04.

Đúng như ta dự liệu, việc Bùi Tẫn công khai sỉ nhục ta tại Trâm Hoa Yến.

Cùng với việc ta có dung mạo xấu xí như Vô Diệm.

Trong phút chốc đã được truyền đi xôn xao khắp nơi.

Ngày hôm sau, chuyện này đã truyền đến tai Thánh thượng, người năm xưa từng ban hôn cho chúng ta.

Khi ta cùng phụ thân đi đến ngoài Ngự thư phòng.

Vừa vặn nghe thấy Hoàng thượng đang quở trách đứa cháu ngoại đang quỳ dưới đất:

"Bùi Tẫn, ngươi nửa đêm trèo tường lẻn vào sân viện của con gái nhà người ta, rốt cuộc là có ý đồ gì?"

Khóe miệng Bùi Tẫn vẫn còn vệt m.á.u, nhưng hắn vẫn quỳ rất thẳng.

Hắn bướng bỉnh đáp: "Thần đã có nữ tử tâm đầu ý hợp, đời này không nàng không cưới, chỉ nguyện cùng nàng nhất sinh nhất thế nhất song nhân."

"Cầu xin Cữu cữu thành toàn, cho phép thần thoái hôn với Ôn gia!"

Nghe vậy, Hoàng đế đưa tay day trán.

"Người trong lòng ngươi, chính là tiểu tỳ bưng hoa tại Trâm Hoa Yến ngày hôm đó sao?"

Bùi Tẫn ngẩn người một lát.

Hắn vẫn chưa chắc chắn nữ tử đánh rơi mạng che mặt ngày hôm đó rốt cuộc là ai.

Chỉ nhớ rõ cảm giác tim đập liên hồi như trống đánh ấy, đời này mới có một lần.

Bùi Tẫn siết chặt chiếc mạng che mặt thêu hình Nữ La trong tay.

Hắn run giọng khẩn cầu: "Cầu xin Cữu cữu giúp thần tìm ra chủ nhân của chiếc mạng che mặt này!"

05.

Tim ta khẽ thắt lại, chiếc mạng che mặt đó, sao cảm thấy dường như đã từng thấy ở đâu rồi...

Hoàng đế thấy dáng vẻ mê muội vì nữ sắc, không có tiền đồ của Bùi Tẫn, liền tung một cước đá mạnh vào người hắn.

"Con bé nhà họ Ôn kia, chính là người mà khi ngươi tròn một tuổi lúc làm lễ thôi nôi, dù là bảo kiếm hay ngọc ấn ngươi đều không chọn."

"Mà chỉ khăng khăng nắm chặt lấy tay nó không buông."

"Nay ngươi thực sự muốn vì một nữ tử không rõ thân phận mà xem chỉ dụ của Trẫm như trò đùa, muốn thoái hôn với nàng sao?"

Bùi Tẫn thấy Hoàng đế thực sự nổi giận, thoáng chút hoảng hốt.

Nhưng hắn vẫn cứng giọng: "Thần nếu đã tâm duyệt một người, thì sẽ không màng đến thân phận địa vị của nàng."

"Cầu xin Cữu cữu thành toàn... giúp thần tìm thấy chủ nhân của chiếc mạng c

Ôn Nghiên Ninh - Chương 2 | Đọc truyện chữ