Dù trong lòng đang sục sôi giận dữ, nhưng ngoài mặt Long Thương Ngô vẫn tỏ ra vô cùng bình thản.

Hắn đi về phía cấm địa của địa hạ thành.

Nói nơi này là cấm địa thì cũng không hẳn, vốn dĩ trước đây ngay cả hắn cũng không thể bước chân vào, chỉ nhờ có tấm lệnh bài kia, đám người này mới có thể tiến vào được bên trong.

Nhìn vào vị trí khuyết mất viên châu duy nhất, sắc mặt Long Thương Ngô vô cùng khó coi.

Hắn vốn nghi ngờ đó chính là Long Châu.

Tuy bản thân hắn không thể cầm nó lên, nhưng hắn có một linh cảm mãnh liệt rằng thứ này gắn liền với vận mệnh của cả Long Thành.

Trở lại căn phòng giam giữ, Long Thương Ngô nhìn cái lỗ hổng bị thiêu rụi trên đại môn, đưa tay chạm nhẹ vào vết cháy.

"Chuyện này các người không cần quản nữa, tất cả lui ra đi."

Lời của Long Thương Ngô khiến nhiều người kinh ngạc, nhưng lệnh của Thành chủ không ai dám kháng cự.

Chỉ có Ngô Sương Giáng đứng bên cạnh là lộ rõ vẻ bất mãn.

Hôm nay nàng ta không những không lấy được món đồ mình muốn, mà còn đ.á.n.h mất cả bảo vật trấn thân.

Chiếc gương đó nàng ta dùng rất thuận tay, bao nhiêu thứ quý giá tìm được gần đây đều nhờ nó mà có, vậy mà giờ đây lại mất sạch.

"Ta..."

Ngô Sương Giáng định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở lời thì Long Thương Ngô đã lạnh lùng rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, sắc mặt Ngô Sương Giáng cực kỳ khó coi, nhưng nàng ta không dám biểu lộ ra trước mặt đám đông.

Nàng ta thừa hiểu mình chỉ đang dựa vào chút tình nghĩa cũ, nếu lúc này còn tìm Long Thương Ngô để quấy rầy, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Long Thương Ngô trở về nơi ở của mình, lấy tấm lệnh bài ra.

Lúc này, ánh sáng trên lệnh bài vẫn đang nhấp nháy liên hồi.

Hắn biết rõ người có liên quan đến Liễu Chúc đang giữ tấm lệnh bài còn lại, nhưng không hiểu vì sao kẻ đó lại không tới tìm mình.

Suốt mấy tháng qua, ánh sáng ấy chưa từng tắt lịm.

Long Thương Ngô thu lại món đồ.

Thời gian này Long Thành vẫn yên tĩnh, nữ tu sĩ trốn thoát kia cũng không gây thêm rắc rối gì, nên hắn cũng tạm gác chuyện đó sang một bên.

Về phần Ngô Sương Giáng, mấy tháng qua nàng ta đã phải nếm không ít khổ đầu tại Long Thành.

Long Thương Ngô luôn tìm cách tránh mặt, khiến nàng ta từ một kẻ được săn đón, nay lại bị nhiều người ghẻ lạnh, thái độ xoay chuyển 180 độ.

Nàng ta không hiểu nguyên nhân sâu xa của sự thay đổi này là gì, nhưng cũng tự nhủ chẳng bao lâu nữa mình sẽ rời khỏi đây.

 

Bởi lẽ, trong thời gian qua nàng ta đã phát hiện ra một bí mật: Long cốt của Long Thành có phản ứng với nàng ta! Nếu có thể thu được Long cốt vào không gian của mình, thì chuyến đi này quả thực quá hời.

Có rất nhiều truyền thuyết về Long cốt tại Long Thành, đa phần đều kể về việc có rất nhiều người đã bỏ mạng dưới uy lực của nó.

Ban đầu Ngô Sương Giáng cũng không có ý định tới xem, nhưng vô tình lại lạc bước đến một góc vắng vẻ.

Nghe đồn Long cốt không ai có thể chạm tay vào, vậy mà nàng ta không những chạm được, còn lén thu được một khúc vào không gian mà không một ai hay biết.

Với nàng ta, đây chẳng khác nào vớ được một món hời từ trên trời rơi xuống.

Khúc Long cốt đó nếu đem bán, không biết sẽ đổi được bao nhiêu linh thạch.

Trong khi Ngô Sương Giáng đang mải mê với ý đồ chiếm đoạt Long cốt, thì Tương Vãn cũng đã chuẩn bị rời khỏi Thiên Sơn Bình.

Suốt thời gian qua nàng dồn hết tâm trí vào việc vẽ bùa, thần thức tuy được rèn luyện mạnh mẽ nhưng vốn nàng chưa định ra ngoài ngay.

Thế nhưng, viên Long Châu thu được trước đó cứ liên tục quấy phá, không chịu để nàng yên.

