Lâu Hoài Tỷ tự tin tràn đầy:
“Nếu ta để lộ hành tung thì đó là do Giang Thạch tiết lộ. Tê Châu là nơi khỉ ho cò gáy, văn võ trong triều chẳng ai thèm nhúng tay vào cũng lười ngáng chân ta.”
“Ở kinh thành ngươi đắc tội với không ít người, biết đâu có kẻ mượn cơ hội trả thù?”
Du T.ử Ly phản bác.
Lâu Hoài Tỷ ngẫm nghĩ rồi nói:
“Những người ta đắc tội làm gì có ai tay chân nhanh lẹ đến thế? Có bản lĩnh đó thì đã sớm làm nên chuyện lớn rồi, còn hơi đâu mà so đo với ta?”
Du T.ử Ly lắc đầu, nói:
“A Tỷ chi bằng tạm thời giữ cha con Liễu Thải lại.”
Lâu Hoài Tỷ rùng mình một cái, sau gáy toát một tầng mồ hôi lạnh. Vệ Phồn còn tưởng hắn lạnh, vội dùng bàn tay ấm áp của mình nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâu Hoài Tỷ.
“Ngươi, cái đức hạnh gì thế này?”
Du T.ử Ly giận dữ.
Lâu Hoài Tỷ nói:
“Ta ngửi thấy mùi của rất nhiều rắc rối. Việc nhiều thì sai nhiều, sai nhiều thì bị nắm thóp nhiều, bị nắm thóp nhiều thì dễ liên lụy đến cữu cữu.”
Hắn luôn cảm thấy cữu cữu mình có tướng minh quân, đừng để đứa cháu ngoại như hắn bôi tro trát trấu lên mặt.
Du T.ử Ly xoa đầu Lâu Hoài Tỷ, cái đầu của sư điệt này lúc nào cũng khác người, chuyện cỏn con thế mà cũng có thể lôi Cơ Ương vào được, quả là kỳ nhân:
“Việc nhiều sai nhiều tuy không sai nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Ngươi làm cho tốt thì sai sẽ ít, lấy đâu ra thóp mà nắm?”
“Thôi đi, phàm là làm việc thì làm sao tránh khỏi sai sót?” Lâu Hoài Tỷ nói, “Ta thấy, cứ như hòa thượng gõ chuông tụng kinh là tốt nhất.”
“Nếu ngươi chịu ăn rau xanh đậu phụ ngày ba bữa thì cứ việc đi gõ chuông tụng kinh.”
Ngồi mát ăn bát vàng mà còn nói nghe đương nhiên thế, thật nực cười.
Mai Ngạc Thanh đứng bên cạnh kiễng chân, già thì già nhưng mắt vẫn còn tinh, từ xa đã thấy Chu Mi trở lại. Ừm, ăn nhiều muối đi nhiều cầu, Chu Mi đi dò đường phía trước xem ra là có chuyện rồi.
Chu Mi đạp lên nóc xe bay người xuống, vết sẹo trên mặt càng thêm đỏ tươi, bẩm báo:
“Tiểu lang quân, Du lang quân, phía trước có khoảng trăm người, là người dị tộc, không giống trộm cướp, chắc là dân bản xứ. Trong tay họ cầm d.a.o, xiên cá, gậy gộc, dường như đang lùng sục ai đó.”
Lâu Hoài Tỷ kinh ngạc:
“Không phải là tộc Tác Di đấy chứ? Chẳng lẽ thật sự là vô xảo bất thành thư?”
Chu Mi ngẫm nghĩ:
“Trên người họ quả thực có mùi cá.”
Du T.ử Ly nhìn về phía Lâu Hoài Tỷ:
“Đúng là khéo thật, xem ra vị tri châu này, không muốn lo chuyện bao đồng cũng không được rồi.”
Lâu Hoài Tỷ hôm nay cứ hễ có việc là tìm người đỡ đạn, bệnh này một chốc một lát không khỏi được nhưng nếu bánh xe thực sự lăn đến người hắn, hắn thế nào cũng phải hất cho ngã chổng vó mới thôi.
Lâu Hoài Tỷ nghiến răng nói:
“Trước tiên giữ cha con Liễu gia lại. Nếu cái tộc Tác Di gì đó dám cản đường chúng ta, chúng ta sẽ đến chỗ Hà Thần uống chén rượu nhạt. Còn nếu không cản…”
Hắn cười tinh quái,
“Không cản thì thôi, cái chuyện tế sông lung tung rối loạn này vẫn là để sư thúc quản một chút đi, dù sao sư thúc cũng đang rảnh rỗi mà.”
Hết chương 87.