20.

Sự tự tin nắm chắc phần thắng trên mặt Bùi Tẫn bỗng chốc vỡ tan từng mảnh.

Hốc mắt hắn đỏ hoe, kích động nhìn ta nói: 「Ninh muội muội, lẽ nào muội không nhớ chuyện lúc nhỏ sao...」

「Ta từng dẫn muội đi chơi trong phủ Công chúa, muội không cẩn thận ngã xuống chum nước.」

「Là ta đã kiên trì không bỏ cuộc, liều mạng muốn kéo muội ra.」

「Lúc đó ta đã nghĩ, nếu không cứu được muội, ta cũng sẽ nhảy xuống theo muội...」

「Nhưng rốt cuộc ta đã cứu được muội! Duyên phận của chúng ta đã được định đoạt từ lúc đó rồi mà.」

「Ta đã thích muội từ lâu, chẳng lẽ muội không giống như vậy sao?」

Ta rũ mắt nhìn hắn, đợi hắn nói xong mới chậm rãi cất lời:

「Nhưng con người rồi cũng sẽ thay đổi.」

「Giống như Bùi Tẫn của lúc nhỏ, từng thề thốt sẽ bảo vệ ta suốt cả cuộc đời.」

「Thế nhưng ngươi khi trưởng thành, lại ở Trâm Hoa Yến chính miệng nói rằng: 『Ôn Nghiên Ninh dung mạo xấu xí, vào phủ chỉ có thể làm th.i.ế.p.』」

「Không phải mọi tổn thương đều có thể được bù đắp bằng hai chữ yêu thích.」

Sắc mặt Bùi Tẫn lập tức trắng bệch.

Hắn tựa như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngã ngồi bệt xuống đất.

21.

Quấy rầy đến tận nửa đêm, Bùi Dã đưa ta về phòng, vừa xoay người định rời đi.

Ta liền gọi hắn lại.

Giờ đây đã thấu hiểu tâm tư thầm kín của Bùi Dã.

Ta cũng hiểu được cơn giận của hắn khi lặn lội suốt đêm trở về phủ, lại bị ta thúc giục đi gặp nhị vị trưởng bối là từ đâu mà có.

Có lẽ y cho rằng ta không muốn nhìn thấy hắn.

「Bùi Dã...」

Ta bước đến sau lưng hắn, nhẹ nhàng níu lấy ống tay áo.

「Rượu hợp cẩn vẫn còn chưa uống mà.」

Thân hình Bùi Dã khựng lại, chậm rãi quay người lại.

Trong đáy mắt là vẻ kinh ngạc tột độ, như thể được sủng ái mà lo sợ.

「Nàng không giận sao?」

Đối diện với sự thắc mắc của ta, Bùi Dã rũ hàng mi dài, giọng nói cũng nhỏ dần.

「Ta cứ ngỡ... khi nãy nàng nói như vậy, chỉ là để chọc tức Bùi Tẫn.」

Khoảnh khắc này, ta thực sự đã hiểu rõ thế nào gọi là sự tự ti chính là món sính lễ tốt nhất của nam tử.

Ta không nhịn được mà bật cười: 「Chàng nghĩ mình chỉ là một tấm bình phong che mắt thôi sao?」

Bùi Dã mím môi

Ôn Nghiên Ninh - Chương 5 | Đọc truyện chữ