Kể từ khi bị Lạc Hoa hấp thụ và biến đổi, Tương Vãn vốn định để dành viên châu này cho Sơn Nam và Khiêu Khiêu sử dụng nên đặt nó trong đại điện.

Chẳng ngờ mấy ngày nay nó đột nhiên "nổi loạn", chạy lung tung khiến nàng một phen hú vía.

Cuối cùng, thông qua Lạc Hoa, nàng mới hiểu được ý muốn của nó: Nó muốn đi ra ngoài!

"Nó chỉ là một viên châu thôi mà, ra ngoài để làm gì chứ?"


Tương Vãn không thể hiểu nổi. Nàng vẽ bùa đến mức sắp nhập ma luôn rồi.

"Không biết nữa. Không ra cũng được, dù sao ta cũng chưa hấp thụ nó mà."

Sơn Nam vừa dứt lời, viên châu vốn đang lởn vởn quanh Tương Vãn đã lập tức bay vèo ra xa.

"Giờ ngươi có muốn hấp thụ nó không?"

Tương Vãn nhanh tay chộp viên châu lại, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, mặc cho nó vẫn đang ra sức vùng vẫy đòi thoát ra ngoài.

Thế nhưng, Tương Vãn tuyệt đối không cho viên châu lấy một cơ hội nhỏ nào.

Vừa chộp được nó, nàng liền đưa ngay cho Sơn Nam.

“Hiện tại ta chưa dùng đến, vả lại thứ này cũng không thoát khỏi sự kiểm soát của chúng ta được đâu. Quyết định vậy đi, chúng ta ra ngoài xem sao.”

Sơn Nam thực chất cũng cảm thấy nơi này chẳng có gì hay ho, đã sớm muốn rời đi từ lâu.

Nếu không phải vì có Tương Vãn ở đây, nó đã sớm chạy mất dạng rồi.

“Được, vậy ta ra ngoài sẽ đem đống bùa chú kia đi bán. Dù sao lúc này ta cũng chưa cần dùng tới chúng.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Giá bùa chú ở đây chắc chắn cao hơn những nơi khác, bởi lẽ tại Nam Tinh đại lục, người ta không dùng linh thạch cấp thấp để giao dịch.

Hai người cùng rời khỏi Thiên Sơn Bình.

Kỳ lạ thay, bên ngoài không một bóng người.

Tương Vãn cứ ngỡ sau khi mình lấy mất viên châu kia, nơi này sẽ phải có tầng tầng lớp lớp lính canh gác mới đúng.

Nàng cứ lần theo trực giác, rẽ đông quẹo tây một hồi thì dừng lại trước một cánh cửa sắt.

Nhìn sinh vật bị nhốt bên trong, nàng chỉ biết câm nín vì quá đỗi ngạc nhiên.

Kẻ bị nhốt đó chính là Đế Giang.

Nàng không thể ngờ rằng mình lại tái ngộ nó trong hoàn cảnh này.

“Sao nó lại bị nhốt ở đây nữa rồi?” Nàng hỏi Sơn Nam đang đậu trên vai.

“Ta cũng chịu.”

Hơn nữa, họ đã ở đây một thời gian dài như vậy mà hoàn toàn không hề cảm nhận được hơi thở của Đế Giang.

Thấy hai người họ xuất hiện, Đế Giang liền dùng đôi cánh che kín mít cả cơ thể lại.

Tương Vãn thầm mỉa mai trong lòng: rõ ràng Đế Giang ngay cả ngũ quan còn không có, vậy mà cũng biết xấu hổ cơ đấy.

“Này, có muốn chúng ta cứu ra không? Chắc không đến mức ngươi tự nguyện ở lại đây đấy chứ?”

 

Tương Vãn vừa dứt lời, Đế Giang vẫn im lìm vùi mình dưới đôi cánh.

“Không nói gì thì chúng ta đi đây!”

Nàng không buồn để tâm đến nó nữa, quay người định tiếp tục đi dọc theo đường hầm.

“Đợi đã!”

Nghe tiếng gọi níu kéo, khóe môi Tương Vãn khẽ nhếch lên, nàng thong thả quay đầu lại.

“Ta muốn các người cứu ta. Ra ngoài rồi, ta có thể hứa với các người một điều kiện, giống như lần trước.”

Đế Giang thực sự cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người.

Lần này nó bị bắt là vì đã chủ động che giấu khí tức của bản thân.

Những kẻ bắt nó chỉ nghĩ nó là một loại yêu thú bình thường, nhưng ai đã từng gặp qua chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Thực chất, khi từ Đông Châu đại lục đến đây, mục tiêu của nó chính là linh thạch.

Nơi này có rất nhiều linh thạch, lại toàn là cực phẩm.



Nhưng ngoài linh thạch ra, mục đích tối thượng của nó chính là bộ Long cốt tại đây.

Những khối linh thạch kia đối với nó chỉ là món hời đi kèm, vì chủ nhân của bộ Long cốt đó vốn là một người quen cũ của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận