Phàm Tâm

Chương 13

27.

Chúng ta từ biệt tiên đồng, vượt biển qua sông, từ Tây Hồ lên bờ, men theo Linh Ẩn sơn, bước vào Lôi Phong tháp.

Trên đỉnh tháp, ta nhìn thấy thân xác của mình bị ghép nối miễn cưỡng, đặt ở đó.

Bên cạnh là Pháp Hải, đang tĩnh tọa, thân hình khô gầy như đã hóa đá.

Nếu không vượt qua được cửa ải này…hắn sẽ hoàn toàn tiêu tán.

“Pháp Hải… Pháp Hải…”

“Rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?”

Pháp Hải nhắm mắt, tâm không vướng bận, dốc hết khí lực giữ cho thân xác ta không mục nát. Khi nghe thấy giọng ta, đôi mắt tịch mịch ấy chậm rãi mở ra, ánh sáng trở lại.

“Ngươi… đã về.”

Pháp Hải hiểu rõ hậu quả của tất cả những việc này.

Thế nhưng hắn vẫn mỉm cười bước đến bên ta.

Nụ cười ấy… lại chợt đông cứng.

Bởi vì hắn nhìn thấy Tiểu Hắc phía sau ta.

Tiểu Hắc nhếch môi, giọng điệu lả lơi:

“Thì ra thân thể của Thanh Thanh thật sự bị hòa thượng này giấu đi.”

Hắn khoác tay ôm lấy ta, lớn tiếng nói:

“Cũng chẳng biết hòa thượng đạo mạo này, sau lưng đã làm những chuyện bẩn thỉu gì với thân thể của Thanh Thanh. Chi bằng đốt sạch đi cho rồi!”

Pháp Hải đương nhiên không cho phép.

Hai người gặp lại lần thứ hai, mở màn vẫn là một trận ác chiến.

Nhân lúc họ đánh nhau kịch liệt, ta lặng lẽ kết ấn.

Một ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi thân xác mà Pháp Hải đã cẩn thận gìn giữ bấy lâu.

Pháp Hải nhìn ta.

Trong khoảnh khắc… ngẩn người.

Tiểu Hắc lập tức nắm lấy sơ hở ấy.

Một quyền đánh mạnh vào sườn hắn.

M á u trào ra từ miệng Pháp Hải, rơi trên cà sa trắng, loang thành từng đốm như mai đỏ giữa đông.

“Vì sao?”

Trong đôi mắt Pháp Hải phản chiếu ánh lửa.

Đau đớn.

Cùng với không hiểu.

“Pháp Hải, thứ ngươi trân quý… chẳng qua chỉ là thân xác cũ mà ta bỏ đi.”

Linh thể của ta dần trở nên thực chất.

Một gương mặt mới mọc lên, hoàn toàn khác với thân xác cũ.

Tiểu Hắc khoác lên người ta y phục.

Gương mặt Pháp Hải trắng bệch, nhưng đôi môi vì m á u nhuộm lại đỏ yêu dị.

Hơi lạnh lan tỏa quanh hắn.

Pháp Hải cứ đứng đó, nhìn ta và Tiểu Hắc thân mật.

“Pháp Hải, ngươi có biết… ngươi giữ thân xác của ta lại, đã làm chậm trễ ta tu luyện thân thể mới không?”

Ta vừa oán trách vừa khinh miệt, nhướng mày hỏi hắn:

“Ngươi luyến tiếc thân xác vỡ nát ấy như vậy… chẳng lẽ thật sự động lòng với ta?”

Pháp Hải không nói.

Trong đôi mắt hắn nhìn ta có vô vàn cảm xúc phức tạp.

Nhưng nhiều nhất… lại là may mắn.

May mắn vì thân xác ta tuy bị hủy, nhưng ta chưa thật sự ch ế t.

Điều đó khiến ta nhớ lại…

Lúc hắn thiên vị ta khi đối mặt rết tinh và cóc tinh.

Lúc trong sơn cốc hắn vội vàng rời đi.

Lúc hắn cố nhẫn nhịn trong sân củi.

Lúc đưa ta cà sa, hắn đã nghĩ sẵn đường lui.

Và cả khi nhìn thấy ta chuẩn bị gả cho người khác, cơn giận trong lòng hắn dâng trào.

Tất cả…

Đều là vì ta.

Ấn Vạn tự luân hồi trên trán Pháp Hải giờ đã tối mờ.

Không còn đủ sức trói buộc ý chí hắn nữa.

Cũng có nghĩa… Phật duyên Pháp Hải sắp cạn.

Ta hối hận rồi.

Nhưng vẫn yêu mị cười.

Ta quay lưng đi, ôm ch ặ t kẻ khác.

Tiểu Hắc thuận thế bế ta lên.

Hai chúng ta ôm lấy nhau, thân mật vô cùng.

Ta liếc nhìn, cười nhạo Pháp Hải:

“Pháp Hải, ta ghét ngươi hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện tốt của ta, nên mới nổi hứng trêu ngươi.”

“Giờ đã thử ra ngươi lục căn không tịnh, vậy thì ngươi cũng chẳng còn tư cách nói chuyện độ hóa với ta.”

Ánh mắt Pháp Hải từng chút từng chút tối lại.

Gương mặt lạnh như phủ sương.

Giọng nói khàn khàn hệt nuốt than:

“Nàng… đang nói dối.”

“Có lẽ trước đây những lời ta trêu chọc ngươi đều là dối trá.”

“Nhưng hôm nay… ta nói thật.”

Ta không nỡ nhìn thêm nữa.

Chỉ vùi mặt vào ng ự c Tiểu Hắc.

“Chúng ta đi thôi.”

Tiểu Hắc vút lên trời, hóa thành giao long, mang ta rời đi.

Ta nắm lấy râu Tiểu Hắc, áp vào lớp vảy lạnh.

Hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tan vào gió rít bên tai.

Pháp Hải…

Chàng hãy tranh một hơi, thành Phật đi.

Dù trên đời này có thêm một vị Phật pháp lực vô biên, hận ta thấu xương, muốn lấy mạng ta…

Ta cũng cam lòng.

Ta tuy thích trộm cắp chiếm tiện nghi.

Nhưng đối với Pháp Hải…

Ta dù chỉ nửa phần cũng không muốn nợ hắn.

Đêm đó, trên đỉnh Lôi Phong tháp, lửa bốc lên tận trời.

Tăng nhân trong chùa xách từng thùng nước chạy lên chạy xuống dập lửa, cầu xin ông trời rủ lòng ban mưa.

Nhưng trên cao, trăng sáng vằng vặc.

Ngọn lửa vẫn mãi không tắt.

Tây Hồ rộng ngàn khoảnh nước…

Vậy mà không cứu nổi bảo tháp ngay bên cạnh.

Chỉ có thể nhìn Lôi Phong tháp từ trên xuống dưới bị thiêu thành tro, rồi ầm ầm sụp đổ.

Trên trời cao, nơi ánh trăng không chiếu đến…

Hắc giao lượn vòng.

Hắc giao xua tan mây mưa, lạnh lùng nhìn Lôi Phong tháp từng chứa đựng ký ức mộng mị của họ  biến thành phế tích.

“Nếu không phải Quan Âm Bồ Tát bảo chúng ta đến đây kết thúc ân oán…”

“Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi gặp lại nàng ấy lần nữa sao?”

Giọng nói hắc giao lạnh lẽo.

“Hòa thượng…”

“Ta đã nói rồi.”

“Tiểu Thanh là của ta.”

Chương 13 - Chương 13 | Đọc truyện tranh