Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Ông Xã Tiếp Chiêu ĐI Mị Sắc Hoa Viên

Chương 11

Nói xong, cô cẩn thận nhìn sắc mặt của Cung Thụy Thần. Anh nghe cô nói vậy, nhếch môi đầy giễu cợt: Người nào trong đêm tân hôn nhất quyết không cho anh lên giường, mắng anh là đồ lưu manh, độc ác, cưỡng hϊế͙p͙, vô sỉ, còn muốn dùng kéo cắt đường con cháu của anh, giờ còn mặt mũi tố cáo mình lạnh lùng, không quan tâm. Có điều anh là đàn ông, bây giờ so đo với cô cũng không có ích gì, cho nên chỉ hừ lạnh một tiếng: “Tiếp đi.”

Lăng Nhược Tịch thấy anh không ý tức giận, lúc này mới ngượng ngùng nói tiếp: “Sau đó chị hai lại hỏi em, một tuần chúng ta làm chuyện đó mấy lần?”

Đáy mắt Cung Thụy Thần lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, bà chị vợ đáng chết kia, thế mà lại còn quan tâm đến chuyện giường chiếu vợ chồng họ, coi bộ cũng quá rảnh rỗi rồi: “Vậy em trả lời thế nào?” Anh nhìn thấy cô gái nhỏ mỗi lần nói câu nào cũng đều nhìn sắc mặt của mình, nên anh chủ động hỏi cô.

“Em nói mỗi tuần một lần, chị hai lập tức hỏi em có phải anh ‘không được’ hay không?” Lăng Nhược Tịch càng nói càng chột dạ, nếu không phải anh vừa mới ăn sạch cô, lại còn nằm cùng một chỗ với cô, cô hận không thể nhấc chân mà chạy trốn.

“Anh không được?” Cung Thụy Thần vừa nghe xong lập tức xù lông, ánh mắt đầy nguy hiểm, bà chị vợ này dám nói anh không được, đêm nay anh sẽ làm chết em gái cô ta, để cho cô ta biết anh có được hay không!

“Không phải, không phải, anh được, anh rất được mà, em nói với chị hai là tại vì em rất đau, cho nên em mới không muốn cho anh chạm vào, sau đó chị hai cho em một đống lớn đĩa phim nói em về nhà nghiên cứu.” Lăng Nhược Tịch sợ chọc anh tức giận, nhanh chóng trấn an anh, sợ hãi nhìn anh.

“Vậy em đã nghiên cứu được gì rồi?” Vẻ mặt Cung Thụy Thần lúc xanh lúc trắng, cuối cùng vẫn đè nén cơn giận gằn từng chữ hỏi cô.

“Ui….” Cung Thụy Thần không kịp phòng bị, bị cô cắn một cái rõ đau, đau đến mức anh hít hà một hơi, lại sợ nếu cương quyết rút tay ra sẽ làm cô bị thương, chỉ đành cố gắng nhịn đau để cô cắn cho đã.

Mãi đến khi trong miệng cô có vị máu tươi, Lăng Nhược Tịch mới bừng tỉnh, nhanh chóng nhả miệng ra, áy náy nhìn Cung Thụy Thần, xấu hổ nói: “Xin lỗi, em….”

“Em không cần phải xin lỗi.” Dĩ nhiên là Cung Thụy Thần không có tức giận, chỉ mỉm cười cắt ngang lời cô nói.

Lăng Nhược Tịch bị nụ cười hiếm có này của anh làm cho thất điên bát đảo, sau hồi lâu, cuối cùng cô cũng biết vì sao anh nói cô không cần xin lỗi, bởi vì cô có lỗi với anh, anh sẽ đòi lại từ trêи cơ thể cô gấp mười lần.