Chương 1328
Song lần này lại không hề thành công, Trần Phong Sinh văn giữ căm cô vô cùng chặt.
Đôi mắt đào hoa khẽ híp lại, giọng điệu của anh không phải là chỉ nghỉ vấn, mà là đầy chắc chắn: “Cá vàng nhỏ, em có tâm sự!”
Bình thường lúc ăn cơm, lân nào cô cũng như sài lang hổ báo bị bỏ đói nửa năm, ăn ngấu ăn nghiến, không có lấy nửa phần khí chất thục nữ, động tác ăn uống phải gọi là không ngừng nghỉ dù chỉ một giây, làm gì có chuyện có dáng vẻ như bây giờ, cầm thìa nửa ngày mới đưa lên miệng một lần.
Trương Tiểu Du bị anh nhìn thấu, bèn không thế làm gì khác hơn là tìm ra một lý do cho có: “Em có thể có tâm sự gì chứ, chính là túng dục quá độ nên đầu óc có chút mơ hồ thôi!”
Quả nhiên, Trần Phong Sinh nghe thấy lý do này thì bản tay liền buông lỏng, khóe mắt đuôi mày đều là sự ranh mãnh đầy vui vẻ.
‘Sau khi căn hai miếng dưa chuột muối giòn tan, Trương Tiểu Du do dự hai giây rồi làm ra vẻ lơ đãng mở miệng hỏi: “Cầm thú, em thấy ví tiền của anh có.
vẻ khá đẹp, nhưng mà hình như là có chút cũ rồi, có phải là anh lâu lâm rồi không có thay không?”
“Ừ, hơn mười năm rồi!” Trần Phong Sinh trầm ngâm nghĩ rồi đáp.
“Oh..” Trương Tiếu Du gật đầu, cầm cái thìa trong tay, thử hỏi: mà không đổi?”
Vậy làm sao Phía đối diện, Trần Phong Sinh đang cúi đầu húp cháo, cho nên cô không thế thấy rõ được thần sắc trong cặp mắt đào hoa kia, chẳng qua là chỉ thấy khóe môi anh khẽ nhếch lên nhẹ nhàng, rồi nhàn nhạt ném ra một câu: “Quen rồi?
Trương Tiểu Du đột nhiên cảm giác miếng cháo trong miệng có vị chua.
Cô dùng sức nuốt xuống, nhưng đột nhiên trong bụng lại cảm thấy một trận khó chịu, cái thìa trong tay cũng liền rơi vào trong bát.
Trần Phong Sinh thấy thế, liền lập tức ngẩng đầu lên: “Cá vàng nhỏ, sao thế?
“Em…em”
Trương Tiểu Du khoát tay một cái, cô muốn nói là mình không sao, chỉ là vừa phát ra được một chữ, thì liền giơ tay lên bụm miệng, nhanh chóng chạy về phía nhà tắm, Lúc Trần Phong Sinh sải bước đuổi theo, cô đã quỳ rạp xuống trên riền gạch bên cạnh bồn cầu, và cúi đâu nôn mửa.
‘rần Phong Sinh gần như không để cho hai chân cô phải chạm đất, cứ thế ôm cô đi thẳng một đường vào phòng cứu cấp, sau khi tìm một cái giường để cô xuống, anh liền thông báo cho y tá gọi bác sĩ tới và làm một loạt kiếm tra cho cô.
Trương Tiểu Du ngoại trừ sắc mặt còn có chút tái ra thì lúc này trạng thái của cô đã tốt hơn không ít Trong lúc chờ kết quả kiểm tra, Trần Phong Sinh căm hóa đơn đi đóng các loại phí, hàng người đứng chờ nộp tiền ở trước quầy thu phí của bệnh viện rất dàu, anh không hề dùng thân phận bác sĩ để đi đường tắt mà rất quy củ đứng chờ ở phía sau.
Đột nhiên ống tay áo chợt bị ai đó kéo kéo, anh quay đầu nhìn xuống, thì liền thấy một cô bé buộc tóc hai sừng đứng ngay phía sau mình, cô bé nói với anh bằng giọng ngọt ngào: “Chú ơi, chú có thể ôm cháu lên nộp tiền không?”
“Người bạn nhỏ, người nhà cháu đâu rồi?” Trần Phong Sinh cau mày, anh cho rằng cô bé là trẻ lạc, trong bệnh viện thường cũng xảy ra chuyện như vậy.